Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1553:

Tể Tể nhận ra thầy Kha định làm gì cho nên theo bản năng lùi về sau một bước.

Thầy Kha: “Sao vậy Tể Tể?”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn ngập nước hỏi thầy ấy: “Thầy Kha, có phải thầy tính ôm Tể Tể không?”

Giọng nói ngọt ngào và đôi mắt tròn xoe long lanh của cô bé làm thầy Kha cưng đến mức xỉu lên xỉu xuống.

“Đúng vậy, Tể Tể, lại đây cho thầy Kha ôm một cái nào.

Tể Tể lắc đầu: “Không được đâu thầy Kha, thầy gầy lắm, không ôm nổi Tể Tể đâu.”

Thầy Kha cười phì một tiếng: “Làm gì có chuyện đó? Nhìn thầy gầy thế thôi chứ thầy khỏe lắm đấy nhé! Lại đây nào Tể Tể, thầy Kha sẽ bế em đến nhà ăn để ăn cơm.”

Tể Tể vẫn kiên quyết từ chối, thậm chí còn co giò chạy một mạch về phía nơi đang tỏa ra mùi đồ ăn thơm phức.

Cô bé vừa chạy vừa giải thích: “Thầy Kha, thầy không ôm nổi Tể Tể thật mà, Tể Tể sẽ tự đi đến đó.”

Thầy Kha: “...”

Hoắc Tư Tước cười: “Thầy Kha, Tể Tể nói thật đấy ạ, thầy không ôm nổi em ấy đâu.”

Bách Minh Tư cũng cười: “Đúng vậy, nhìn Tể Tể nhỏ xíu vậy thôi chứ ôm nặng tay lắm đó.”

Thầy Kha vẫn không tin: “Hai thằng nhóc này thật là, chờ chút thầy ôm Tể Tể lên cho hai đứa bây lác mắt luôn!”

Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu bốn miệng một lời: “Tuyệt đối không ôm nổi!”

Thầy Kha: “...”

Mấy thằng nhóc này cứ bị làm sao ấy, bộ nhìn mình gầy yếu lắm hay gì?

Thầy Kha vừa vén ống tay áo vừa dẫn theo bốn người đi nhanh về phía căn tin của trường.

“Đám nhóc kia, chút nữa hãy chống mắt lên mà xem thầy ra tay nhé!”

Bốn người Hoắc Tư Tước phì cười, Tương Tư Hoành vẫn còn nhớ thương Tể Tể nên đã tí ta tí tởn chạy về phía đó trước.

Thầy Kha sợ cậu ấy té ngã nên cũng vội tăng tốc chạy theo.

Không qua bao lâu cả bọn đã đến căn tin, trước khi Tể Tể kịp chạy tới trước quầy bán thức ăn, thầy Kha đã vội lao tới giữ chặt cánh tay mũm mĩm như củ sen của cô bé.

“Tể Tể, đồ ăn đã chuẩn bị xong hết rồi, em đi theo thầy Kha này.”

Tể Tể nuốt nước miếng, sau đó gật đầu đi theo thầy ấy.

Trường học đã chuẩn bị sẵn một căn phòng riêng, bởi vì sợ bọn nhỏ kén ăn nên nhà trường đã chuẩn bị rất nhiều món, chẳng những đa dạng về chủng loại mà số lượng cũng không hề ít.

Đồ ăn, thức uống, thậm chí các món ăn vặt cũng đều có đủ.

Thầy Kha phụ trách chăm sóc năm người Hoắc Tư Tước dùng bữa, chủ nhiệm Từ thì phụ trách giám sát bên ngoài, chờ những học sinh cấp hai ăn cơm xong thì sẽ đốc thúc bọn họ về phòng học hoặc là ký túc xá để nghỉ trưa.

Cả hiệu trưởng Tào lẫn thầy Kha đều cho rằng, chỉ cần các học sinh cấp hai không chạm mặt với Tể Tể thì nhất định bọn chúng sẽ không khóc.

Tuy rằng bản thân bọn họ đều cảm thấy chuyện này thật vớ vẩn, nhưng bởi vì các lãnh đạo bên trường tiểu học đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần về việc cần phải thận trọng và cảnh giác cho nên bọn họ cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức rồi, kết quả…

Kết quả các học sinh cấp hai vẫn khóc!

Hơn nữa đứa nào đứa nấy đều khóc rất to.

“Sao lại thế này?”

“Không biết nữa!”

“Hiện giờ bọn nhỏ đều đang ở bên sân bóng rổ kìa, không ấy mình qua đó xem thử xem sao?”

Hiệu trưởng Tào đứng lên: “Tôi phải tận mắt xem mới được, nếu không tôi thật sự không tin chuyện này! Minh Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi thôi mà, một đứa bé ba tuổi rưỡi mà lại có thể chọc học sinh trung học bật khóc ư?”

****

Tể Tể - người vừa chọc các anh khóc - cũng khờ ngang.

Cô bé xoắn xuýt hai tay đứng ở giữa sân bóng rổ, chung quanh đều là các anh các chị học sinh cấp hai, chủ yếu là các anh.

Đôi mắt của các anh trai này đỏ bừng vì khóc, vừa không ngừng lau nước mắt vừa phát ra tiếng khụt khịt thật nhỏ, Tể Tể nghe mà đầu óc muốn chết máy luôn.

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu ở bên cạnh cũng không tốt hơn là bao.

Hiển nhiên bọn họ cũng không ngờ tới chuyện này, rõ ràng ban sáng mình đã mệt óc với tiếng khóc bên trường mẫu giáo rồi, kết quả giờ qua tới trường cấp hai mà vẫn phải căng não nghe các anh chị ở đây khóc tiếp.

Ba đứa nhỏ trố mắt nhìn nhau, sau đó cùng yên lặng ngẩng đầu nhìn trời.

Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư thì sắp cười tới mức không đứng thẳng được.

Hoắc Tư Tước bế Tể Tể lên rồi hôn cái chụt lên gương mặt mũm mĩm của cô bé.

“Tể Tể giỏi quá à!”

Tể Tể vô cùng hoang mang: “Anh hai, mấy anh chị này đều khóc cả rồi mà sao anh còn bảo Tể Tể giỏi ạ?”

Hoắc Tư Tước cười dữ hơn nữa, cười đến mức rơm rớm nước mắt.

“Cái này là do bọn họ yếu thôi, không liên quan đến Tể Tể đâu.”

Tể Tể vừa có chút không tự tin lại vừa có chút thấp thỏm hỏi ngược lại Hoắc Tư Tước: “Anh hai ơi, liệu có khi nào là do… do Tể Tể mập quá không ạ?”

Hoắc Tư Tước lập tức phủ nhận: “Làm gì có? Tể Tể nhà chúng ta siêu đáng yêu luôn, mập hơn nữa thì lại càng đáng yêu đấy chứ!”

Tể Tể khó tin hỏi: “Anh hai, anh không lừa Tể Tể đó chứ?”

Hoắc Tư Tước hoàn toàn không màng đến cảm giác của các bạn học ở bên cạnh.

“Đương nhiên! Sao anh hai lại lừa Tể Tể được?”

Không chờ Tể Tể nói chuyện, Hoắc Tư Tước đã dùng vẻ mặt tổn thương nhìn cô bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free