Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1547:

“Tể Tể nói không cắn thì chắc chắn sẽ không cắn!”

Tương Tư Hoành: “Rùa con của tớ cũng không cắn người đâu!”

“Thật không? Để tớ thử xem!”

“Tớ cũng muốn thử!”

Hiệu trưởng Lý, các giáo viên và phụ huynh: “…”

Quỷ trụi lông và Bút Tiên: “…”

Chúng không phải không cắn người mà là không dám cắn người!

Quỷ trụi lông bị vuốt một cách thô bạo.

Đệt!

Thằng nhóc con nào lại không biết điều như vậy, vuốt đến muốn giết chết rùa con!

Quỷ trụi lông trừng to hai mắt và tức giận nhìn bạn nhỏ cao to khỏe mạnh.

Bút Tiên ở bên cạnh đột nhiên bị một bạn nhỏ cầm lên.

Bạn nhỏ vô cùng tò mò nhìn bụng của Bút Tiên, sau đó ngây ngô hỏi Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương ơi, con rùa này của cậu là đực hay cái vậy?”

Bút Tiên bị đả thích nên quên mất lời cảnh cáo của Tể Tể.

“┗|`O′|┛ Gào~~”

Các bạn nhỏ giật mình.

“Á á á!”

“Ối ối ối!”

“Hu hu hu!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Lại khóc!

Kế Nguyên Tu yên lặng nhắm mắt lại và ngửa đầu lên.

Cậu ấy đột nhiên cảm thấy ngủ say là một điều tốt.

Thật yên tĩnh!

Hiệu trưởng Lý, các giáo viên và phụ huynh: “…”

Bắt đầu rồi, lại bắt đầu nữa rồi!

Tiếng khóc lại lần nữa như sóng biển phủ lấy nhà trẻ.

Làm gì có phụ huynh nào không thương con mình,

Tể Tể hung dữ trừng Bút Tiên một chút rồi nắm đầu nó ném vào trong túi xách.

Bút Tiên: “…”

Bút Tiên yên tĩnh như gà, sợ tới nỗi bản năng làm rùa đen rụt đầu cũng quên mất!

Tể Tể ném con rùa đen nhỏ Bút Tiên vào trong túi thì các bạn nhỏ vẫn còn đang khóc hu hu.

Hiện trường lúc này biến thành không những các giáo viên dỗ dành, mà phụ huynh cũng ra sức dỗ dành. Mấy bạn nhỏ nhìn thấy phụ huynh nhà mình lại càng khóc dữ hơn nữa, hu hu khóc to thành tiếng.

Vốn dĩ chỉ cần khoảng ba phút để dỗ một đứa nhỏ nín khóc, nhưng giờ đã mười lăm phút, bọn nhỏ vẫn còn khóc rất dữ dội.

Hiệu trưởng Lý cảm thấy không chỉ đau lưng mà đầu cũng đau luôn.

“Hu hu hu!”

“Hức hức!”

“Hu hu!!!”

Các giáo viên vừa dỗ dành học sinh còn vừa phải nhẹ nhàng nói chuyện với phụ huynh học sinh.

“Mẹ Song Song, chị về trước đi, chúng tôi chăm sóc Song Song là được rồi.”

“Bà Lâm Lâm, bà về trước đi, Lâm Lâm ở đây có giáo viên chăm sóc rồi.”

Sao phụ huynh đi được chứ!

Một đứa bé khóc thì còn ổn, gần như toàn bộ đám trẻ trong trường mẫu giáo đều khóc, hơn hai mươi đứa bé với ba giáo viên, sao mà dỗ nỗi?

Cho con tới đây học đều là người không thiếu tiền, phụ huynh có thể tự mình đưa đón con cháu đi học nếu không phải là người không cần đi làm thì ít nhất hôm nay không phải đi làm.

Đa phần các phụ huynh đều trả lời giáo viên thế này:

“Giáo viên Hàn, để chúng tôi giúp đỡ cho, thế sẽ nhanh hơn.”

