Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1579:
Hoắc Tư Thần bị anh trai đánh cho nghiêng đầu nhìn ra cửa xe, ngay lúc sát mặt ở cửa xe, nhìn đôi mắt đỏ hồng rực thét chói tai.
“Á đù đù đù đù! Quỷ kìa!”
Lục Hoài ngồi bên cạnh: “Cậu nhìn thấy quỷ ở đâu cơ?”
Hoắc Tư Thần nhìn cậu ấy với ánh mắt không thể tin tưởng được: “Đôi mắt đỏ hồng rực lửa dí sát vào cửa thế mà… cậu không nhìn thấy?”
Lục Hoài khẽ nhăn mày, móc từ trong túi quần ra mấy lá bùa mà Bách Minh Tư đưa cho cậu ấy, nhét mấy cái vào trong tay Hoắc Tư Tước cùng với Hoắc Tư Thần rồi vội cắn đầu ngón tay mình, vẽ lên lá bùa.
Miệng lẩm bẩm gì đó rồi cậu ấy nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bốn mắt nhìn nhau với nữ quỷ ở ngoài đó.
Nữ quỷ mắt đỏ nhìn thấy phù chú trong tay Lục Hoài xong thì âm khí trong đáy mắt cuồn cuộn.
Tể Tể mở mắt trong nháy mắt.
“Có đồ ăn!”
Hoắc Tư Thần như tìm thấy được cứu tinh, ôm lấy Tể Tể mà cọ cọ,
“Tể Tể, có con quỷ…”
Ngay sau đó, Tể Tể đã không còn ở trong lòng cậu ấy nữa, mà xuất hiện ở ngoài cửa xe.
Tương Tư Hoành cũng tỉnh theo.
“Anh đi xem.”
Sát khí của nữ quỷ vừa dâng trào, Kế Nguyên Tu đang tu luyện cũng bị làm phiền.
Thấy Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành đều đã đi xuống, trong xe tất nhiên không có ai bảo vệ: “Để chú nhỏ ở lại trong xe.”
Nói rồi Kế Nguyên Tu lại quay qua nhìn Lục Hoài nói: “Lục Hoài, cháu xuống đó rèn luyện thêm đi.”
Lục Hoài cầu mà không được: “Cảm ơn chú nhỏ!”
Hoắc Trầm Huy cùng với Hoắc Trầm Lệnh đồng thời mở miệng: “An toàn là trên hết!”
Lục Hoài vừa mở cửa xe vừa gật đầu nói: “Cảm ơn cha nuôi, cảm ơn chú hai.”
Dứt lời, Lục Hoài đã ở ngoài xe.
Cậu ấy đi nhanh quá nên cũng không để ý ngay trong khoảnh khắc cửa xe đóng lại, có cái gì ở bên ngoài chui tọt vào trong xe.
Hoắc Trầm Lệnh dừng xe lại.
Lúc này trong mắt họ vẫn là con đường đi tới gia trang nhà họ Hoắc, không có gì đổi tay.
Ngoài xe, trên bãi cỏ, Tể Tể đuổi theo nữ quỷ đã hóa thành khí đen, vội biến mất trong đống đổ nát thê lương kia.
Như nhận ra điều gì đó, trong nháy mắt Tể Tể tiến vào trong đống đổ nát thê lương kia bỗng quay đầu nhìn về phía Tương Tư Hoành theo sát đằng sau.
“Anh Tiểu Hoành, hình như có cái gì đó là lạ chạy lên xe rồi đó ạ.”
Tương Tư Hoành sửng sốt, quay đầy đi thẳng về chỗ xe.
Tể Tể nhân cơ hội này nhảy thẳng vào đống đổ nát kia.
Tiến vào tới nơi, bên trong chỉ toàn sương mù dày đặc.
Đầu tiên là nhà ở xập xệ, nhà này tựa như có năm gian, hơn nữa còn là kiểu nhà cũ cửa lớn. Ngẫu nhiên cũng có song cửa sổ hoàn hảo, được khắc họa vô cùng tinh xảo.
Nữ quỷ chạy trốn không thấy bóng dáng đâu. Tể Tể cẩn thận cảm nhận lại thì phát hiện nơi này không có chút âm khí nào.
Tể Tể nhíu mày.
Lạ thật đấy!
Tể Tể chưa gặp tình huống này bao giờ nên nhìn quanh, đôi chân ngắn béo hự hự tiếp tục đi vào trong.
Đi tới đi lui, Tể Tể đi xuyên qua bảy tám tòa nhà đổ nát, lại đi qua hồ nước đã mọc đầy rong rêu rồi tiến vào trong rừng cây.
Ở nơi xa xa, nhóm ma quỷ trốn trong đống cỏ dại mồm năm miệng mười nói chuyện với nhau.
“Có chắc con nhỏ mập kia không?”
“Chắc chắn luôn! Nghe nói là trữ quân địa phủ!”
“Trữ quân địa phủ cơ à, không phải là chủ của địa phủ, thế… có được không?”
“Tại sao lại không được? Ông heo lớn đã bảo trữ quân địa phủ rất được Minh Vương yêu thương, mới sinh không bao lâu đã được phong làm trữ quân, bảo là có ánh sáng công đức. Đến cả Thập Điện của địa phủ sập cũng không có lời nào để nói.”
“Nhưng…”
“Nhưng cái gì mà nhưng? Có thành công hay không thì phải vây khốn được con nhỏ mập kia trước!”
“Đúng đúng đúng! Ông heo lớn bảo là chủ cần bắt được trữ quân địa phủ thì chúng ta sẽ được cứu!”
“Sao tui lại thấy lời ông heo lớn nói không đáng tin nhỉ?”
Con quỷ đang nghi ngờ vội giải thích: “Chủ yếu là vì tui cảm thấy nếu như Minh Vương vô cùng yêu quý trữ quân địa phủ mà chúng ta lại bắt cóc trữ quân như thế thì Minh Vương liệu có bùng nổ hay không?”
Bảy tám con quỷ còn lại im lặng luôn.
Con quỷ nói đỡ cho ông heo lớn cũng im lặng.
“Này… Vậy mọi người trốn cho kỹ, để tôi hỏi lại ông heo lớn xem giờ làm sao mới được.”
“Mau đi mau đi đi! Nhưng đừng bảo là nghe theo lời chúng tôi khiến chúng tôi gặp rắc rối nhé.”
“Đúng! Đừng có đá chúng tôi xuống mương nha!”
“Hu hu hu, tôi sinh thời chết đuối, lại còn chết đuối dưới cống ngầm nên sợ nhất là bị đá xuống mương đó… hu hu hu…”
Một giọng nói non nớt nhưng lại hung hăng vang lên sau lưng chúng nó.
“Thế cái ông lớn heo kia ở chỗ nào?”