Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1598:
Nhưng nhìn đứa con cả hơn hai mươi tuổi, rồi lại nhìn đứa con út tầm mười bảy, mười tám tuổi…
Thôi kệ!
Con gái hay cháu gái đều được!
Chỉ cần là bé gái!
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên tò mò hai đứa nhỏ như vậy làm sao có thể đánh đến hai đứa cháu trai cao lớn của nhà bà ba vào viện.
“Tể Tể, thật sự là do các em đánh sao?”
Tể Tể lắc đầu.
“Tể Tể không có làm gì cả.”
Tương Tư Hoành: “Khi anh Đông Hải xông tới muốn đánh Tể Tể thì em đã đá vào một thanh gỗ rơi trên mặt đất, sau đó anh Đông Hải bay ra ngoài tông vào tường!”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng!”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Ai dám tin điều đó chứ?
Dù gì thì cả hai anh em đều không tin.
Hoắc Triệu Hàn vừa quay đầu qua thì bắt gặp ánh mắt của Chu Đại Phúc ở góc tường.
Hoắc Triệu Hàn kinh hãi.
“Nhà chúng ta đã nuôi một heo con mập từ khi nào vậy?”
Hoắc Triệu Hiên cũng quay đầu lại và kinh hãi theo.
“Còn nuôi thêm một chú chó vàng nữa?”
Tể Tể cười khúc khích.
“Anh Triệu Hàn, heo con mập đó là của Tể Tể, nó là Chu Đại Phúc.”
Tương Tư Hoành cũng cười híp mắt giải thích.
“Tiểu Hoàng là của em, nó tên là Hoàng Tử Duẫn.”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Chu Đại Phúc: “…”
Hay lắm!
Cuối cùng cũng phát hiện ra bọn ta rồi!
Với sức chú ý như vậy, thậm chí trong nhà bị trộm sạch cũng không hề hay biết!
Chúng đến đây cùng với Tể Tể và Tiểu Tương đấy!
Hoàng Tử Duẫn luôn rất ôn hòa và dịu dàng.
Khi thấy mọi người chú ý đến nó thì nó nhẹ nhàng sủa một tiếng.
Hoắc Triệu Hiên cảm khái: “Chú chó vàng trông rất lịch sự và thanh tao đấy. Heo con mập này thì… có phải mập quá rồi không? Anh nhìn xem, bụng nhỏ của nó sắp rớt xuống đất rồi!”
Hoắc Triệu Hàn thấy vậy thì cũng đồng ý.
“Đúng là vậy thật!”
Chu Đại Phúc: “…”
Ông Chu đây đã trêu chọc ai rồi?
Cơ thể nhỏ bé béo đến mức sắp không thể đi được này thực sự không phải nó gây ra đâu!
Nó oai phong mạnh mẽ lắm đấy!
Tể Tể nhìn và cười khúc khích.
“Cha nói mập mạp mới dễ thương! Chu Đại Phúc đen quá, nếu không mập hơn mà gầy như Tiểu Hoàng thì sẽ rất xấu!”
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đồng thời nhìn Tể Tể rồi mỉm cười gật đầu.
Hoắc Triệu Hàn: “Đúng! Mập mạp dễ thương hơn!”
Hoắc Triệu Hiên ho khan một tiếng rồi thì thầm.
“Heo con mập thì sẽ có nhiều thịt, lúc nó lớn rồi mới đủ để ăn!”
Chu Đại Phúc: “Gào!”
Chu Đại Phúc lao về phía Hoắc Triệu Hàn như một viên đạn đen nhỏ vậy.
Tể Tể chống nạnh và hung dữ rầy nó.
“Chu Đại Phúc, mày muốn làm gì?”
Chu Đại Phúc đang lao tới với tốc độ rất nhanh định tông vào Hoắc Triệu Hiên, khi cái đầu của nó sắp chạm vào Hoắc Triệu Hiên thì nó lập tức thả lỏng động tác lại.
Sau đó là một cú cạ… mượt mà lại khiến ông Chu nhục vô cùng.