“Đúng, nhiều đứa nhỏ khóc như thế, cùng nhau đỗ đi, nếu không tôi cũng không yên lòng mà về được.”

“Đúng, đúng! Thật là… Bà nói xong, mang thú cưng đi làm gì chứ!”

Mấy phụ huynh ở bên cạnh nghe thế gật gật đầu.

“Đúng, nếu không mang thú cưng đi thì làm gì có chuyện thế này?”

“Đã sắp chín giờ rồi, bình thường bọn nhỏ tám giờ ba mươi đã vào lớp. Hôm nay Minh Tể Tể nói muốn dẫn thú cưng tới nên con tôi nhất quyết phải chờ ở cổng chính!”

“Con tôi cũng thế!”

“Cục cưng nhà tôi cũng như thế!”

Phụ huynh nói vậy càng khiến mấy bạn nhỏ khóc dữ hơn nữa.

“Mẹ, có phải mẹ đang trách Tể Tể không? Hu hu… Chuyện này không liên quan tới Tể Tể… Không liên quan, là bọn con… Là bọn con nói Tể Tể mang… Mang bé… Rùa đen tới! Hu hu hu…”

Nhóm phụ huynh: “…”

Tạo nghiệp rồi!

Hình như… Bọn họ chọc phải tổ ong vò vẽ rồi!

Thế là mấy phụ huynh lại dỗ dành bé con nhà mình.

“Đúng đúng đúng! Không liên quan tới Tể Tể, không liên quan…”

“Mẹ, mẹ gạt… Hu hu hu… Gạt con!”

“Bé cưng, bà không nói có lệ với cháu, ngoan nào, không khóc…”

“Hu hu hu… Vậy mẹ nói xin lỗi Tể Tể đi… Hu hu… Xin lỗi!”

“Bà ngoại, bà xin lỗi Tể Tể đi!”

“Mẹ… Mẹ xin lỗi Tể Tể… Hu hu hu…”

“Xin lỗi!”

“Xin lỗi! Hu hu hu…”

Phụ huynh: “…” Bọn họ còn có thể làm gì được nữa?

Mặc dù trong lòng bọn họ cảm thấy Minh Tể Tể không đúng, nhưng ngoài miệng vẫn nhanh chóng nghe theo các bảo bối nhà mình.

Mọi người dồn dập nhìn qua Minh Tể Tể nói xin lỗi với cô bé.

“Tể Tể, thật xin lỗi!”

“Dì không cố tình đâu!”

“Tể Tể, cháu đừng để trong lòng, dì chỉ thuận miệng nói thôi…”

Bởi vì phụ huynh nhà mình đã xin lỗi, tiếng khóc của các bạn nhỏ dần dần nhỏ đi.

Nhóm phụ huynh thở phào.

Thời tiết lúc này đã sắp vào tháng mười hai, các giáo viên đầu đầy mồ hôi loay hoay nãy giờ cũng thở phào.

Hiệu trưởng Lý đứng không vững nữa, dựa vào vách tường nghỉ ngơi.

Tể Tể bị tiếng khóc làm cho đau đầu, giọng thô ráp, hừ hừ nói: “Bổn Tể Tể đã biết, ngày mai bổn Tể Tể không mang con rùa nhỏ tới trường mẫu giáo nữa.”

Có bạn nhỏ nghe xong lập tức hỏi: “Tể Tể, vậy mai có mang con Chuột Bự đi không?”

Các phụ huynh đen mặt.

Tể Tể lắc đầu, nói: “Không đem, cái gì cũng không đem.”

Nếu không thì phụ huynh của mấy đứa bé này sẽ còn phàn nàn về cô bé.

Mấy bạn nhỏ mở to mắt, sau đó những tiếng khóc rúng trời vang lên.

“Không muốn!”

“Tể Tể, tớ còn chưa được sờ rắn!”

“Tớ muốn xem Chuột Bự rốt cuộc lớn tới cỡ nào… Hu hu hu…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free