Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1581:

“Tị thế châu của tôi đâu? Chẳng lẽ hư rồi?”

Tể Tể nghe chẳng hiểu gì cả, nhưng cũng không cản trở cô nhóc nhào lên, bàn tay nhỏ nắm lấy đuôi của Heo Đen.

Heo Đen: “… Éc!”

Tể Tể phát hiện cô bé khá nhỏ, còn Heo Đen vừa mập vừa to, cô bé nắm đuôi nó thế này trông giống như cô bé bị nó khống chế, thế là dứt khoát bay lên.

Heo Đen bị Tể Tể nắm lấy cái đuôi nhỏ, con heo to trăm rưỡi, hai trăm ký cũng bị xách lên tới ngã.

Heo Đen kêu gào thảm thiết thê lương.

“Éc éc éc!!!”

“Công chúa điện hạ, xin tha mạng!”

“Công chúa điện hạ, xin tha mạng!”

Tể Tể không lập tức bỏ nó ra, hàng lông mày nhỏ nhíu chặt lại, giọng điệu con nít tỏ vẻ hung dữ chất vấn nó: “Tại sao lại tiến hành thuật che mắt, che đi đôi mắt của cha Tể Tể, bác cả và anh Lục Hoài?”

Heo Đen lắp bắp giải thích: “Công chúa điện hạ, tiểu nhân chỉ là vì muốn trả một nhân tình mà thôi, nhưng tiểu nhân cam đoan tuyệt đối không có ý định hại người.”

Gương mặt Tể Tể vô cùng nuối tiếc: “Vì sao mày lại không có ý định hại người?”

Heo Đen muốn vung vẩy cái đuôi nhỏ để bày tỏ tâm tình của mình, kết quả cái đuôi đang bị cô bé tóm lấy không thể chịu nổi trọng lượng khổng lồ của nó, đau tới nỗi đầu nó kêu ong ong.

“Công chúa điện hạ, tiểu nhân là yêu quái, yêu quái muốn tu luyện đã không dễ dàng, càng hiện đại thì lại càng gian nan. Nếu còn dính vào sát nghiệp thì tiểu nhân sớm đã tiêu tan giữa trời đất rồi!”

Tể Tể: “…”

Đây là một con yêu quái heo mập mạp biết cách tu luyện.

Cô bé không có lộc ăn rồi!

Tể Tể không có lộc ăn cứ thế ném Heo Đen ra ngoài. Heo Đen bị quẳng xuống đất đánh bịch một tiếng lớn, biến thành một người đàn ông tầm hơn bốn mươi tuổi, đen nhẻm cường tráng, đôi mắt ti hí sáng lấp lánh.

Không đợi Tể Tể nói gì thêm Chu Đại Phúc đã nhanh chóng ngồi xổm dậy giải thích với Tể Tể.

“Công chúa điện hạ, tiểu nhân thật sự là vì trả lại ân tình của một phu nhân ở trang viên nhà họ Hoắc, năm đó khi tiểu nhân độ kiếp, bà ấy đã thu nhận và giúp đỡ tiểu nhân. Tiểu nhân thật sự không có ý muốn hại mọi người đâu.”

Đầu óc Tể Tể nhanh chóng hoạt động.

“Một phu nhân ở trang viên nhà họ Hoắc? Là bà ba Hoắc à?

Đôi mắt nhỏ của Chu Đại Phúc mở to hết cỡ: “Công chúa điện hạ biết bà ấy sao?”

Tể Tể: “Biết! Bà ta tới tìm bổn Tể Tể để mượn Địa phủ Thông bảo!”

Chu Đại Phúc trợn tròn mắt.

“Bà ấy, mượn Địa phủ Thông bảo?”

Cho dù nó có khó khăn cỡ nào cũng không dám xuống địa phủ mượn Địa phủ Thông bảo đâu!

Những việc liên quan tới âm đức không phải nói đùa.

Tể Tể gật đầu.

“Đúng! Chính bà ta đã mượn đi!”

Tể Tể không để Chu Đại Phúc nói thêm, đôi mắt lạnh lùng âm u mở to, nhìn chằm chằm Chu Đại Phúc.

