Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1514:
Trương Dương bỗng tỉnh táo lại.
“Ơ?”
Không lẽ khi nãy cậu ấy nằm mơ?
Kết quả là bên tai vang lên âm thanh non nớt của Tể Tể.
“Anh Trương Dương, nhảy thôi!”
Trương Dương: “...”
Tể Tể kéo theo Trương Dương từ tầng ba mươi hai nhảy xuống.
Cậu ấy lại một lần nữa thét lên vì sợ hãi.
“Á á á!”
Sau khi rơi tự do lần thứ hai, Tể Tể mím môi nhìn anh Trương Dương đang ngồi xụi lơ trên mặt đất.
Tử khí vẫn chưa hoàn toàn biến mất, vẫn còn sót lại một chút.
Tể Tể không hề nghĩ ngợi, trực tiếp kéo anh Trương Dương ngồi dậy.
Lần này Trương Dương đã lấy lại tinh thần, vô thức lùi về sau.
Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn cậu ấy.
“Anh Trương Dương, chúng ta làm lại lần nữa nha.”
Trương Dương: “...”
Cổ họng của Trương Dương có hơi đau, hai lần vừa rồi cậu ấy hét quá to, dường như dây thanh quản bị thương rồi.
Nhưng vừa nghĩ đến phải tiếp tục nhảy lầu, Trương Dương lại vô thức lắc đầu từ chối.
“Không, không, không, Tể Tể, anh Trương Dương... sai rồi, chúng ta... không...”
Tể Tể thẳng thừng ngắt lời cậu ấy.
“Vậy không được, anh Trương Dương, trên người anh vẫn còn tử khí, phải tiếp tục nhảy thôi.”
Vẻ mặt của Trương Dương cực kỳ hoảng sợ.
“Không…”
Tể Tể không chiều theo cậu ấy, dù sao mạng sống chỉ có một, anh Trương Dương chỉ mới chín tuổi, phải sống thật tốt.
Bạn nhỏ chín tuổi xuống địa phủ báo cáo, thường phải xếp hàng rất lâu mới được đi đầu thai.
Bởi vì tuổi còn quá nhỏ, trừ khi bản thân có công đức lớn hoặc gia đình vô cùng giàu có có thể mua lối đi VIP để đi đầu thai, nếu không xét theo hàng ngũ ở bên bộ phận đầu thai của địa phủ hiện giờ thì phải xếp hàng chờ ít nhất là một trăm năm.
Hơn nữa trẻ em đến địa phủ báo cáo, các bộ phận liên quan của địa phủ cần phải kiểm tra quá nhiều thông tin, cực kỳ phức tạp, khối lượng công việc vô cùng lớn.
Cha Minh Vương đã nói với cô bé rất nhiều lần, hy vọng mọi bạn nhỏ trên thế giới đều có thể bình an lớn lên, nếu không địa phủ sẽ rất bận rộn.
Hơn nữa địa phủ còn có hình phạt nghiêm khắc nhất dành cho những con quỷ xấu xa làm tổn thương trẻ vị thành niên.
Tổ tiên mười tám đời đều sẽ bị xét duyệt lại từ đầu, con cháu đời sau ở trên trần gian cũng sẽ nhận sự trừng phạt tương ứng.
Nghĩ đến đây, Tể Tể không cần biết anh Trương Dương có đồng ý hay không, cô bé nhanh chóng túm lấy anh Trương Dương, một lần nữa lôi cậu ấy lên hàng rào bê tông trên sân thượng.
“Anh Trương Dương, nhảy nào!”
Trương Dương: “Không muốn a a a!”
Lần thứ ba tiếp đất, linh hồn của Trương Dương gần như sắp rời khỏi cơ thể.
Tể Tể thấy vậy, tát cậu ấy một cái bốp.
Sau đó cô bé lại nhìn đỉnh đầu của anh Trương Dương, vậy mà vẫn còn một tia tử khí nhàn nhạt.
Tử khí vô cùng mờ nhạt, nếu không phải cô bé quan sát kỹ càng thì có lẽ đã bỏ sót rồi.
