Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1595:

Tương Tư Hoành cũng khó hiểu: “Bọn họ cũng không bị thương nặng đâu ạ!”

Tể Tể tiếp lời: “Đúng! Cha ơi, lúc con với anh Tiểu Hoành ra tay cũng biết chừng mực mà.”

Hoắc Khánh Dương nghe thấy hai đứa bé thay nhau chen lời thì vui vẻ nói: “Hai đứa cộng lại còn lớn bằng Tây Hải thì hiểu được cái gì chứ?”

Tể Tể cố giải thích: “Cháu hiểu mà, bác phải tin chúng cháu!”

Tương Tư Hoành cũng sốt ruột.

“Đúng!”

Hoắc Trầm Lệnh buồn cười nhìn hai đứa trẻ nhà mình, xoa đầu một đứa, vỗ vai một đứa: “Cha tin hai đứa mà Tể Tể với Tiểu Hoành đừng nóng nảy nhé.”

Hoắc Khánh Dương thấy hai đứa trẻ giận thật thì cũng quay qua an ủi: “Đúng đúng đúng! Không phải gấp gáp làm gì! Bác tin hai đứa, tin thật mà.”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành liếc mắt nhìn nhau, thấy được sự không ủng hộ trong đáy mắt.

Bác này lừa trẻ con nè!

Nhưng mà hai đứa cũng nghĩ thoáng lắm!

Cha (chú hai) tin là được!

Hoắc Khánh Dương nhắc tới chuyện đòi tiền thuốc men không nhịn được mà cười rộ lên: “Tể Tể với Tiểu Hoành mới bao lớn đâu chứ? Cho dù Đông Hải có va vào tường chảy máu thật thì cũng chỉ là trầy da chảy máu thôi, nặng hơn nữ thì là rách thành miếng, sưng một cục chứ không thể nào có chuyện đi thẳng vào phòng ICU, đến giờ vẫn chưa thoát khỏi tình trạng nguy hiểm như bà ba nói đâu.”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành sợ ngây người: “Vẫn còn trong tình trạng nguy hiểm ấy ạ?”

Hoắc Khánh Dương bật cười: “Đúng! Chính bà ba của các cháu bảo thế đấy! Nhưng các cháu yên tâm, bác không tin cái chuyện vớ vẩn này đâu.”

Hai bạn nhỏ Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành đồng thời gật đầu, trăm miệng một lời: “Đúng thế, hết bài này tới bài khác!”

Nhưng hai đứa bé vẫn tức giận lắm.

Bà ba Hoắc như thế này là quá xấu xa rồi, không phải đòi tiền hay sao?

Tại vì tức giận nên hai đứa đều phồng má.

Tể Tể béo mập, mặt toàn thịt với thịt nên khi phồng quai hàm lên thì tròn vành vạnh. Nếu không phải mũi cao thì có khi không nhìn thấy mũi đâu.

Tương Tư Hoành thì đẹp như trong tranh tết, trên má cũng nhiều thịt nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp.

Đôi mắt to tròn, đuôi mắt hơi xếch, tinh xảo xinh đẹp.

Tuy là giận dỗi phồng má thì vẫn là đầy mùi sữa.

Hoắc Khánh Dương nhìn mà muốn bảo vợ đẻ đứa nữa!

Hoắc Trầm Lệnh biết ý của Hoắc Khánh Dương khi tới đây là gì, ông ấy chỉ muốn nhắc nhở bà ba Hoắc sư tử ngoạm, hơn nữa còn nói rõ phải xé thịt nhà bọn họ: “Làm phiền anh Dương phải tới đây rồi, em đã hiểu.”

Hoắc Khánh Dương nhấp ngụm trà mà Tể Tể dâng lên.

Anh ấy buông chén trà, xua tay, không nhịn được mà bớp hai bên má phình phình của Tể Tể: “Thôi được rồi! Nếu như không còn chuyện gì khác thì anh về trước đây. Cha anh đang đứng ngoài sân nói chuyện với bà ta, không biết đã xỉu ra đó chưa, anh về xem ông thế nào.

