Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1521:

“Hu hu hu!”

“Hức hức hức!”

“Oa oa oa!”

Tiếng khóc trong căn tin thay nhau vang lên, nghe thật… đáng sợ.

Khiến cho những dì lấy đồ ăn trong căn tin giật mình sợ hãi.

“Chao ôi, có chuyện gì vậy?”

“Mau lên, mau đi tìm giáo viên đi!”

“Phải rồi!”

Chỉ trong chốc lát, từ khối một đến khối sáu của khoa tiểu học, mỗi khối có tám lớp, tổng cộng có bốn mươi tám giáo viên chủ nhiệm nhận được tin tức ngay lập tức ra khỏi văn phòng chạy đến căn tin trường.

Kinh ngạc hết người này đến người kia.

Ai nấy đều cảm thấy bất an.

Căn tin cách tòa nhà văn phòng ít nhất ba trăm mét nhưng họ đều nghe thấy tiếng khóc khi ở tòa nhà văn phòng.

Đây đã xảy ra chuyện khủng khiếp đến cỡ nào vậy?

Họ chưa bao giờ nghe thấy điều này kể từ khi thành lập trường đến nay!

Thế là các giáo viên chủ nhiệm đều chạy như điên với tốc độ chạy nước rút một trăm mét vào thời còn đi học.

Hiệu trưởng và các lãnh đạo nhà trường cũng vừa hay nghe thấy tiếng động.

Lúc đầu họ cũng không để ý đến điều đó lắm.

Nhưng tiếng khóc trong căn tin càng lúc càng lớn và nghe thấy có khá nhiều người, thế là các lãnh đạo nhà trường không thể ngồi yên được nữa.

Khoan hãy nói đến hoàn cảnh gia đình hay những thứ tương tự của bọn trẻ, chỉ cần xảy ra chuyện gì ở trường họ thì nhà trường đều phải chịu trách nhiệm.

Với tư cách là lãnh đạo nhà trường, họ nhất định phải ngay lập tức có mặt ở hiện trường để an ủi học sinh, kẻo học sinh hoảng sợ.

Khi các giáo viên chủ nhiệm và lãnh đạo nhà trường lần lượt chạy đến căn tin thì họ đều trợn tròn mắt khi thấy đám học sinh đang gào khóc.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Không ngờ trong căn tin lại có hơn một nửa học sinh đang gào khóc rất lớn, còn một số học sinh dù không khóc nhưng cũng cúi đầu xuống lau nước mắt!

Các giáo viên chủ nhiệm đã xông vào tìm hiểu tình hình, còn những lãnh đạo nhà trường thì hai chân mềm nhũn.

Đây tuyệt đối đừng là… một chuyện lớn đến nổi nhà trường không thể gánh được!

Cho dù họ bị đuổi việc cũng không sao nhưng tuyệt đối đừng xảy ra án mạng đấy!

****

Chu Tùng không cao lắm, cố gắng nhảy vài lần ngay tại chỗ, cuối cùng cũng nhìn thấy đám người Tể Tể trong đám đông.

Ngay khi nhìn thấy Tể Tể cũng đang lau nước mắt thì sự căng thẳng trong đáy lòng lập tức vỡ ra.

Mẹ kiếp!

Xin đừng là cục cưng vàng của nhà họ Hoắc xảy ra chuyện.

Nếu thực sự là vậy thì cho dù thầy ấy có hy sinh bản thân mình cũng không đủ để nhà họ Hoắc trút được cơn giận!

Chu Tùng vội vàng hét lớn.

“Tể Tể!”

Xung quanh toàn là tiếng khóc, mặc dù giọng của Chu Tùng rất lớn nhưng các học sinh đều đang đắm chìm trong thế giới của mình và lại lớn tiếng khóc lóc, cho nên không có bao nhiêu người nghe được tiếng của thầy ấy.

Nhưng Tể Tể thì khác, mặc dù cô bé đang lau nước mắt nhưng tai của cô bé rất thính, ngay lập tức ngây ngô trả lời.

“Thầy Chu ơi, Tể Tể ở đây này!”

Tể Tể vừa lên tiếng thì các bạn học trong lớp ba tám đang vây quanh cô bé đều cùng lúc nhìn theo tầm mắt của cô bé.

Đến khi nhìn thấy Chu Tùng, những bạn học vốn đã ngừng khóc lập tức mím môi, sau đó lại gân cổ khóc rống lên như thể đã nhìn thấy phụ huynh vậy.

“Hu hu hu!”

“A a a!”

“Oa oa oa!”

Chu Tùng: “…”

Bộ thầy ấy đã xuất hiện không đúng lúc sao?

Tại sao thầy ấy cảm thấy đám học sinh của mình lại khóc dữ dội hơn khi nhìn thấy mình vậy?

Tể Tể vừa cuống cuồng an ủi các anh chị ở xung quanh, vừa đi về phía Chu Tùng, cái đầu nhỏ của cô bé kêu lên ong ong bởi những tiếng khóc xung quanh.

“Chị đừng khóc mà, khóc sẽ không xinh đâu!”

“Anh đừng khóc nữa, đàn ông con trai, chảy máu chứ không rơi lệ mà…”

Bạn nam cùng lớp đang nức nở vừa khóc vừa trả lời.

“Đàn ông… hu hu… con trai, chảy máu… chứ không rơi lệ… đó là do, nó vẫn chưa… vẫn chưa để… hu hu hu… tâm đến điều đó!”

Tể Tể: “…”

Tể Tể gãi ót, nhìn anh ba và anh Lục Hoài, hai người anh này cũng đang khóc.

Hoắc Tư Thần đang nhớ đến người mẹ đã qua đời của mình nên cậu ấy đau lòng khóc không thôi.

Còn Lục Hoài thì nghĩ đến cuộc sống tệ đến mức không bằng chó lợn của mình trước khi gặp được nhà họ Hoắc nên cậu ấy cũng không nhịn được bật khóc.

Về Trương Dương… cậu ấy có cả mẹ kế lẫn cha dượng, tối qua còn vì tuyệt vọng đến mức muốn nhảy lầu, các loại cảm xúc dâng trào nên cậu ấy đau khổ bật khóc.

Tể Tể: “…”

Tể Tể chỉ muốn trở về trường mẫu giáo.

Bởi vì những bạn nhỏ ở trường mẫu giáo dễ dỗ hơn các anh chị.

Dỗ dành vài cái thì lập tức ngừng khóc.

Nhưng các anh chị thì càng dỗ càng khóc dữ dội hơn.

Tể Tể sắp không thể chịu đựng được nữa rồi.

Khi nhìn thấy Chu Tùng, Tể Tể như thể nhìn thấy một vị cứu tinh vậy.

“Thầy Chu, thầy mau giúp dỗ dành các anh chị đi, họ đã khóc rất lâu rồi!”

Cái đầu nhỏ của Tể Tể sắp nổ tung bởi tiếng khóc rồi.

Cuối cùng Chu Tùng cũng chen qua được đám đông và đi đến bên các học sinh của mình, sau đó thầy ấy dỗ dành từng người một.

Một giờ sau, dưới sự nỗ lực không ngừng của các giáo viên chủ nhiệm, cô chú căn tin và cả các lãnh đạo nhà trường, cuối cùng căn tin cũng trở nên yên tĩnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free