Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1628:

Còn về phần đang ở hình thái người hay đã bị cắn và biến thành quỷ hút máu thì Tương Uyên cũng không dám đánh cược.

Tương Tư Hoành vô cùng lo lắng.

“Tể Tể rất thích hai người anh đó, con cũng thích nữa.”

Tương Uyên: “…”

Đã hiểu, hai đứa kia nhất định không thể xảy ra chuyện gì.

Tương Uyên xoa cái đầu nhỏ ẩm ướt của cậu con trai nhỏ rồi nhanh chóng biến mất tại chỗ, anh ấy vòng quanh xem xét mùi còn lưu lại ở chỗ sát trận của Huyền Môn, rồi dùng tốc độ nhanh khủng khiếp tìm kiếm ở trăm dặm quanh đó.

Tương Tư Hoành ôm lấy Tể Tể, lon ton chạy về.

Cậu ấy cũng không quên bây giờ trong nhà có chú hai và chú Yến, hôm nay còn là đêm trăng tròn…

Tương Tư Hoành không biết cơn mưa to này có vấn đề gì không, cũng không hiểu thuật pháp của Huyền Môn, không biết cách phá giải nó, vì thế cậu ấy dứt khoát ôm lấy Tể Tể, cắm đầu phi nước đại chạy về.

Chạy một lúc thì Tương Tư Hoành bất chợt phát hiện ra một vấn đề.

“Tiểu Hoàng? Chu Đại Phúc đâu?”

Trong màn mưa, Hoàng Tử Duẫn ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, Chu Đại Phúc há miệng, dùng sức tóm nó lại nhưng cũng không tóm nỗi.

Chu Đại Phúc nổi nóng: “Tiểu Hoàng, cậu làm gì đó? Cơn mưa này vốn dĩ không bình thường, bây giờ Tể Tể lại ngủ thiếp đi, nếu có thêm mười tám con quỷ hút máu tới đây nữa thì chúng ta không thể chống đỡ được. Theo sát cậu chủ của cậu, chạy về chỗ Tể Tể mới giữ mạng được!”

Hoàng Tử Duẫn vẫn còn đang thất thần.

Chu Đại Phúc sốt ruột, nó há miệng, cắn lên chân Hoàng Tử Duẫn một cái.

Hoàng Tử Duẫn bị đau, giọng nói oán thán: “Ông Chu?”

Chu Đại Phúc nhìn nó hằm hằm.

“Cậu làm gì đó? Không nỡ bỏ mấy con quỷ hút máu mỏ nhọn, miệng đầy răng nanh kia à? Hay là chờ khi nào Tể Tể tỉnh bảo cô bé cũng tính xem ăn cậu luôn cũng được?”

Tương Tư Hoành ôm Tể Tể chạy ngược về.

“Tiểu Hoàng, Chu Đại Phúc, sao hai người không đuổi theo?”

Hoàng Tử Duẫn nhìn Tể Tể rồi lại nhìn theo hướng Tương Uyên rời đi, nó há to miệng nhưng lại không nói được chữ nào.

Chu Đại Phúc nhìn Hoàng Tử Duẫn đang dần tỉnh táo lại, chân heo tròn vo nâng lên, dùng sức đạp cho nó một cái.

“Đi mau, mau đi thôi! Nếu để Hoắc Trầm Lệnh biết tại vì chúng ta mà Tể Tể và Tiểu Tương bị dầm mưa lớn thế này thì sẽ không có quả ngon để ăn đâu!”

Hoàng Tử Duẫn chớp mắt, gừ một tiếng rồi cắm đầu đi về phía trước.

Tương Tư Hoành cảm thấy nó có hơi là lạ.

Nhưng tình hình trong nhà hiện giờ có thể không được tốt lắm, cậu ấy cũng không thể quan tâm quá nhiều, thế là ôm lấy Tể Tể, tiếp tục cắm đầu chạy về nhà.