Hoắc Trầm Lệnh cười gật đầu: “Vâng, lần sau anh tới ăn cơm nhé.”

Hai mắt Hoắc Khánh Dương sáng rực, không nhịn được mà nhìn Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành.

Đặc biệt là Tể Tể.

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, cũng lẳng lặng mà nhìn anh ấy.

Hoắc Khánh Dương bị nhìn mà ngượng ngùng, cười hì hì hỏi Hoắc Trầm Lệnh: “Cái kia… ừm Trầm Lệnh này, anh có thể không ăn cơm… nhưng mà anh có thể dẫn Tể Tể cùng với Tiểu Hoành, à không mình Tể Tể cũng được về gặp vợ anh không?”

Hoắc Trầm Lệnh không nói gì mà chỉ nhìn anh ấy với đôi mắt lạnh lùng.

Hoắc Khánh Dương ngượng ngùng, xoa hai tay vào nhau.

Sau đó ho khan, nhìn lên không trung màu xanh thăm tẳm mà nói: “Cái kia… Trầm Lệnh à, chú thấy đấy, nhà chú có nếp tẻ đủ cả, nhà anh thì chưa í.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Tể Tể nghe là hiểu, có hơi lắp bắp nói: “Nhưng mà bác ơi… Cho dù, cho dù Tể Tể có qua nhà bác… thì… thì vẫn là con gái của cha thôi, nhà bác… không có con gái đâu.”

Hoắc Khánh Dương hưng phấn ôm chầm lấy Tể Tể, toan bế cô bé lên.

Tể Tể vươn cái tay mập, bắt lấy tay anh ấy: “Bác ơi, cháu nói thật đó ạ.”

Hoắc Khánh Dương gật đầu: “Biết biết, bác biết mà, nhưng mà không sao cả. Chẳng qua bác chỉ muốn cho bác gái nhìn cháu chút thôi.”

Hoắc Trầm Lệnh đã đoán được tâm tư của Hoắc Khánh Dương.

Ông đang tính từ chối thì nghe thấy Tể Tể non nớt hỏi Hoắc Khánh Dương: “Tại sao lại để bác gái gặp cháu ạ?”

Hoắc Khánh Dương không che giấu nữa: “Gặp một chút, nói không chừng sau này bác gái có thể sinh em gái thì sao?”

Tể Tể mở to mắt, vẻ mặt không sao tưởng tượng được: “Thật không ạ?”

Hoắc Khánh Dương gật đầu thật mạnh: “Thật mà!”

Tể Tể: “Thế cũng được, bác ơi, giờ chúng ta qua nhà bác đi!”

Hoắc Khánh Dương vui tới mức khóe miệng sắp kéo lên tận mang tai.

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Tương Tư Hoành không muốn tách khỏi Tể Tể, cũng muốn đi theo.

Nhưng mà cậu ấy không phải con gái.

Thế là cậu bé xoắn ngón tay, ngẩng đầu lắp bắp hỏi Hoắc Khánh Dương: “Bác ơi… bác có thể cho phép cháu đi cùng gặp bác gái không ạ? Nhỡ đâu bác gái vẫn muốn sinh con trai thì sao ạ?”

Hoắc Khánh Dương hoàn toàn không muốn có thêm thằng con trai nào nữa: “…”

****

Cuối cùng Tương Tư Hoành và Tể Tể vẫn nắm tay nhau tung tăng theo Hoắc Khánh Dương về nhà của anh ấy.

Nhưng họ không đi theo đại lộ Đông Tây của trang viên nữa.

Họ không phải sợ bà ba Hoắc Tào Tú mà là sợ cái miệng của đối phương, thật sự là…

Hoắc Khánh Dương nhớ tới một câu nói, chính là: Tú tài gặp phải quan binh, có lý cũng thành câm.

Con người của thím ba Tào Tú thật sự rất vô lý.

Hơn nữa còn thích làm càn làm bậy.

Nhà của Hoắc Khánh Dương nằm phía sau sân của ông cụ cả Hoắc, tức cha bí thư chi bộ thôn của anh ấy, đây cũng là một tòa nhà hai tầng kiểu cổ xưa màu xám trắng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free