Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1591:
Ở thời nó còn sống, khi nhà chủ đang ăn thì thân là người hầu chúng nó không được phép lên bàn ăn.
Hoắc Trầm Lệnh đói bụng nên không để ý tới biểu hiện của Hoàng Tử Dẫn, cúi đầu ăn canh.
Húp một ngụm canh vào miệng, khuôn mặt ông ấy lập tức méo mó.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa đúng lúc này từ phòng khách đi vào.
“Cha ơi, cha chưa ăn xong ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh vừa mới húp một ngụm nước canh xương với vị rất khó nuốt, nhìn thấy ánh mắt ân cần của con gái cưng nhà mình thì cố nén chịu đựng mà nuốt canh vào bụng.
Nuốt xong thì nhanh chóng nhìn về phía Chu Đại Phúc đang muốn hòa mình làm một với miếng gạch lót sân ở ngoài.
“Mau ăn sạch cơm đi.”
Hoắc Trầm Lệnh nói xong thì nhìn về phía con gái cưng nhà mình với ánh mắt dịu dàng.
Món canh quá mặn, cổ họng rát khó chịu.
Lúc này, điện thoại trong túi quần ông ấy lại đổ chuông, cha nuôi Hoắc nói: “Cha ăn no rồi, hai đứa ra ngoài chơi đi.” Rồi cầm điện thoại đi vào trong phòng làm việc.
Tương Tư Hoành nhìn chén canh chỉ mới được uống có một ngụm, lại nghĩ với vẻ mặt của chú hai sau khi húp một muỗng canh…
Khóe miệng của cậu bé khẽ cong lên, cười lộ ra một miệng răng cương thi nhọn hoắt.
Tể Tể cũng hiểu ý của Tương Tư Hoành, khóe miệng của cô bé cũng cong cong.
Hai đứa nhóc nhìn nhau, bốn con mắt chớp chớp rồi cùng nhau bật cười.
Cha nuôi Hoắc đang nghe điện thoại ở trong phòng làm việc, vô tình thấy được vẻ mặt của hai đứa nhóc, cảm thấy rất xấu hổ đỏ hết cả mặt.
Cha nuôi Hoắc nhanh chóng xoay người lại đưa lưng về phía cửa phòng.
Tể Tể và Tương Tư Hoành bàn bạc với nhau một lúc, sau đó quyết định đi ra ngoài chơi.
Hai đứa nhóc không vào phòng làm việc mà chỉ đứng ở ngoài hỏi.
“Cha ơi (chú hai ơi), bọn con có thể đi ra ngoài chơi được không?”
Hoắc Trầm Lệnh đang cầm điện thoại đưa lưng về phía hai đứa nhỏ.
“Được, đi đi, hai đứa nhớ chú ý an toàn đấy nhé, nếu mà đói…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng lúc đồng thanh nói cắt đứt lời ông ấy định nói.
“Cha ơi (chú hai ơi), bọn con còn chưa có đói, bọn con nhịn đói giỏi lắm, bọn con đi chơi đây. Tạm biệt cha (chú hai) nha.”
Cố Thích Phong ở đầu dây bên kia nghe được cuộc trò chuyện của hai đứa nhóc với Hoắc Trầm Lệnh, lại nhớ tới lần ‘may mắn’ được ăn cơm do người này nấu, anh ấy lập tức cười lớn.
“Ha ha ha.”
“Anh Hoắc à, cũng có ngày anh bị chê đấy. Ha ha ha.”
Hoắc Trầm Lệnh nghiến răng nghiến lợi; “Cố! Thích! Phong!”
Cố Thích Phong: “… Ây da, được rồi, được rồi, chúng tôi không giữ được con của Trương Văn Tĩnh.”
Cha nuôi Hoắc tức giận ừ một tiếng.
“Nói chuyện đó cho tôi biết làm gì? Tôi đâu phải cha của đứa bé đâu?”
