Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1620:
Tương Tư Hoành vẫn luôn canh giữ trong phòng cấp cứu.
Khi nhìn thấy Tể Tể đưa Trương Phán Nam trở về thì cậu ấy vội vàng đi tới đứng chung với họ.
Khi nhìn thấy anh hai, Trương Phán Nam lập tức muốn nhào tới kêu lên.
Tể Tể vội vàng nhón chân lên bịt miệng của cô bé lại.
“Chị Phán Nam ơi, chờ đã, chúng ta… xuyên tường đi vào, đừng lên tiếng, nếu không sẽ… dọa sợ chị y tá và những người khác.”
Trương Phán Nam từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn nghe lời, biết Tể Tể là có ý tốt nên cô bé lập tức kìm lại.
Mãi đến khi Trương Dương được chuyển vào phòng bệnh bình thường, trong phòng bệnh chỉ có mình cậu ấy, thế là Tể Tể tìm một góc hoang vắng để giải bỏ đi thuật pháp ẩn thân.
Trương Phán Nam ôm chặt Tể Tể, lau nước mắt rồi buông Tể Tể ra, nhanh chóng lao vào phòng bệnh của Trương Dương.
Tương Tư Hoành luôn đi theo họ.
“Tể Tể, em đã tìm được tà thuật sư đã thay đổi mệnh số của anh Trương Dương chưa?”
Tể Tể gật đầu.
“Tìm được rồi, người đó hẳn đã bị phản phệ và tự nổ.”
Tương Tư Hoành tò mò.
“Người đó là ai?”
Tể Tể lập tức cứng họng.
Chuyện này, cô bé thực sự không biết người đó là ai.
“Anh Tiểu Tương, lúc đó Tể Tể chỉ lo tìm chị Phán Nam nên không có vào xem.”
Hơn nữa đối phương cũng đã nổ tan tành rồi, cô bé không muốn nhìn đống máu thịt lẫn lộn đó.
Tương Tư Hoành cũng không quan tâm, cười ha hả nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể.
“Không sao, bỗng nhiên có một người sống tự nổ, các chú cảnh sát chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng, đến lúc đó chúng ta sẽ biết thôi.”
Tể Tể cũng nghĩ vậy.
“Vẫn là anh Tiểu Tương thông minh.”
Đôi mắt của Tương Tư Hoành cong lên.
“Tể Tể cũng rất giỏi, có thể tìm được chị Phán Nam nhanh như vậy.”
Khi hai đứa nhỏ đang nói chuyện thì cùng lúc nghĩ tới Cố Thích Phong, người đã giúp đỡ rất nhiều trong ngày hôm nay.
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, chúng ta đi cảm ơn chú Cố nhé?”
Tể Tể vui vẻ gật đầu.
“Được đấy~”
Mà lúc này, tin tức Cố Thích Phong chỉ mặc một chiếc quần lót đỏ khẩn cấp cứu chữa cho bệnh nhân đã lan truyền khắp bệnh viện Số Một từ lâu rồi.
Thậm chí còn lan sang các bệnh viện khác ở thủ đô.
Sau đó lan rộng sang các bệnh viện khác ở ngoài thủ đô.
Bản thân Cố Thích Phong: “…”
Khi Tể Tể và Tương Tư Hoành bước vào thì Cố Thích Phong đang nghe điện thoại.
Khuôn mặt điển trai căng cứng và nghiến răng.
Không có nguyên nhân gì khác, họ đều là bạn từng học chung với anh ấy ở Học viện y khoa, vui vẻ nói với anh ấy rằng họ nghe thấy một hành động vĩ đại của việc mặc một chiếc quần lót đỏ vào phòng phẫu thuật cấp cứu bệnh nhân!
Cố Thích Phong gần như cảm ơn trong sự bất lực.
Tể Tể và Tương Tư Hoành hoàn toàn không biết đến chuyện đó.
Hai đứa nhỏ bước vào phòng làm việc của Cố Thích Phong và đồng thanh nói lời cảm ơn.