Tể Tể cau mày.
“Sao kỳ vậy ta?!”
Giọng điệu của Trương Dương trở nên lắp bắp, nước mắt tuôn trào.
“Tể Tể, anh Trương Dương sai rồi. Sau này anh Trương... Dương sẽ không bao giờ... nhảy lầu nữa! Không, không, không... anh sẽ không bao giờ... không bao giờ tự... sát nữa đâu!”
Tể Tể không hề nghe lời cậu ấy nói, bởi vì mọi sự chú ý của cô bé đều tập trung vào luồng tử khí dai dẳng trên đầu của Trương Dương.
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi quyết định thử lại lần nữa.
Thế là Tể Tể lại cõng anh Trương Dương đang mỏi nhừ khắp người lên lầu, nhảy xuống.
Trương Dương: “...”
Lúc Trương Dương trợn trắng mắt và gần sắp ngất đi thì Tể Tể vỗ vào sau đầu của cậu ấy một cái.
Sự kích thích này khiến cậu ấy tỉnh táo đến mức không thể tỉnh táo hơn.
Trương Dương: “A a a!”
Sau khi nhảy lầu lần thứ tư, luồng tử khí đó vẫn còn.
Tể Tể sờ cằm, ngón tay nhỏ mũm mĩm gõ nhẹ vào mí mắt một cái. Trong đôi mắt đen láy bỗng lóe lên một tia ánh sáng công đức rực rỡ.
Ánh sáng công đức rọi vào tử khí phía trên đỉnh đầu của Trương Dương, Tể Tể có thể nhìn thấy rõ ràng.
Tia tử khí đó có liên quan đến một người khác.
Một luồng âm khí mờ nhạt, vô hình giống như sương mù từ đỉnh đầu của anh Trương Dương nối liền sang tòa nhà đối diện.
Tể Tể nhìn xuyên qua bức tường, trông thấy một anh trai nhỏ trạc tuổi anh ba nhà mình.
Tể Tể nhắm mắt lại rồi mở ra, đôi mắt lại trở nên đen láy như trước.
Cô bé không nói lời nào, trực tiếp tóm lấy anh Trương Dương đang mềm nhũn gần như phải tựa vào cô bé mới có thể đứng vững chạy thẳng đến một nơi nào đó trong tòa nhà đối diện.
Trương Dương: “...”
Đứng ngoài cửa, Tể Tể hỏi Trương Dương.
“Anh Trương Dương, anh có biết anh trai bên trong không?”
Đầu óc của Trương Dương trống rỗng.
Sợ hãi!
Đến bây giờ cậu ấy vẫn không hiểu tại sao Tể Tể có thể làm được những chuyện này.
Tim của cậu ấy đập mạnh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Sau khi nghe thấy câu hỏi của Tể Tể, Trương Dương mới hoàn hồn lại.
Vẻ mặt của cậu ấy đờ ra nhưng vẫn từ từ ngẩng đầu lên liếc nhìn biển số nhà, cả người run rẩy cất giọng khàn khàn nói.
“Nhà của La Tiến.”
Mắt của Tể Tể sáng lên.
“Là bạn học của anh Trương Dương sao?”
Trương Dương ngơ ngác gật đầu với khuôn mặt tái nhợt.
“Phải.”
Tể Tể cười toe toét.
Vậy thì đúng rồi!
“Anh Trương Dương, chúng ta đi vào thôi.”
Không đợi Trương Dương lấy lại tinh thần, Tể Tể đã sử dụng kết giới bao trùm hai người xuyên qua bức tường, đi thẳng vào phòng ngủ của La Tiến.
Lúc này La Tiến đang ở trong phòng đứng trước kính viễn vọng trên ban công, cẩn thận quan sát động tĩnh trên sân thượng đối diện.
Thậm chí còn có chút bực dọc lẩm bẩm.
“Sao cậu ta còn chưa nhảy nữa?”
“Vả lại còn lòi đâu ra một đứa bé vậy?”