Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1538:

Người phụ nữ không dám tin vào điều đó.

“Thật không?”

Bút Tiên điên cuồng gật đầu.

“Tôi là một đại tiên, bổn Đại Tiên không bao giờ nói dối!”

Đôi mắt mê man của người phụ nữ hốt hoảng dần dần trở nên rõ ràng, sau đó nhìn chằm chằm vào Bút Tiên.

Bút Tiên: “…”

“Nữ thí chủ… cô…”

Người phụ nữ đột nhiên kinh hãi hét lớn.

“Mày, mày, mày… sao mày biết nói chuyện vậy?”

Bút Tiên: “…”

Đệt!

Nó đã nói chuyện với người phụ nữ lâu như vậy rồi mà bây giờ người phụ nữ mới nhận ra nó biết nói chuyện ư?

Bút Tiên cũng lo lắng.

“Nhỏ giọng lại! Nhỏ giọng lại!”

Nó và quỷ trụi lông không có uống canh Mạnh Bà khi đầu thai, chúng đã đầu thai với ký ức của kiếp trước nên chúng nhớ hết mọi thứ.

Tất nhiên, chúng không còn sức mạnh nào cả.

Ngay cả việc học nói chuyện cũng đã đột phá bản năng thể xác của rùa con, chúng sử dụng kinh nghiệm tu luyện của kiếp trước và học rất lâu mới thành công.

Và tất nhiên, ngoài việc biết nói chuyện ra thì chúng chỉ là hai con ba ba nhỏ bình thường!

Mỗi khi nhớ lại, nó và quỷ trụi lông không khỏi bật khóc.

Quỷ trụi lông u ám nói.

“Cô có còn muốn giữ lấy mạng sống của mình không? Nếu muốn giữ mạng thì im miệng, còn nếu không muốn giữ mạng thì cô cứ việc hét lên đi. Cho dù cô có hét đến tiểu hòa thượng đến đây thì cô nghĩ xem tiểu hòa thượng có tin vào những lời nói nhảm của cô không!”

Bút Tiên gật đầu theo.

“Thì đó! Con ba ba nhỏ trong hồ nào biết nói chuyện chứ! Nếu Hoắc Triệu Lâm biết cô ăn nói bậy bạ như vậy thì anh ta sẽ đưa thẳng cô vào bệnh viện tâm thần đó!”

Quỷ trụi lông đê tiện đe dọa.

“Tôi nghe nói viện trưởng Vương Tùng Cập của bệnh viện tâm thần Thái Hòa lớn nhất thủ đô là một kẻ điên, tuy ông ta đã bị bắt nhưng bệnh viện tâm thần vẫn ở đó đấy.”

Người phụ nữ: “…”

Quỷ trụi lông và Bút Tiên người tung kẻ hứng, người phụ nữ sợ đến mặt mũi trắng bệch, che miệng lại khóc như mưa.

Tể Tể không thể nghe được nữa, hì hục chạy tới.

“Quỷ trụi lông, Bút Tiên, tụi mày lại bắt nạt người khác!”

Quỷ trụi lông và Bút Tiên đe dọa người phụ nữ: “…”

Tể Tể nhìn hồ ước nguyện, nước trong hồ không sâu lắm, phần đáy một nửa là đá một nửa là đất bùn, hai con ba ba nhỏ do quỷ trụi lông và Bút Tiên đầu thai thành đang nằm trên nửa tảng hòn non bộ.

Hai con ba ba nhỏ vươn cái đầu nhỏ ra, há miệng, trợn to hai mắt và không dám tin nhìn cô bé.

Tể Tể hừ một tiếng và tìm kiếm xung quanh.

Lục Hoài luôn im lặng không biết lấy từ đâu ra một túi lưới dài.

“Tể Tể, đây này.”

Tể Tể nhìn thấy, hai mắt sáng lên.

“Cảm ơn anh Lục Hoài!”