“Bà ta chỉ bảo mày giữ chân nhóm của bổn Tể Tể thôi à?”

Chu Đại Phúc: “…”

****

Bởi vậy còn lâu Tể Tể mới tin.

Lòng tham của bà ba Hoắc không đáy, quen thói không làm mà hưởng.

Nếu bà ta thật sự biết yêu quái giống như Chu Đại Phúc sao có thể chỉ yêu cầu nó giữ chân bọn họ ở trong này thôi được?

Tể Tể thấy Chu Đại Phúc không nói lời nào, đôi mắt to đen láy bắt đầu đảo qua đảo lại liếc nhìn nó từ trên xuống dưới

Ánh mắt đó…

Trong chớp mắt Chu Đại Phúc nghĩ tới lúc nãy khi đang ngủ mơ, nó cảm thấy sợ hãi, giống như bản thân bị ai dùng đao chặt ra từng mảng rồi ăn thịt.

“Công chúa điện hạ, yêu cầu của bà ba Hoắc là… Điều kiện tiên quyết là không làm tổn thương tính mạng của ngài, có thể lấy từ chỗ các ngài bao nhiêu tiền thì lấy, càng nhiều càng tốt!”

Tể Tể lườm nguýt nó một cái.

Bà ba Hoắc nghĩ hay ghê ta!

Coi như cô bé không có trên xe, sức lực của Heo Đen to bự này cũng không phải đối thủ của chú nhỏ.

Hơn nữa ở đó còn có anh Tiểu Tương.

Tể Tể nhìn chằm chằm Chu Đại Phúc, giọng nói non nớt trở nên lạnh băng: “Lấy tiền xong rồi thì sao?”

Chu Đại Phúc: “…”

Chu Đại Phúc không ngờ rằng đầu óc của bé mập này rất nhanh nhạy, còn nghĩ tới chuyện sau đó…

Sau đó thì… Ý của bà ba Hoắc là… Giữ lại người giỏi nhất, cũng có nghĩa là giam Hoắc Trầm Lệnh lại, như vậy từ nay về sau, tiền tài của nhà họ Hoắc đều là của bà ta.

Lúc đó Chu Đại Phúc cũng cảm thấy bà ba Hoắc nghĩ hay ghê!

Mặc dù nó chưa từng thấy Hoắc Trầm Lệnh nhưng cũng nghe tới nhà họ Hoắc ở thủ đô là gia tộc đúng đầu Hoa Quốc hiện nay, Hoắc Trầm Lệnh còn là người cầm quyền của gia tộc này.

Dựa theo quy luật phát triển và thay đổi của Hoa Quốc mấy ngàn năm nay, nếu người cầm quyền của gia tộc đứng đầu Hoa Quốc không được Thiên Đạo chăm sóc một chút thì nó chẳng tin.

Cho nên nó thật sự không muốn làm tổn thương con người, đây là một bất lợi lớn với việc tu hành.

Hai là… Nó sợ nếu người này thật sự là con cưng của Thiên Đạo, tới lúc đó nó sẽ tan biến nhanh hơn bao giờ hết.

Dưới đủ các loại cân nhắc, nó đã nghĩ ra biện pháp này, giữ chân những người này ở đây.

Tể Tể nhìn quanh bốn phía, chỗ này sương mù dày đặc, giống như có một tầng kết giới, còn là một loại kết giới không phổ biến.

“Đây là hiệu quả của tị thế châu à?”

Chu Đại Phúc không dám giấu diếm, nhanh chóng cười hiền lành gật đầu: “Đúng vậy, công chúa điện hạ. Sau khi ông Lý và những người này chết, bởi vì lúc đó thiên tai dồn dập, chiến loạn liên miên, nhân viên địa phủ quá mức bận rộn nên có khi đã bỏ sót bọn họ. Bọn họ trở thành cô hồn dã quỷ, rồi bị tiểu nhân bắt gặp, thế là tiểu nhân đưa bọn họ cùng nhau vào trong tị thế châu này.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free