Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1631:
Có điều sát khí trong đôi mắt đỏ ngầu kia vẫn còn rất dày, cả người be bét máu, trông chẳng khác nào vừa mới tắm trong bồn máu ra cả.
Hoắc Trầm Lệnh nhận ra Tể Tể có gì đó không đúng, bèn gọi thử: "Tể Tể?"
Tể Tể vẫn im lặng mắt đối mắt với Yến Nguyệt Thần, sau đó hai đứa nhỏ bỗng lao tới đánh nhau túi bụi, tốc độ nhanh tới mức thấy cả tàn ảnh.
Lòng Yến Trường Ly nóng như lửa đốt: "Tể Tể ơi, Tể Tể, nhẹ tay chút, đó là anh Nguyệt Thần của cháu mà!"
Nhưng Tể Tể lại nhắm mắt làm ngơ, càng đánh càng hưng phấn. Hình như Yến Nguyệt Thần cũng chẳng nghe thấy gì, trong đầu cậu ấy lúc này chỉ còn mỗi suy nghĩ phải xé nát kẻ trước mặt ra từng mảnh.
Hoắc Trầm Lệnh đứng bên ngoài cổng lớn quan sát một lúc, sau đó xoay người kéo Yến Nguyệt Thần chạy ra xa. Ngay giây sau, nơi họ vừa đứng bất ngờ sụp xuống. Đất cát tung bay, vụn gạch với xi măng bay tán loạn.
Yến Trường Ly: "..."
Hoắc Trầm Lệnh cũng sợ Tể Tể sẽ đánh Yến Nguyệt Thần trọng thương, đương lúc anh chuẩn bị hét lớn, từ xa thình lình truyền tới giọng của Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng.
"Triệu Hàn, Triệu Hiên? Bảo hai đứa đi gọi Tể Tể với Tiểu Tương qua nhà ăn cơm mà, sao đi mãi không thấy về..."
Hoắc Trầm Lệnh sợ hai vợ chồng Hoắc Khánh Dương phát hiện ra sự bất thường của Tể Tể và Yến Nguyệt Thần, vội vàng quát lớn về phía Tể Tể: "Tể Tể, nấu xong dê, cua với móng heo rồi, về ăn cơm thôi, ăn cơm!"
Vì sợ Tể Tể không nghe thấy, Hoắc Trầm Lệnh đảo mắt nhìn quanh, sau đó phát hiện cách mình không xa có một cái thau sắt mới bị hất tung ra ngoài, bèn chạy vội tới nhặt thau sắt lên, thuận tay cầm thêm cục đá, rồi gõ ì xèo: "Tể Tể, nấu xong dê, cua với móng heo rồi, về ăn cơm, ăn cơm thôi! Không là bị người khác ăn hết đấy, hết thật đấy..."
Yến Trường Ly: "..."
****
Tể Tể đang đánh nhau hăng say khẽ giật giật đôi tai nhỏ, đôi mắt vô hồn đảo qua, từ từ lấy lại tiêu cự, có vẻ ý thức của bé đang trở lại.
"Ăn hết rồi?"
Đồ ăn ngon gì đó bị chén sạch rồi hả?
Tể Tể giật mình, tức khắc tỉnh như sáo.
Chờ tới khi nhìn thấy Yến Nguyệt Thần nhào về phía mình, Tể Tể ngạc nhiên vô cùng.
Nhưng vì đang vội về ăn cơm nên bé chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà lập tức dậm chân nhảy lên không trung, chớp mắt một cái đã xuất hiện phía sau lưng Yến Nguyệt Thần. Kế tiếp, bé vươn tay, chém một phát ngay gáy Yến Nguyệt Thần, cả người cậu ấy mềm nhũn, ngã ra đất.
Thấy vậy, Tể Tể vội đỡ lấy cậu ấy: "Anh Nguyệt Thần, đã xảy ra chuyện gì? Sao trông anh thê thảm quá vậy?"
Lúc này, Yến Nguyệt Thần đã hôn mê bất tỉnh nên không thể trả lời cô bé.
Tể Tể cau mày, ôm Yến Nguyệt Thần hạ xuống ngay trước mặt Hoắc Trầm Lệnh đang gõ chậu sắt đì đùng: "Cha ơi, đồ ăn ngon ở đâu thế ạ?"
Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh giật giật.
"À thì..."
Yến Trường Ly cố nén cơn đau nơi ngực, nhận lấy Yến Nguyệt Thần đang hôn mê từ tay Tể Tể, sau đó cởi áo khoác trùm kín cả người cậu ấy lại, rồi vội vàng chỉ tay về phía vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng đang đi từ xa lại đây: "Bên kia kìa Tể Tể, đồ ăn ngon ở bên kia đó."
Sau khi đánh một trận, còn đánh vô cùng hăng say, thế mà chẳng tiêu hao bao nhiêu, được cái có đồ ngon để ăn!
Tể Tể là một con tàu há mồm nhỏ đấy! Dù có đang ngủ say nhưng chỉ cần nghe thấy được ăn ngon là lập tức mở bừng mắt tỉnh dậy, vui vẻ hò hét chạy đi tìm đồ ăn.
"Ở bên kia hả... Cha, chú Yến, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh dừng lại trên bụng nhỏ căng tròn của Tể Tể. Dưới lớp áo quần rách rưới là cái bụng trắng trẻo căng tròn như trái bí đao, có thể nói là nổi bần bật luôn.
Hoắc Trầm Lệnh ho khan một tiếng, giữ chặt lấy Tể Tể đang chuẩn bị co giò chạy về phía hai vợ chồng Hoắc Khánh Dương: "Tể Tể này, con... vẫn chưa no hả?"
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ căng phồng của mình. Bé khụt khịt mũi, con sâu thèm ăn trong bụng lập tức bị mùi thịt thoang thoảng trong không khí hấp dẫn, ngoi lên: "Cha ơi, bụng của Tể Tể vẫn còn chỗ để chứa thêm một chút ạ!"
Món ăn trên trần gian thật sự quá ngon, hơn nữa còn không chiếm chỗ, thế nên Tể Tể cảm thấy dù có ăn thêm cả một nồi lớn đồ ngon cũng chẳng hề hấn gì với bé hết.
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Bách Minh Tư, Lục Hoài, Tương Tư Hoành dẫn theo Hoàng Tử Doãn và Chu Đại Phúc chạy trở về.
Bấy giờ, áo quần Tương Tư Hoành ướt đẫm, dán chặt vào da, trông chật vật vô cùng.
Bách Minh Tư và Lục Hoài thì đỡ hơn, người ngợm hẵng còn sạch sẽ lắm. Chu Đại Phúc thì cứ thẫn thờ như đang ở trên mây, may là lông nó ngắn nên dù mới bị vớt từ trong nước lên thì trông vẫn không khác bình thường là bao.
Trái lại, lông của Hoàng Tử Doãn khá dài nên giờ cứ rũ xuống, dán chặt vào người, khiến nó gầy sọp đi.
Tể Tể vội nhón chân, ngó đầu Tương Tư Hoành: "Anh Tiểu Tương, khi nào đầu anh mới lành thế?"
Tương Tư Hoành lúng túng sờ đầu: "Chắc cũng phải hai ba ngày nữa lận."
Tể Tể gật đầu: "Thế mấy ngày tới anh Tiểu Tương phải nghỉ ngơi cho khỏe đó nha."
Lời dặn dò của bé khiến Tương Tư Hoành thấy ấm hết cả lòng.