Dứt lời, cô bé nhận lấy chiếc túi lưới dài và múc về phía hai con ba ba nhỏ.

Động tác không thuần thục và phần cán của túi lưới quá dài.

Không chỉ không múc được hai con ba ba nhỏ mà chiếc túi lưới còn vô tình đập trúng cái đầu nhỏ đang vươn cao của hai con ba ba nhỏ.

Bang!

Cốc!

Hai tiếng động liên tiếp vang lên, hai con ba ba nhỏ tông xuống hồ.

Tể Tể: “…”

Hoắc Tư Thần thấy vậy thì vội vàng nhận lấy chiếc túi lưới.

“Tể Tể, để anh ba làm cho.”

Quỷ trụi lông và Bút Tiên rơi xuống nước cảm thấy hoang mang.

Cô chủ mà chúng mòn mỏi mong chờ nhớ nhung bất thình lình xuất hiện trước mặt chúng!

“Á á á! Cô chủ!”

“Cô chủ!”

“Không cần vớt, không cần vớt! Bọn tôi tự bò lên!”

Dứt lời, hai con ba ba nhỏ hì hục bơi lên trong hồ nước, chẳng mấy chốc đã bơi đến mép hồ.

Mép hồ vô cùng trơn trượt và có rất nhiều rêu xanh.

Nhưng hai con ba ba nhỏ lại hì hục bò lên trên như những tội phạm thường xuyên vượt ngục vậy.

Chúng thỉnh thoảng còn há miệng ra, cắn vào một chỗ nào đó trên thành hồ và cứ thế bò ra khỏi hồ một cách lạ lùng đến thế.

Nhìn thấy Tể Tể đang ngạc nhiên đến trợn mắt há hốc mồm, hai con ba ba nhỏ nước mắt lưng tròng.

“Cô chủ! Hu hu hu… bọn tôi nhớ cô quá! Hu hu hu…”

Tể Tể liếc mắt nhìn chúng.

“Tụi mày muốn bổn Tể Tể làm gì đây? Tụi mày yêu cầu đầu thai thành phú nhị đại siêu cấp và đại gia siêu cấp, bổn Tể Tể cũng đã cho tụi mày được toại nguyện rồi!”

Không nhắc chuyện này còn ổn, ngay khi nhắc đến thì hai con ba ba nhỏ này suýt nghẹn chết bởi nước bọt của mình.

Hoắc Tư Thần không khỏi mừng rỡ khi nhìn thấy chúng.

Lúc đó cậu đã tận mắt chứng kiến cảnh Tể Tể đưa hai tên này đi đầu thai chuyển kiếp.

“Thế nào, tụi mày chán làm phú nhị đại siêu cấp và đại gia siêu cấp rồi à? Vậy lần này chết đi, tụi mày còn muốn đầu thai chuyển kiếp thành thứ gì?”

Quỷ trụi lông và Bút Tiên run lẩy bẩy.

Quỷ trụi lông: “Không không không! Bây giờ chúng tôi không… không không không đầu thai nữa!”

Bút Tiên: “Đúng vậy!”

Trong lúc họ nói chuyện thì Lục Hoài đang an ủi người phụ nữ sợ đến trợn mắt há hốc mồm ở bên cạnh.

Có lẽ do Lục Hoài có khuôn mặt thanh tú, nói chuyện lại dịu dàng nhỏ nhẹ nên người phụ nữ sợ hãi dần dần bình tĩnh lại.

“Vậy chúng… tại sao chúng lại biết nói chuyện?”

Lục Hoài ho khan một tiếng rồi giải thích.

“Dì… à, trên đời này vốn có rất nhiều chuyện mà khoa học không thể giải thích được.”

Chẳng hạn như chú nhỏ.

Chẳng hạn như Tiểu Tương!

Chẳng hạn như Tể Tể.

Người phụ nữ không hỏi thêm câu nào nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free