Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1536:

Tể Tể: “…”

Hoắc Tư Thần gãi trán.

“Tể Tể, sao bác Tương và chú nhỏ lại đột nhiên bận rộn thế?”

Tể Tể cũng không biết.

“Không biết, có lẽ vừa đúng lúc có việc bận thôi.”

“Đúng rồi, vì bác Tương và anh Tiểu Tương đều bình an, thế thì bây giờ chúng ta đi tìm quỷ trụi lông và đám Bút Tiên đi.”

Tể Tể không hề quên mình đã hứa với đám bạn nhỏ mẫu giáo rằng ngày mai sẽ cho họ sờ rùa con.

Tương Tư Hoành hỏi cô bé: “Tể Tể, em biết bây giờ chúng đang ở đâu sao?”

Tể Tể hớn hở gật đầu.

“Biết chứ, chúng đã chuyển đi rất nhiều nơi và hiện giờ chúng đang ở chùa Hoa Vân của thủ đô đấy.”

****

Một tiếng rưỡi sau, tài xế lái xe chở bốn đứa nhỏ đến chùa Hoa Vân.

Hơn nửa đêm, cửa chùa đã đóng kín.

Tài xế còn chưa kịp lên tiếng thì Lục Hoài đã kéo Tể Tể hì hục leo lên bậc thang.

Tài xế: “…”

Không phải những đứa trẻ ba, bốn, năm và tám tuổi đã mệt rã rời buồn ngủ từ lâu rồi sao?

Nhưng mấy đứa nhỏ ở nhà này ban ngày đi học, ban đêm còn chạy nhảy khắp nơi, ở đâu có năng lượng dồi dào như vậy nhỉ!

Còn Tiểu Tương, nghe nói hơn nửa đêm cậu ấy đã ngủ ở trong biệt thự anh Tương nhưng sau khi đám người cô Tể Tể đến thì cậu ấy lại đi ra ngoài cùng với đám người cô Tể Tể.

Một người lớn như anh Tương… coi con kiểu gì vậy?

Tài xế bày tỏ mình đúng là chả hiểu gì cả.

Tất nhiên!

Với tư cách một tài xế kỳ cựu đạt tiêu chuẩn, chú tài xế bày tỏ mình cũng chả cần hiểu đâu.

Tập trung lái xe để phấn đấu được nghỉ hưu ở nhà họ Hoắc.

Tể Tể và những đứa nhỏ khác hoàn toàn không biết gì về hoạt động tâm lý của tài xế.

Chùa Hoa Vân được xây ở giữa sườn núi, sau khi chiếc xe dừng lại trong bãi đậu xe ở giữa sườn núi thì du khách cần phải leo cả nghìn bậc thang để vào chùa thắp hương lạy phật.

Hoắc Tư Thần leo đến thở hồng hộc.

Tể Tể quay đầu lại liếc nhìn chiếc xe đang ở bãi đậu xe bên dưới, sau đó cô bé ngây ngô nói với Hoắc Tư Thần.

“Anh ba, nếu không phải chú tài xế đang ở trong xe trông chừng thì Tể Tể đã có thể đưa anh bay cái vèo lên trên.”

Hoắc Tư Thần xua tay, thở hổn hển nói.

“Không… không sao, anh ba có thể tự đi được!”

Chỉ là một nghìn bậc thang mà thôi, Hoắc Tư Thần ông đây chinh phục cả năm ngàn mét, chẳng lẽ không thể chinh phục được nghìn bậc thang này ư?

So easy!

Tể Tể không tin.

“Thật ư?”

Hoắc Tư Thần điên cuồng gật đầu.

“Chắc chắn là thật!”

Dứt lời, cậu nhấc đôi chân dài lên và nhìn đôi chân nhỏ ngắn mập của Tể Tể.

“Tể Tể, em nhìn này, em đi ba bước chỉ mới đuổi kịp được một bước của anh ba.

Đợi đến khi em leo lên đó thì anh ba đã ở cửa đợi em rất lâu rồi.”

Tể Tể nhìn đôi chân dài của anh ba rồi cúi đầu xuống nhìn đôi chân nhỏ ngắn của mình, cô bé mím môi.

“Được thôi, vậy chúng ta đi nhanh lên anh ba ơi, mai còn phải đi học nữa.”

Hoắc Tư Thần gật đầu.

“Được!”

Tương Tư Hoành và Lục Hoài cũng gật đầu.

Sau đó bốn đứa nhỏ hì hục leo lên các bậc thang.

Khi đang leo, Hoắc Tư Thần phát hiện hai bên không còn ai nữa.

“Mọi người đi đâu hết rồi?”

Tể Tể ở phía trên nghe thấy thì ngây ngô trả lời cậu.

“Anh ba ơi, tụi em đến rồi và đang đợi anh đó.”

Hoắc Tư Thần ngờ vực.

“Gì cơ?”

Cậu vừa ngẩng đầu lên thì hay lắm, cảm thấy như mình bị đánh sưng mặt vậy.

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Lục Hoài không biết đã đến cổng chùa Hoa Vân từ lúc nào và đang ngồi trên bậc thang trên cùng, ung dung đung đưa đôi chân ngắn nhìn cậu.

Hoắc Tư Thần: “…”

Mẹ kiếp, lúc này cậu mới chợt nhớ tới một vấn đề quan trọng.

Tể Tể và Tương Tư Hoành không phải người, sau khi Lục Hoài luyện tập thuật Huyền Môn thì thể chất của cậu ấy ngày một tốt hơn, chỉ có mình cậu là người bình thường!

Mẹ kiếp…

Cho dù chân có dài đến mấy thì cũng không thể sánh bằng người ta!

Hoắc Tư Thần sắp khóc rồi.

Hoắc Tư Thần chống nạnh, mồ hôi đầm đìa.

“Tể Tể ơi…”

Tể Tể đứng dậy, hai tay chống nạnh và ngây ngô hô hào.

“Anh ba, cố lên!”

“Anh ba, cố lên!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Tương Tư Hoành cũng bắt chước cô bé, chống nạnh hô hào.

“Anh Tư Thần cố lên!”

“Anh Tư Thần cố lên!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Chung quy Lục Hoài đã từng có trải nghiệm như vậy nên cậu ấy không đứng dậy chống nạnh hô hào cố lên.

Nhưng khóe miệng của cậu ấy không khỏi nhếch lên, kìm cũng không thể kìm được.

Tâm trạng đó của Hoắc Tư Thần…

Cơ thể mệt như chó, trái tim sôi sục lên bởi tiếng cổ vũ hết lần này đến lần khác “anh ba (anh Tư Thần) cố lên” của Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Xông lên, xông lên, xông lên!

Đến khi leo tới trước mặt Tể Tể thì Hoắc Tư Thần suýt quỳ xuống.

Cũng may Tể Tể kịp thời đi qua làm cây gậy chống bằng xương bằng thịt cho Hoắc Tư Thần.

“Anh ba, anh cảm thấy thế nào?”

Hoắc Tư Thần ông đây không ra vẻ ta đây nữa.

“Mệt quá, Tể Tể, anh ba sắp mệt chết rồi!”

Tể Tể lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Vậy tại sao anh ba không nói cho Tể Tể biết để Tể Tể kéo anh lên.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Cậu cần sĩ diện mà!

Cậu cũng đã buông lời huênh hoang!

Mãi đến khi bốn người trèo tường đi vào sân sau của chùa Hoa Vân, Hoắc Tư Thần vẫn đang thấy hối hận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free