Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1623:
Khi trở về thôn trang nhà họ Hoắc, Tể Tể vẫn đang ngủ khò khò.
Cô bé ngủ đến tay chân duỗi thẳng, cái bụng nhỏ trắng nõn giống như một quả bóng nhỏ vậy, lúc phình lên lúc xẹp xuống.
Hoắc Trầm Lệnh đã gọi cô bé hai lần nhưng cô bé vẫn không tỉnh dậy.
Sau khi hỏi Tương Tư Hoành về tình hình cụ thể thì anh đoán rằng có lẽ do cô bé đã ăn quá nhiều và vẫn đang tiêu hóa, thế là Hoắc Trầm Lệnh không gọi nữa.
Ban đầu anh định chiều nay sẽ quay về thành phố.
Thấy Tể Tể ngủ say như vậy, Hoắc Trầm Lệnh quyết định đẩy lùi thời gian đi về.
Hơn nữa ngày mai là đêm trăng tròn.
Nếu tình hình của Yến Nguyệt Thần thực sự bộc phát, thành phố người đông nhiều chuyện, tốt hơn vẫn nên ở lại thôn trang nhà họ Hoắc.
Vị trí nhà tổ tiên của họ khá hẻo lánh, sân cũng rất rộng, cho nên nếu thực sự xảy ra chuyện gì đó cũng không lo làm ồn đến những người trong thôn trang.
Bảy giờ tối, trời bắt đầu mưa to.
Hoàng Tử Duẫn cứ sủa vào không khí.
Chu Đại Phúc cả người căng cứng, trong đôi mắt nhỏ toát lên vài phần lạnh lùng.
Tương Tư Hoành nghe thấy tiếng thì chạy ra khỏi phòng khách.
“Tiểu Hoàng, sao vậy?”
Hoàng Tử Duẫn sợ cậu chủ nhỏ của mình mắc mưa nên vẫy đuôi nhanh chóng chạy vào dưới mái hiên.
Nó chặn Tương Tư Hoành đang sắp lao vào cơn mưa lớn.
“Cậu chủ, có ngoại tộc đang đến gần.”
Tương Tư Hoành nhìn bầu trời đêm trong màn mưa to, cậu ấy không ngửi thấy mùi vị khác lạ gì.
Nhưng khứu giác của Tiểu Hoàng vốn nhạy bén nên cậu ấy tin vào những gì Tiểu Hoàng nói.
“Được, tôi sẽ đi nói với chú hai, chú Yến và những người khác biết.”
Hoàng Tử Duẫn gật đầu.
“Cậu chủ cẩn thận, đối phương… hẳn khá lợi hại.”
Tương Tư Hoành cười toe toét và dịu dàng sờ vào đầu của Hoàng Tử Duẫn.
“Tiểu Hoàng yên tâm, tôi không còn là đứa trẻ ngay cả mẹ mình cũng không thể bảo vệ được của khi đó nữa rồi.”
Cậu ấy là cương thi!
Mà còn là con trai của vua cương thi!
Mặc dù cậu ấy không bằng Tể Tể nhưng nếu có thứ hỗn tạp gì thực sự dám bắt nạt người nhà hiện giờ của cậu ấy, cậu ấy cũng có thể liều mạng đánh với đối phương.
Tương Tư Hoành đứng dậy, nhanh chóng trở về phòng khách rồi một hơi chạy đến trước cửa phòng sách ở trên lầu.
“Cốc cốc cốc!”
Trong phòng sách vang lên giọng nói trầm thấp của Hoắc Trầm Lệnh.
“Vào đi.”
Tương Tư Hoành đẩy cửa đi vào.
“Chú hai, Tiểu Hoàng nói có ngoại tộc đang đến gần chỗ chúng ta.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.
“Tiểu Tương, cháu xuống tầng hầm và giữ chặt Nguyệt Thần nếu cần thiết.”
Tương Tư Hoành lo lắng cho Hoắc Trầm Lệnh.
“Còn chú hai thì sao?”
Hoắc Trầm Lệnh cười.
“Chú hai đi xem Tể Tể đã dậy chưa.”