“Chú Cố, cảm ơn chú đã cứu anh Trương Dương.”
Khi nghe thấy giọng của hai đứa nhỏ thì khóe miệng của Cố Thích Phong co giật điên cuồng.
Anh ấy lập tức cúp máy, nhanh chóng quay người lại nhìn hai đứa nhỏ.
“Chú cũng phải cảm ơn Tể Tể và Tiểu Tương đấy, khiến cho chú Cố nổi tiếng khắp giới y học!”
Tương Tư Hoành hiểu ý của Cố Thích Phong nên cậu ấy hơi xấu hổ, mặt đỏ bừng.
Nhưng Tể Tể không hiểu ý của Cố Thích Phong, cô bé cười đến thấy răng không thấy mắt.
“Không có chi, không có chi, y thuật của chú Cố tốt thì nên để cả giới y học biết đến điều đó!”
Cố Thích Phong: “…”
Tương Tư Hoành nghe thấy vậy thì lập tức phì cười.
Tể Tể thấy vậy, cười càng rạng rỡ hơn.
Cố Thích Phong: “…”
Khi khuôn mặt điển trai của Cố Thích Phong đỏ bừng lên vì sự hồn nhiên ngây thơ của Tể Tể thì Tiểu Khúc đã tới.
“Viện trưởng, Trương Siêu, cha của Trương Dương đến rồi.”
Do Trương Dương được Tể Tể và Tương Tư Hoành đưa tới nên Cố Thích Phong đã gọi điện cho Hoắc Trầm Lệnh và biết được hoàn cảnh gia đình của Trương Dương.
Sau khi nghe thấy tên của Trương Siêu, Cố Thích Phong nở ra một nụ cười mỉa mai nơi khóe miệng.
“Cậu đã gọi cho ông ta ư?”
Tiểu Khúc ho khan gật đầu.
“Đúng vậy, viện trưởng.”
Cố Thích Phong hừ một tiếng.
“Nếu đã đến rồi thì cậu đưa phiếu thanh toán cho ông ta và bảo ông ta đến đóng tiền ở quầy thanh toán ở lầu một.”
Tiểu Khúc đang định nhắc đến chuyện này.
“Viện trưởng, Trương Siêu nói ông ta không có tiền.”
Cố Thích Phong: “…”
Tể Tể thắc mắc.
Khi trước anh Trương Dương nhảy lầu, cô bé đã gặp qua cha của anh Trương Dương, tuy cách khá xa, chỉ liếc vội một cái nhưng cô bé cũng có thể thấy rõ được.
Nhà họ Trương vẫn còn có chút tài vận.
Vì vậy không tồn tại chuyện không có tiền.
Tể Tể cũng thông minh, lập tức hiểu được ý của cha Trương là gì.
“Chú Khúc, cha của anh Trương Dương không muốn đóng tiền đúng không?”
Tiểu Khúc kinh ngạc rằng Tể Tể lại biết được ý của Trương Siêu.
“Cô Tể Tể cũng biết ư?”
Tể Tể sờ cằm.
“Tể Tể đã gặp qua cha của anh Trương Dương, ông ta có tiền.”
Tiểu Khúc cũng biết đối phương có tiền nên anh ta mới bực khi đối phương đến nói rằng mình không có tiền.
Cố Thích Phong cau mày.
“Để tôi đi xem thử.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng sải đôi chân ngắn hì hục đuổi theo.
Tiểu Khúc theo sau.
Trương Dương vẫn chưa tỉnh dậy, Trương Phán Nam canh giữ bên giường.
Trương Siêu ngồi trên ghế sofa bên cạnh, ông ta hai mắt đỏ hoe, râu ria xồm xoàm, trông lôi thôi lếch thếch và vô cùng tiều tụy.
Khi nhìn thấy đám người Cố Thích Phong đi tới thì ông ta vội vàng đứng dậy.
“Viện trưởng Cố.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