Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1519:

“Tư Thần, Lục Hoài, Tể Tể có ở đây sao?”

Hoắc Tư Thần bước sang bên cạnh, lúc này Trương Dương và bảy tám học sinh tiểu học khác mới nhìn thấy một đứa bé trắng nõn mũm mĩm đang dựa vào tường trong cùng ngủ thiếp đi, khẽ há miệng nhỏ nhắn ra và thỉnh thoảng hít hà một cái.

Hoắc Tư Thần bế Tể Tể lên, nhẹ nhàng nhéo vào chiếc mũi nhỏ cao thẳng của cô bé.

“Tể Tể, dậy đi, có đồ ăn ngon kìa!”

Tể Tể đang ngủ khò khò lập tức mở to mắt, chép miệng, đôi mắt to long lanh còn hơi mơ màng nhưng lời nói của cô bé lại khiến các bạn cùng lớp đồng loạt bật cười.

“Đồ ăn ngon? Ở đâu có đồ ăn ngon?”

Hoắc Tư Thần cười: “Ở căn tin trường đấy.”

Tể Tể đang mơ màng mở to mắt hơn nữa và con sâu ngủ cũng đã bay đi.

Cô bé loại bỏ kết giới, mỗi tay nắm lấy một người anh trai đứng dậy, đôi mắt to vô cùng sáng ngời.

“Đi thôi, anh ba, anh Lục Hoài, đi ăn đồ ngon thôi.”

Sau khi đi được hai bước thì Tể Tể mới nhìn thấy Trương Dương.

“Anh Trương Dương.”

Tâm trạng của Trương Dương khá phức tạp khi nhìn thấy Tể Tể.

Nhưng bây giờ cậu ấy còn sống vẫn là nhờ ơn của Tể Tể.

Vì vậy, cậu ấy dũng cảm bước lên phía trước, bước đến trước mặt Tể Tể rồi ngồi xổm xuống, hơi ngẩng đầu lên nói chuyện với Tể Tể.

“Tể Tể, tối qua cảm ơn em rất nhiều.”

Tể Tể cười khúc khích: “Vì anh Trương Dương là người tốt nên Tể Tể mới giúp anh đó.”

Cô bé không phải người nào cũng cứu.

Chẳng hạn như cha La, cô bé sẽ giả vờ như không biết.

Nói đến đây, Tể Tể nhìn xung quanh nhưng không thấy La Tiến.

“Anh Trương Dương, La Tiến đâu?”

Trương Dương lắc đầu.

“Anh không biết.”

Nhưng có bạn học lại biết nên lập tức giải thích.

“Hình như La Tiến bị bệnh rồi, hôm nay khi đến đây, tớ đã nghe lén được điều đó lúc thầy Chu đang nói chuyện điện thoại.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài nhìn nhau, tuy tối qua họ ở lại sân thượng không qua đó nhưng khi Tể Tể gọi anh Trương Dương và gọi thẳng tên của La Tiến thì họ biết bên phía La Tiến có vấn đề.

Hai anh em mỉm cười hiểu ý.

Chắc chắn đã bị dọa đến sợ vô cùng nên đương nhiên là “bị bệnh” rồi.

Nhưng chuyện này không liên quan gì đến họ, trẻ con bị bệnh thì có người lớn ở nhà mà.

Ba anh em không hề biết rằng nhà họ La đã long trời lở đất rồi.

Bao gồm cả gia đình của Trương Dương, cha Trương và mẹ kế cũng bị gọi đến đồn cảnh sát để thẩm vấn.

Bây giờ đám người Tể Tể đều không biết chuyện đó, họ chỉ quan tâm đến việc vui vẻ xuống căn tin ăn cơm.

Trong lớp có thêm một bạn nhỏ mẫu giáo ba tuổi rưỡi, mà cô bé còn trắng trẻo mũm mĩm và lấp lánh, hỏi xem ai lại không thích chứ?

Ban đầu Hoắc Tư Thần và Lục Hoài còn có thể bế lấy Tể Tể nhưng vì Tể Tể quá nổi tiếng. Cho dù hai anh em đang bảo vệ cô bé nhưng hai nắm đấm khó địch lại bốn tay, thế là cô bé đã bị các bạn cùng lớp cướp đi.

Tể Tể được dẫn đến ngồi vào bàn ăn cơm ở căn tin đang tập trung dùng bữa.

Cô bé không từ chối việc đút ăn của các anh chị.

Người này một miếng, người kia một miếng.

Cô bé ăn đến cái miệng nhỏ dính đầy dầu, ngay cả trên má cũng có dính chút dầu.

Khi Lục Hoài đang định chen qua lau cho Tể Tể thì có người đã nhanh hơn lấy khăn giấy ra giúp Tể Tể lau mặt.

Bàn tay to đến mức gần như có thể che hết khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể.

Đừng nói là Lục Hoài và Hoắc Tư Thần giật mình, mà đến cả những bạn cùng lớp khác cũng hết hồn.

Trước khi tờ khăn giấy kịp chạm vào mặt của Tể Tể thì mọi người đều kinh ngạc hét lên.

“Chu Uân!”

Chu Uân có dáng người cao lớn, tuy mới học lớp ba nhưng cậu ấy đã cao một mét tám.

Không chỉ dáng người cao mà cậu ấy cũng khá mũm mĩm.

Đối với các học sinh lớp ba tám mà nói thì Chu Uân chính là một ngọn núi di động không thể vượt qua được.

Khi nhìn thấy ngọn núi di động không thể vượt qua được chợt vươn tay ra từ phía sau họ thì mọi người đều hơi bối rối và có chút sợ hãi.

Suy cho cùng vì Chu Uân trông cao lớn thô kệch, hơn nữa thường ngày đều không lên tiếng nên trông rất hung dữ.

Các bạn trong lớp đều sợ cậu ấy.

Trương Dương nghiến răng: “Cậu… cậu muốn làm gì?”

Tay của Chu Uân run rẩy.

Cậu ấy nhanh chóng liếc nhìn mọi người, mím chặt môi rồi đột nhiên đưa tờ khăn giấy qua nhét thẳng vào miệng của Tể Tể.

Tể Tể: “…”

Trương Dương lập tức đứng dậy.

“Chu Uân, cậu…”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài nhanh chóng chen tới.

Họ không nói gì cả nhưng ánh mắt rất cảnh giác và lạnh lùng.

Tể Tể kéo ống tay áo của Trương Dương, vừa nhả tờ khăn giấy trong miệng ra vừa ngẩng đầu lên nhìn Chu Uân “khổng lồ”.

“Anh ơi, anh muốn lau mặt cho Tể Tể đúng không?”

****

Chu Uân sửng sốt rồi hốt hoảng gật đầu.

Trước khi mọi người kịp phản ứng lại thì cậu ấy nhanh chóng xoay người ôm hộp cơm của mình bỏ chạy.

Tể Tể chen ra ngoài khỏi các anh chị, sải đôi chân nhỏ ngắn hì hục đuổi theo.

Đám người Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Trương Dương giật mình và cũng chạy theo.

“Tể Tể!”

Tể Tể không quay đầu lại nhìn họ mà cô bé vừa nói chuyện với họ bằng giọng nói ngây ngô, vừa đuổi theo Chu Uân, ngọn núi lớn di động.

“Tể Tể muốn nói chuyện với anh này, anh ba và các anh cứ ăn trước đi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free