Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1534:

Chuyện này…

Kế Nguyên Tu lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đầy ánh sao lấp lánh qua tầng cao nhất của biệt thự.

Cậu ấy như thể đang âm thầm hỏi Thiên Đạo.

Cái thứ gọi là công bằng đâu rồi?

Bầu trời mênh mông không có phản ứng gì cả, Thiên Đạo như thể không hề tồn tại vậy.

Kế Nguyên Tu: “…”

Bé rồng gần hai ngàn tuổi hơi muốn bắn ra vài câu tinh túy đất nước!

Cuối cùng, do trình độ tu dưỡng tốt gần hai ngàn năm nên cậu ấy lại âm thầm nén lại.

Tể Tể đã bỏ nửa tấm ván quan tài vào trong túi và thử nhảy lên vài cái ngay tại chỗ.

Thậm chí còn lồng tiếng cho nó.

“Hây da!”

Cô bé nhảy rất cao và rất hài lòng.

“Đựng cũng giống như không đựng vậy, không có ảnh hưởng gì cả.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”

Hai anh em sắp sốc đến mức thành hai ngỗng ngốc bởi hành động của Tể Tể.

Đỉnh!

Quả là Tể Tể!

Chiếc túi lớn đến mức có thể nhét cả tấm ván quan tài vàng vào!

Tương Tư Hoành càng vui hơn.

“Tể Tể, nếu như vậy thì lần sau đến địa cung, em có thể bỏ hết vào túi bất cứ món gì em thích.”

Cậu ấy còn lo lắng Tể Tể quá nhỏ, đến lúc đó quá nhiều đồ Tể Tể sẽ không thể lấy được bao nhiêu.

Tể Tể cười toe toét.

“Ừm! Túi của Tể Tể thay đổi theo sức mạnh của Tể Tể nên không sợ không đựng được!”

Tương Tư Hoành chưa kịp lên tiếng thì Tể Tể lại ngây ngô giải thích.

“Cha Minh Vương từng nói rằng hiện Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi, chức năng của túi vẫn chưa lớn lắm, đợi đến khi Tể Tể lớn lên, Tể Tể có thể đựng hết cả địa phủ vào trong túi!”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”

Sốc!

Kế Nguyên Tu: “…”

Kế Nguyên Tu lại lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời mênh mông.

Bầu trời mênh mông như biển sâu vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Tương Tư Hoành vô cùng yên tâm.

“Tuyệt quá! Đến lúc đó em có thể đựng luôn cả địa phủ!”

Tể Tể gật đầu lia lịa.

“Ừm!”

Tương Uyên “ngủ quên” trên ghế sofa vừa tỉnh lại thì bất thình lình nghe thấy cuộc trò chuyện của đám nhỏ, khóe miệng của anh ấy co giật điên cuồng.

Anh ấy lặng lẽ nhìn con trai của mình.

Tương Tư Hoành ngay lập tức nhận thấy anh ấy đã tỉnh lại nên cậu ấy nhanh chóng quay lại nhìn anh ấy.

“Cha, cha ngủ có ngon không?”

Đầu óc của Tương Uyên còn hơi choáng váng.

“Ngủ?”

Tương Tư Hoành gật đầu, đáy mắt hiện lên vẻ quan tâm chăm sóc.

“Đúng vậy, vừa nãy không phải vì cha đã quá mệt nên chợt ngủ quên sao?”

Tương Uyên: “…”

Anh ấy có nên nói với con trai mình rằng anh ấy tức đến ngất đi không?

Có cần mặt mũi nữa không vậy?

****

“Cha ơi?”

Thấy Tương Uyên mãi không lên tiếng, sự quan tâm trong đáy mắt Tương Tư Hoành càng mãnh liệt hơn.

“Có phải cha vẫn chưa nghỉ ngơi được tốt không? Có phải do vừa nãy bọn con nói chuyện đã làm phiền đến cha không?”

Tương Uyên: “…”

Ôi chu choa!

Con trai bỗng nhiên quan tâm anh ấy vậy.

Trái tim bị đâm đến thủng be bét của Tương Uyên đột nhiên khôi phục lại, khuôn mặt tuấn tú đen sầm cũng lập tức tốt lên và trông tràn đầy sức sống.

Ngay cả những sợi tóc cũng dựng đứng lên.

Anh ấy trông thật điển trai ngời ngợi và uy nghiêm rạng rỡ.

“Không, không có, Tư Hoành, cha đã nghỉ ngơi xong rồi, mấy đứa không có làm phiền cha.”

Kế Nguyên Tu lặng lẽ quay cái đầu nhỏ đi chỗ khác, khóe miệng khẽ co giật.

Ngay cả tấm ván quan tài cũng không giữ được.

Hãy nhìn xem dáng vẻ rẻ mạt của Tương Uyên này!

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Tể Tể cũng ân cần nhìn Tương Uyên.

“Bác Tương, vậy bác còn muốn nghỉ ngơi nữa không?”

Khi nhìn thấy Minh Tể Tể, Tương Uyên nhất thời không thể nào nhìn thẳng vào cô bé.

Suy cho cùng thì tấm ván quan tài của anh ấy đang ở trong tay cô bé.

Nhưng nửa tấm ván quan tài có thể đổi lấy sự quan tâm của con trai, hình như cũng… đáng!

Đồ cũng đã tặng rồi, anh ấy làm sao cũng không thể cướp lại được.

Tuy con trai còn nhỏ nhưng cũng xuất thân từ hoàng tộc nên cũng cần phải có sĩ diện!

“Không cần, hiện bác Tương rất ổn.”

Tể Tể ừm một tiếng.

“Vậy bác Tương, có biết bầy quạ trong nhà bác đến từ đâu không?”

Tương Uyên cau mày nghi ngờ.

“Trong nhà bác có rất nhiều quạ sao?”

Tể Tể gật đầu, giơ bàn tay nhỏ mập lên chỉ vào bầy quạ mất đi linh hồn nằm chi chít trên mặt đất bên ngoài biệt thự.

“Đúng vậy, bác Tương nhìn xem, xác của bầy quạ vẫn đang nằm ở ngoài đấy.”

Đáy mắt của Tương Uyên lóe lên một tia lạnh lẽo và nhanh chóng nhìn sang.

Đến khi nhìn thấy tầng tầng lớp lớp xác quạ nằm ở bên ngoài tường rào thì ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn.

“Đó không phải là quạ Hoa Quốc!”

Tể Tể cười và ngây ngô khen Tương Uyên.

“Bác Tương thật lợi hại, vừa nhìn đã biết bầy quạ đó không phải quạ Hoa Quốc.”

Khóe miệng của Tương Uyên hơi nhếch lên, anh ấy phát hiện cảm giác được cô bé Minh Tể Tể khen ngợi một cách nghiêm túc đúng là đã thật.

“Thì đó, dù gì bác Tương của cháu cũng là vua của một tộc mà!”

Trước khi Tể Tể kịp lên tiếng, Tương Uyên liếc nhìn đám xác quạ ở bên ngoài, nheo mắt lại rồi nhàn nhạt nói.

“Bầy quạ đó chắc hẳn giống với bầy quạ mà bác Tương đã nhìn thấy ở bên ngoài địa phủ trước đây, chúng đều đến từ nước X!”

Đôi mắt to của Tể Tể sáng lên.

“Ngay cả điều này mà bác Tương cũng biết, bác Tương lợi hại quá đi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free