Tể Tể: “Hả?”
Hoắc Triệu Hiên lập tức bế Chu Đại Phúc lên.
“Có lẽ nó ngứa da rồi!”
Vẻ mặt của Tể Tể càng thêm hung dữ.
Chu Đại Phúc sắp khóc đến nơi rồi.
Nhưng lời nói tiếp theo của Hoắc Triệu Hiên đã cứu nó.
Nó muốn được cạ để không ngứa nữa.”
Lúc này, Tể Tể siết chặt đến nắm đấm nhỏ kêu lên răng rắc mới hiểu được ý của anh Triệu Hiên, cô bé chớp đôi mắt to long lanh và gật đầu.
“Hóa ra là vậy! Tể Tể còn tưởng nó ngứa đòn chứ!”
Hoắc Triệu Hiên dở khóc dở cười.
“Tể Tể, đây chỉ là một con heo, sao có thể biết được nó ngứa đòn hay không chứ?”
Nhưng Tể Tể lại nghiêm túc giải thích.
“Anh Triệu Hiên, Chu Đại Phúc không phải là một con heo bình thường, nó thông minh lắm.”
Chu Đại Phúc lập tức duỗi thẳng lưng, nhưng bây giờ nó đang ở trong hình dạng heo con, cho dù nó có duỗi thẳng lưng thì cái bụng nhỏ phình ra của nó vẫn gần như chạm sàn.
Ngược lại, chiếc đuôi ngắn nhỏ của nó vểnh lên rất cao.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên bị chọc đến cười ha hả.
Chu Đại Phúc: “…”
Hoàng Tử Duẫn bám lấy Tương Tư Hoành, chiếc đuôi nhỏ vui vẻ ve vẫy.
Tương Tư Hoành vừa vuốt lông cho nó, vừa mỉm cười nói chuyện với nó.
“Tiểu Hoàng, mày thấy cuộc sống của tao hiện giờ có phải rất hạnh phúc không?”
Hoàng Tử Duẫn gật đầu và sủa một tiếng.
“Gâu!”
Vâng!
Nếu phu nhân thấy được thì phu nhân chắc chắn sẽ rất vui.
Thời gian không còn sớm nữa, Trương Yến Hồng lo làm cơm trưa, mùi thơm từ nhà bếp bay ra.
Hoắc Khánh Dương gân giọng hét vào trong sân.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hôm nay hai đứa ăn cơm ở nhà bác Khánh Dương!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành nghĩ đến thức ăn bóng tối của cha nuôi (chú hai) thì họ lập tức vui vẻ đáp lại.
“Dạ~”
Hoắc Trầm Lệnh vừa đến cửa đón con: “…”
****
Tể Tể tinh mắt, sau khi đáp lời xong thì cô bé quay đầu lại nhìn thấy cha nuôi trần gian.
“Cha ơi, cha cũng đến nhà bác Khánh Dương ăn cơm sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Khánh Dương không ngờ Hoắc Trầm Lệnh lại tới đây nên vội vàng từ phòng khách đi ra.
“Trầm Lệnh đến rồi à, thật đúng lúc, chị dâu của cậu đã cơm nước xong rồi, cùng nhau ăn cơm đi!”
Hoắc Trầm Lệnh hiếm khi cảm thấy hơi lúng túng.
Tể Tể hì hục chạy tới ôm lấy đôi chân dài của cha nuôi trần gian.
“Cha ơi, cha ở nhà bác Khánh Dương ăn cơm đi, nếu không, ăn những món do cha nấu thì… nước ở nhà cũng không đủ để uống!”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Khánh Dương: “…”
Hoắc Khánh Dương cố gắng nhịn cười.
Cuối cùng, dưới sự “gài cha” không tiếc công sức của con gái cưng, Hoắc Trầm Lệnh lúng túng nhưng vẫn lịch sự ngồi vào băn ăn tại nhà Hoắc Khánh Dương.
Khi ăn cơm, chiếc bát nhỏ ở trước mặt Tể Tể bị chất thành ngọn núi nhỏ.