Tương Tư Hoành do dự.
“Chú hai, có cần dẫn Tể Tể xuống tầng hầm luôn không?”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu đồng ý.
“Được, chú hai sẽ đi bế con bé.”
Lúc này Tương Tư Hoành mới thấy yên tâm.
Cậu ấy vô cùng bất an khi Tể Tể ngủ ở nơi mà cậu ấy không thể nhìn thấy được.
Khi chuẩn bị đi ra ngoài thì Tương Tư Hoành chợt quay đầu nhìn màn mưa to đang rơi lã chã ở bên ngoài cửa sổ, cậu ấy cau mày lại.
“Chú hai, chẳng phải chú Yến nói hôm nay là đêm trăng tròn sao?”
Hoắc Trầm Lệnh vừa đứng dậy đi ra ngoài, vừa kiên nhẫn giải thích với Tương Tư Hoành.
“Đúng vậy, nhưng bất chợt trời lại đổ mưa.”
Tương Tư Hoành chợt nhớ tới điều gì đó, nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen kịt.
“Mưa lớn như vậy mà hình như không nghe thấy tiếng sấm rền và cũng chẳng nhìn thấy tia chớp.”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng.
“Hơn nữa cũng không có gió, Tiểu Tương, cháu nhìn ra ngoài xem những cành cây không hề đung đưa chút nào.”
Tương Tư Hoành càng cau chặt mày hơn.
“Ảo giác.”
Hoắc Trầm Lệnh cũng không thể khẳng định được đây có phải là ảo giác hay không.
Nhưng có một điều có thể khẳng định được là dị nhân đến đây có ác ý.
Hoắc Trầm Lệnh bế Tể Tể vẫn đang ngủ say lên rồi cùng Tương Tư Hoành đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm rất lớn, trong đó có đủ phòng trò chơi, rạp chiếu phim và phòng gym.
Đương nhiên cũng không thiếu chỗ để ngủ nghỉ.
Anh đặt Tể Tể xuống một chiếc giường trong phòng ngủ, Hoắc Trầm Lệnh không đóng cửa phòng ngủ lại để có thể theo dõi tình hình của Tể Tể bất cứ lúc nào, sau đó anh cùng Yến Trường Ly, người đã đến tầng hầm từ trước trò chuyện ở phòng khách bên ngoài phòng ngủ.
Yến Trường Ly đương nhiên cũng nghe được tiếng mưa rơi ở bên ngoài.
“Chắc hẳn là sự hợp tác giữa người trong gia tộc quỷ hút máu và người của Huyền Môn.”
Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày.
“Sao lại nói vậy?”
Yến Trường Ly khẽ cười.
“Mặc dù tộc quỷ hút máu có sức mạnh của dị nhân nhưng họ không giỏi thuật kỳ môn độn giáp, càng không biết thuật pháp huyền môn nhưng hôm nay hẳn là đêm trăng tròn. Buổi chiều trời vẫn trong xanh, cơn mưa lớn này lại đến rất lạ lùng, đây chắc hẳn là có người của Huyền Môn đã sử dụng bùa chú.”
Hoắc Trầm Lệnh không lên tiếng, ánh mắt rơi vào Yến Nguyệt Thần đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Yến Trường Ly.
Hiện giờ trên người Yến Nguyệt Thần được dán rất nhiều bùa chú, đôi tay nhỏ bé thậm chí còn bị khóa chặt bởi sợi xích sắt mỏng manh.
Yến Trường Ly để ý thấy ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh nên ông ấy mỉm cười giải thích.
“Sợi xích sắt kia là huyền thiết liên, nó đã dung nhập rất nhiều trận pháp huyền môn, đặc biệt dùng để đối phó với dị nhân.”
Nói đến đây, ông ấy lại lo lắng bổ sung.
“Nhưng Nguyệt Thần đã thức tỉnh huyết mạch đời thứ nhất, sau khi huyết mạch đời thứ nhất thức tỉnh thì sức mạnh sẽ trở nên mạnh hơn sau mỗi đêm trăng tròn, cho đến khi trở về huyết mạch đời thứ nhất đỉnh cao.”