Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1498:
“Bà ba tin cháu ư?”
Bà ba Hoắc tin cái rắm đấy.
Nhưng trước hết phải dỗ dành Tể Tể trước.
“Đúng vậy, bà ba tin, Tể Tể của chúng ta ngoan ngoãn và đáng yêu như vậy, sao có thể gạt người khác chứ, đúng không?”
Tể Tể thấy hơi chột dạ.
Cô bé đã lừa bà ba rồi!
Tiền của cô bé vẫn còn nằm trong thẻ chứ chưa đốt xuống địa phủ.
Cha Minh Vương không thiếu tiền, cha nuôi trần gian cũng rất giàu có và người nghèo nhất là cô bé, cho nên Tể Tể muốn làm việc chăm chỉ để kiếm tiền.
Nhưng nghĩ đến mục đích của bà ba và tài vận mà bà ta có được từ nhà họ Hoắc trong những năm qua, Tể Tể lập tức ưỡn thẳng cơ thể nhỏ nhắn mũm mĩm của mình.
Đôi mắt to của cô bé sáng ngời ngợi, giọng nói ngây ngô vô cùng vang dội.
“Đúng!”
Bà ba Hoắc định thần lại, hết lần này đến lần khác tự dặn bản thân đừng quá nóng vội.
Nếu không, rất có thể đến lúc đó Vệ Cẩm Lan và Tể Tể lại dùng gạt tàn thuốc đập nát trái táo để dọa bà ta rời đi như lần trước.
Đi học một ngày đàng, học một sàng khôn, nếu lại muốn có được điều mình muốn từ nhà họ Hoắc thì bà ta nhất định phải có đủ kiên nhẫn và bất chấp mọi thứ.
Bà ba Hoắc đưa tay ra, chuẩn bị chạm vào cái trán nhỏ của Tể Tể.
Tể Tể chợt lùi lại, tránh đi bàn tay của bà ta.
“Bà ba, bà không được chạm vào trán của Tể Tể.”
Bà ba Hoắc trong lòng tức giận mắng đứa nhỏ không biết điều, được bà ta sờ trán là cái phúc của đứa nhỏ này, nhưng ngoài mặt bà ta vẫn nở nụ cười đầy nếp nhăn, trên mặt lộ ra vài vẻ hiền từ cứng ngắc.
“Con bé này, bà ba sờ là vì bà ba thích cháu, lại đây nào, để bà ba sờ cái đi.”
Trước tiên phải tạo mối quan hệ tốt đẹp với Minh Tể Tể, sau đó thì đuổi đứa nhỏ này ra khỏi nhà.
Không chỉ có thể thuận theo ý của hai mẹ con Hoắc Khánh Từ, mà cũng có thể lấy được tiền từ đứa nhỏ này ngay khi đuổi ra khỏi nhà.
Bà ta nhớ Cốc An An từng nói rằng Hoắc Trầm Lệnh vô cùng cưng chiều đứa nhỏ Minh Tể Tể này, cô bé không chỉ mang theo thẻ đen không có hạn mức mà còn có rất nhiều chìa khóa nhà và chìa khóa xe.
Tể Tể cau mày và lại tránh xa tay của bà ba Hoắc.
Bà ba Hoắc kìm nén cơn tức giận, đi nhanh hai bước rồi đưa tay kéo lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể.
Khi bà cụ Hoắc định chạy tới giúp đỡ thì Tể Tể vội lắc đầu với bà ấy.
Bà cụ Hoắc: “…”
Kế Nguyên Tu vội vàng đi tới bên cạnh bà cụ Hoắc và giải thích với bà ấy bằng giọng điệu non nớt.
“Mẹ đừng lo, trạng thái hiện giờ của Tể Tể rất tốt, nếu Tể Tể không muốn thì bác ba không thể nắm được tay của Tể Tể đâu.
”
Bà cụ Hoắc gật đầu.
Nhìn bà cụ Hoắc đầy sự tính toán, bà ấy cảm thấy hơi phiền.
“Cho bà ta một bài học cũng tốt! Để khỏi phải từ sáng đến tối như cắm rễ ở bên nhà cũ vậy!”
Ơn nghĩa quả thực là có nhưng ơn nghĩa không thể ăn cả đời được.
Trầm Lệnh nói đúng, do họ đã nuôi lớn lòng ham muốn của gia đình này rồi.
Khiến cho bây giờ họ cảm thấy mặt mũi của mình lớn đến mức có thể che cả bầu trời!
Nếu anh ba Hoắc, chồng của bà ba Hoắc còn sống thì bà ấy sẽ cầm chổi đánh đuổi bà ta đi không chút thương tiếc.
Anh ba Hoắc là người tốt, phân biệt đúng sai rõ ràng, chỉ tiếc là ra đi quá sớm.
Sau khi mấy đứa nhỏ lớn lên, ai nấy đều không có chí cầu tiến mà chỉ nhớ mãi ân tình mà khi đó anh ba Hoắc đã cho ông cụ nhà nửa ổ bánh ngô, để rồi lấy tiền của nhà họ Hoắc để sống qua ngày.
Bà cụ Hoắc cảm thấy thật khó chịu khi nhớ đến điều đó.
Đúng là nắm gạo khi đói thì thành ơn, gánh gạo đã đủ thì thành oán!
Kế Nguyên Tu nhận ra tâm trạng của bà cụ Hoắc rất không tốt, cậu ấy hiếm khi đưa tay nắm lấy tay của bà cụ Hoắc và nhẹ nhàng mỉm cười với bà ấy.
“Mẹ ơi, mọi chuyện có bọn con đây mà.”
Bà cụ Hoắc nhìn Kế Nguyên Tu năm tuổi, tâm trạng cáu kỉnh bị bà ba Hoắc quấy rầy nhanh chóng bình tĩnh lại.
Bà ấy thậm chí còn bị chọc cười.
“Con đấy!”
Bà cụ Hoắc cưng chiều nhéo gò má nhỏ không mũm mĩm lắm của Kế Nguyên Tu, bà ấy nở ra nụ cười vô cùng hiền từ dịu dàng.
“Mới có năm tuổi thôi mà sao ăn nói lại giống như người lớn vậy!”
Kế Nguyên Tu bị nhéo mặt: “…”
Khuôn mặt nhỏ của Kế Nguyên Tu đỏ bừng.
Bà cụ Hoắc thấy vậy thì càng cười rạng rỡ hơn.
Hoàn cảnh trái ngược với bà cụ Hoắc đang cười cởi mở là tình hình bên phía bà ba Hoắc.
Để thân thiết với Tể Tể hơn, bà ba Hoắc nhất quyết nắm lấy bàn tay nhỏ của Tể Tể và sờ trán của cô bé.
Tể Tể nhiều lần từ chối rõ ràng như bà ba Hoắc nhất quyết phải làm cho bằng được.
Thế là Tể Tể không từ chối nữa.
Nếu không bị thiệt một lần thì bà ba Hoắc sẽ không dừng lại.
Dù sao cô bé đang ở đây nên không ai có thể chết được đâu.
Tể Tể thở dài như một bà cụ non và để mặc bà ba Hoắc sờ trán.
Sau đó, vào khoảnh khắc bàn tay nhăn nheo của bà ba Hoắc chạm vào trán của cô bé thì bà ta lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết.
“Á!”
Tể Tể mím môi, nhanh nhẹn đưa tay nắm lấy bàn tay vừa sờ vào trán mình của bà ba Hoắc, cô bé bóp nhẹ rồi rút bàn tay nhỏ bé lại.