Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1529:

Tể Tể không hề hay biết đám nhân viên công tác ở Địa phủ đang nghĩ gì. Sau khi Tể Tể và chú nhỏ Kế Nguyên Tu đón anh ba và anh Lục Hoài thì họ không về nhà cũ ngay mà đến nơi ở của Tương Uyên.

Tài xế không biết Tương Uyên sống ở đâu, cuối cùng Lục Hoài dùng điện thoại của tài xế gọi cho Hoắc Trầm Huy để hỏi địa điểm cụ thể.

Hoắc Trầm Huy lo lắng cho đám nhỏ nên đã hỏi thêm vài câu.

“Tiểu Hoài, mấy đứa đi tìm Tương Uyên làm gì vậy?”

Lục Hoài vô cùng chững chạc giải thích.

“Cha của Tể Tể nói rằng Tiểu Tương đã từ bên kia trở về rồi nhưng bọn con đều chưa gặp được Tiểu Tương nên bọn con hơi lo lắng cho em ấy.”

Nghe vậy, Hoắc Trầm Huy cau mày.

“Tiểu Tương đã về rồi? Nhưng mấy đứa không gặp được ư?”

“Đúng vậy.”

Hoắc Trầm Huy hít sâu một hơi.

“Vậy các con qua đó xem trước đi, cha cũng sẽ nhờ người tìm giúp.”

Lục Hoài cảm thấy vô cùng yên tâm và ấm lòng.

“Cảm ơn cha, cha nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Hoắc Trầm Huy mỉm cười gật đầu, hai cha con nói thêm vài lời nữa trước khi cúp máy.

Tài xế nhìn địa chỉ do Hoắc Trầm Huy gửi đến qua wechat rồi đưa bốn đứa trẻ đến biệt thự của Tương Uyên.

Sau khi đến gần biệt thự, Tể Tể ngờ vực khi nhìn khu rừng vô tận.

“Cha Minh Vương nói là biệt thự ven mương mà nhưng chỗ của bác Tương rõ ràng là một khu rừng, chú tài xế ơi, có lộn địa chỉ không ạ?”

Tài xế nhìn điện thoại và lắc đầu.

“Cô Tể Tể, chính là chỗ này, biệt thự ở trong rừng.”

Về cha Minh Vương gì đó mà Tể Tể đã nói, tài xế tưởng rằng mình đã nghe lầm.

Dù sao thì Minh Vương gì đó… cũng chỉ là nhân vật trong truyền thuyết mà thôi.

Tể Tể gật đầu.

“Vậy chú tài xế ơi, chú ở đây đợi bọn cháu, bọn cháu vào đó xem thử.”

Tài xế không yên tâm nên muốn đi cùng, Kế Nguyên Tu nói.

“Bọn cháu tự vào được rồi, chú đợi ở đây đi.”

Cậu ấy rõ ràng trông chỉ mới năm tuổi nhưng lại chững chạc thận trọng, khiến cho tài xế không dám nói thêm lời nào nữa.

“Vâng.”

Bốn đứa nhỏ nhanh chóng bước vào rừng.

Kế Nguyên Tu phát hiện trong rừng có trận pháp nhưng đều là trận pháp Huyền Môn, đây chỉ là chuyện dễ như giơ tay đối với cậu ấy, bốn đứa trẻ rất thuận lợi đến trước cổng biệt thự.

Khi đang chuẩn bị bước vào thì Tể Tể và Kế Nguyên Tu chợt nghiêng đầu nhìn về một nơi nào đó trong rừng cây.

Lúc này trời đã tối hẳn, mặc dù có đèn đường ở bên con đường đá xanh trong rừng nhưng ánh đèn đường mờ ảo, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài hoàn toàn không nhìn rõ được có thứ gì trên cây đằng xa.

Kế Nguyên Tu để lại một câu “Chú qua đó xem thử” và vỗ vào vai Tể Tể, thế là cậu ấy đã nhanh chóng chạy đến chỗ đằng xa.

Tể Tể dùng tay trái nắm lấy Hoắc Tư Thần, tay phải nắm lấy Lục Hoài.

“Anh ba, anh Lục Hoài, chúng ta vào đó xem thử.”

Còn các camera giám sát ở xung quanh, Tể Tể chỉ chớp mắt thì tất cả đã đen thùi lùi.

Khi xuất hiện lần nữa thì Tể Tể đã dẫn hai người anh đến phòng khách của biệt thự.

Hoắc Tư Thần nhìn xung quanh, phòng khách rất sang trọng nhưng toát lên vẻ lạnh lùng.

Lục Hoài chậm rãi nói: “Có trận pháp!”

Tể Tể cũng nhìn thấy trận pháp nhưng cô bé không hề quan tâm nó.

Hiện giờ cô bé đã khôi phục lại sức mạnh, cho dù các chú Diêm Quân ở thập điện có đồng loạt nhào lên, cộng với Cửu Phượng thì cô bé cũng không sợ.

“Anh ba, anh Lục Hoài, các anh nhất định phải nắm chặt tay của Tể Tể đấy.”

Tể Tể phát hiện các trận pháp trong đây nối tiếp nhau và có nhiều trận pháp lộn xộn chồng lên nhau.

Đây chỉ là phòng khách thôi.

Càng đi vào trong thì trận pháp ở cầu thang càng phức tạp hơn.

Tể Tể nhìn đến hoang mang.

Bác Tương là cương thi, cương thi kiêng kỵ và căm ghét những trận pháp Huyền Môn này nhất nên không thể nào đặt nhiều trận pháp như vậy ở trong nhà được.

Cho nên… bác Tương và anh Tương đã xảy ra chuyện rồi ư?

Tể Tể sợ hãi bởi suy nghĩ của mình nên cô bé vội vàng lắc đầu.

“Không, không đâu! Anh Tiểu Tương và bác Tương lợi hại lắm!”

Bên ngoài vang lên tiếng quạ kêu thảm thiết, sau đó là giọng nói khẩn cấp của Kế Nguyên Tu.

“Tể Tể, mau dẫn Tư Thần và Lục Hoài trốn đi!”

****

Kế Nguyên Tu vừa dứt lời thì trong rừng cây đằng xa vang lên tiếng xào xạc.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cùng lúc nhìn sang, con ngươi không khỏi trợn to.

Nhiều thứ đen thui quá vậy…

Họ cách khá xa nên nhất thời không thể thấy rõ.

Nhưng Tể Tể lại thấy rất rõ ràng, đôi mắt to của cô bé cũng mở to hơn.

Khác với sự sợ hãi trong mắt Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, đáy mắt của Tể Tể ngập tràn sự vui mừng.

Quạ!

Có rất nhiều quạ!

Hơn nữa chúng đều không phải quạ trong Hoa Quốc!

Những con quạ vượt biên và mang theo tà khí, bổ lắm đấy!

Tể Tể lập tức không chút nghĩ ngợi gì mà khoanh vùng lại khu vực mười dặm của biệt thự Tương Uyên và tách riêng chú tài xế ra, kẻo làm chú tài xế sợ.

“Anh ba, anh Lục Hoài, Tể Tể sắp phải dùng bữa rồi, hai anh…”

Hai anh em Hoắc Tư Thần và Lục Hoài hơi bối rối, nhưng Tể Tể nói dùng bữa thì họ vô thức lên tiếng.

“Tể Tể ăn đi, Tể Tể ăn đi…”

Tể Tể cười khúc khích và duỗi bàn tay nhỏ mập ra.

Tể Tể rõ ràng không có há miệng ra nhưng Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đứng hai bên của cô bé lại cảm nhận được khí thế nuốt chửng sông núi trên người Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free