Chạy rồi lại chạy, Tương Tư Hoành nhận ra có gì đó không đúng: “Tiểu Hoàng, chỗ này… Có phải chúng ta đã từng tới đây không?”

Hoàng Tử Duẫn cũng dừng lại, nhìn kỹ một chút: “Đúng!”

Chu Đại Phúc nhìn hai bên một chút, mưa lớn quá, ba mặt của thôn trang nhà họ Hoắc đều bị núi vây quanh, một mặt còn lại sông, lúc này bọn họ đang đứng trong khu rừng ngay sau núi.

Trong rừng cây cối tươi tốt, theo lý mà nói những thứ này đáng ra không thể làm khó yêu quái ngàn năm như nó.

Nhưng hết lần này tới lần khác nó lại không thể phân biệt rõ phương hướng.

Chu Đại Phúc lẩm bẩm: “Hay là có trận pháp!”

Hoàng Tử Duẫn đi theo cũng gật đầu: “Là mê trận, nó khiến chúng ta cứ đi quanh một chỗ.”

Trong lòng Tương Tư Hoành nóng như lửa đốt.

Cho dù cậu ấy còn nhỏ lúc này cũng hiểu được bố trí mê trận ở đây chính là vì cố ý ngăn không cho cậu ấy quay về.

“Chú hai và chú Yến gặp nguy hiểm rồi!”

Chu Đại Phúc chép miệng một cái.

“Tiểu Tương, không có việc gì, không có việc gì đâu. Anh Hoắc là cha nuôi trên trần gian của công chúa địa phủ, có công chăm sóc nuôi dưỡng Tể Tể, cho dù tính tình Phong Đô gắt gỏng, tâm tư thâm trầm khó nắm bắt, nhưng chắc sẽ không để anh ấy chết trước khi Tể Tể lớn đâu.”

Tương Tư Hoành vẫn lo lắng như cũ.

“Nhưng Tể Tể phải năm trăm tuổi mới được coi là trưởng thành, cho dù chú Minh có động tay động chân vào Sổ Sinh Tử thì cũng không thể để chú hai sống tới năm trăm tuổi được.”

Hoàng Tử Duẫn nhắc nhở cậu ấy: “Cậu chủ nhỏ, là hơn năm trăm tuổi.”

Tương Tư Hoành ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Đúng!”

Chu Đại Phúc: “…”

Chu Đại Phúc đột nhiên nhìn về phía Tể Tể đang được Tương Tư Hoành ôm trong lòng:

“Vậy đánh thức Tể Tể được không?”

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Đánh thức cũng không dậy.”

Chu Đại Phúc cười ha hả một tiếng: “Vậy thì cũng chưa chắc.”

Tương Tư Hoành: “Thật sự là gọi không dậy. Tể Tể ăn nhiều lắm, có thể vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa xong, đánh thức em ấy dậy thì cơ thể sẽ càng khó chịu hơn nữa, đừng gọi em ấy.”

Nói xong Tương Tư Hoành nhắm mắt lại, lúc hai mắt cậu ấy mở ra thì đã là một mảng đỏ ngầu.

Chu Đại Phúc bị khí thế đầy Âm Sát kia làm cho giật cả mình, nhanh chóng né đi: “Này! Tiểu Tương, cậu tính làm gì?”

Đáy mắt Tương Tư Hoành u ám, Âm Sát trong mắt càng lúc càng đậm.

Cậu ấy nhìn Tể Tể đang ngáy o o trong ngực, đột nhiên một tay đấm xuống đất.

Trong chớp mắt khi bàn tay nhỏ đập xuống mặt đất lầy lội, một luồng sức mạnh màu bạc kéo dài ra toàn bộ mặt đất luôn.

Tương Tư Hoành không ngừng tích tụ sức mạnh, tới tận khí tất cả sức mạnh đã lan ra tới tận cùng biên giới của mê trận, không cách nào mở rộng nữa, cậu mới tập trung toàn bộ lực lượng, chuẩn bị dùng sức ép buộc phá vỡ trận pháp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free