Cố Thích Phong: “…”
****
Trong khi sếp lớn Hoắc đang nói chuyện với viện trưởng Cố, hai bé con đã dẫn theo Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn rời khỏi sân.
Thôn trang nhà họ Hoắc rất lớn, đi từ đầu phía đông đến đầu phía tây phải mất ba dặm, phía bắc nam cũng tương tự, là một bố cục hình chữ điền hoàn chỉnh.
Hầu hết nhà ở thôn trang đều là những ngôi nhà hai tầng màu xám trắng mang phong cách cổ xưa, mỗi nhà đều có một cái sân.
Trong thôn trang có hai con đường chính là đông - tây và nam - bắc. Hai bên đường chính là vành đai xanh được bao bọc bởi hàng rào trắng, trồng những loại hoa cỏ mà người dân trong thôn trang yêu thích.
Có điều hiện tại đã đến mùa đông nên gần như hoàn toàn không có hoa cỏ.
Cơ mà lại có một số loài cỏ dại chịu lạnh mọc rậm rạp.
Người già trong thôn trang thấy vậy, lấy kéo ra cắt tỉa, trông cũng khá đẹp.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đi rất nhanh.
Hai đứa bé tuy nhỏ con nhưng đôi chân ngắn ngủn đó gần như chạy nhanh như gió.
Chu Đại Phúc cảm thấy khổ sở.
Làm một bé heo con khó gì đâu á!
Bé heo con quá béo, bụng gần ma xát xuống mặt đất!
Thỉnh thoảng gặp chỗ hơi dốc một xíu là ôi thôi rồi!
Đúng thật là đang cọ bụng xuống đất luôn.
Thịt của nó...
Hoàng Tử Duẫn thấy nó càng chạy càng chậm thì có hơi khó hiểu.
Có điều bọn nó không thể nói chuyện giữa ban ngày ban mặt nên chỉ có thể dùng ánh mắt để hỏi.
Kết quả là Chu Đại Phúc chỉ lo tập trung theo sát Tể Tể, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Hoàng Tử Duẫn.
Hoàng Tử Duẫn thấy vậy, phất đuôi sải đôi chân thon dài ra chạy nhanh như bay.
Chu Đại Phúc bị bỏ lại ở phía sau: “...”
Lúc nó ngẩn người, cảm giác có điều gì đó không ổn, vô thức tránh sang một bên.
Theo sau đó, một cậu bé có giọng to hét lên.
“Mẹ kiếp! Không bắt được! Mau lên, chúng ta bắt tiếp!”
Chu Đại Phúc quay đầu lại nhìn, trông thấy ba bốn cậu bé đang từ trong hành lang chạy ra, người cầm gậy dài, người cầm tấm lưới, đều muốn tóm lấy nó.
Chu Đại Phúc tức giận đến mức phát ra tiếng lợn kêu.
“Ột ột ột ột!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang chạy xa ở phía trước đột nhiên dừng lại, quay người chạy ngược lại, nhanh chóng đến chỗ Chu Đại Phúc, bảo vệ Chu Đại Phúc ở phía sau.
Tể Tể cúi đầu nhìn Chu Đại Phúc.
“Chu Đại Phúc, mày làm sao vậy?”
Chu Đại Phúc không nói gì, chỉ có thể kêu.
“Ột ột ột!”
Mấy cậu bé đó bắt nạt heo!
Không đợi Tể Tể hiểu ra Chu Đại Phúc đang dùng tiếng heo nói cái gì, đã nghe thấy bốn cậu bé mắng mỏ.
“Hai đứa trẻ hoang ở đâu ra thế, cút đi chỗ khác cho tao!”
“Đúng! Bọn tao tìm thấy con heo béo này trước, nó là của bọn tao!”
“Đúng vậy! Mau tránh ra, nếu không lát nữa tao bắt luôn cả hai đứa bây bây giờ!”