Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1650:
Đúng là!
Tức đến ngốc luôn mà!
Sao có thể gào lên “bà đây” trước mặt mọi người như vậy được. Nhỡ dạy hư các cháu thì phải làm sao?
Bà hai Hoắc còn chưa kịp nói gì thì ông hai Hoắc hồi phục tinh thần nổi giận trong nháy mắt.
“Cổ Lan Hinh, ông đây cho bà một cơ hội xin lỗi ông đây. Ông đây không chấp nhặt với loại đàn bà như bà!”
Đáp lại ông ta là tiếng bạt tai vang dội.
Mọi người mở to mắt vì quá ngạc nhiên.
Tại người đánh là ba hai Hoắc đó.
Bà ấy tát cũng mạnh tay lắm vì mặt của ông hai chẳng mấy là hiện lên vết bàn tay.
Ông hai Hoắc không tin được, nhìn chằm chằm vào bà hai Hoắc. Ánh mắt như nhìn kẻ điên.
“Giả Lan Hinh, bà điên rồi đúng không?”
“Bốp!”
Bà hai Hoắc lại tát thêm cho phát nữa.
Tốt thật.
Hai bên trái phải ông hai đủ năm dấu ngón tay.
Tể Tể nhìn thấy thì lại vỗ tay bôm bốp.
“Cách tát người của bà hai thật tuyệt vời. Dấu tay trên má ông hai nó lại cân xứng quá đi!”
Tương Tư Hoành cẩn thận quan sát: “Không không không, Tể Tể ơi, dấu tay ngón thứ ba bên phải dài hơn nha, bên trái thấp hơn đó.”
Tể Tể vô cùng ngạc nhiên.
“Có thật không? Để Tể Tể nhìn kỹ lại xem nào.”
Ông hai Hoắc sống hơn nửa đời vô cùng thoải mái đã bao giờ bị nhìn chằm chằm như phim tây bao giờ đâu?
Thậm chí còn bị soi mói!
Trong số đó còn có con bé mà ông ta coi là kẻ thất bại!
Ông hai Hoắc há miệng mắng: “Tao xem mày… A ui!”
Ông hai Hoắc còn chưa kịp mắng thì cẳng chân đã bị đá đau đơn, cả người cong như con tôm luộc mà ôm lấy cẳng chân.
“A a a, đau chết ông mất!”
Bà hai Hoắc lạnh lùng nhìn ông ta: “Hoắc Hưng! Trước mặt trẻ con mà cứ ông đây ông đây là như thế nào! Như thế sẽ dạy hư các cháu, tôi… Tôi với ông không thể như vậy được.”
Ông hai Hoắc cảm thấy bạn đời của mình bị điên rồi.
Lại còn là kiểu điên nặng luôn rồi.
Những năm qua ông ta tác quai tác quái đủ điều, lần duy nhất bạn già thay đổi sắc mặt chỉ vì chuyện giáo dục con cái.
Nhưng ông ta chẳng thèm để tâm tới chuyện đó, cũng lười không thèm cãi nhau với vợ mình nên đơn giản là không nhúng tay.
Ai muốn làm gì thì làm.
Ông ta mừng muốn chết vì được rảnh rang!
Nhưng giờ loại thất bại của nhà khác lại được bà ấy bảo vệ thế này!
Có phải thật sự cho là Hoắc Hưng đây không biết giận là gì đúng không?
Ông hai Hoắc che cẳng chân đau nhức, điên tiết nhìn bà hai Hoắc nói: “Giả Lan Hinh, tôi cho bà cơ hội cuối cùng xin lỗi tôi, không thì…”
Tể Tể nhanh miệng, vội hỏi ông ta: “Ông hai, nếu không thì ông tính thế nào ạ?”
Ông hai Hoắc: “…”
Ông hai Hoắc giơ tay toan tát cho Tể Tể một cái.
Nhưng tay chỉ vừa mới giơ tay lên định tát vào mặt Tể Tể.
Kết quả mới tới được một nửa trên người đang đau mà má lại càng thêm đau.
Chờ ông ta hồi phục tinh thần thì cả người đã quỳ rạp xuống đất nửa người đã ở ngoài sân.
Ông hai Hoắc: “…”
Các hàng xóm cùng thôn trang nhà họ Hoắc: “…”
Người ra tay là Hoắc Trầm Lệnh nhưng Tương Tư Hoành cùng với ông hai Hoắc và các bảo tiểu mặc nguyên cây đen lại làm như không có việc gì.
Ông hai Hoắc đã bao giờ chịu tủi thân tới thế, khổ chừng này?
Ông hai Hoắc giận không sao kiềm nổi.
“Giả Lan Hinh, ông đây muốn ly hôn với bà!”
Ông cụ cả Hoắc đang nói chuyện với ông chủ Mã làm ma chay cưới hỏi thì nghe thấy thế, tưởng chừng như mình nghe nhầm, nhưng bản thân là bí thư chi bộ thì theo bản năng thì ông vẫn lớn tiếng quát ông hai Hoắc.
“Ông hai, ông điên rồi hả?”
Ông hai Hoắc quỳ rạp xuống đấy, quay qua nhìn anh trai làm bí thư chi bộ của mình, kêu gào đày tủi thân: “Anh ơi, em điên rồi hay sao? Em dâu Giả Lan Hinh của anh còn điên hơn!”
Ông cụ cả Hoắc nhìn ông hai Hoắc quỳ rạp trên đất, mặt còn nguyên dấu tay in đậm trên má thì mơ màng luôn.
Chuyện này là như thế nào?
Không phải ông chỉ qua phòng bên hỏi ông chủ Mã mấy chuyện, nói qua nói lại mấy câu thôi mà sao ông hai lại thành như thế này rồi?
Lại còn là do em dâu đánh?
Ông cụ cả Hoắc với mọi người trong thôn trang nhà họ Hoắc nghĩ y hệt như nhau.
Nhưng ông lại không nhìn thấy tận mắt cho nên căn bản là ông không tin.
“Hoắc Hưng! Hôm nay anh bảo chú qua đây để hỗ trợ chứ không phải bảo chú qua đây nháo banh trời rồi uống rượu! Cũng không biết nhìn sao, đây có phải là chỗ để uống rượu không hả? Đây là linh đường của nhà ông ba đấy!”
Giọng nói mềm mại của Tể Tể vang lên: “Ông bí thư chi bộ ơi, ông hai Hoắc không uống rượu đâu ạ. Ông hai Hoắc bị đánh ngã lăn ra đất, có hơi mơ mang đó ạ.”
Tương Tư Hoành chưa bao giờ quên cổ động cho Tể Tể.
“Đúng, ông bí thư chi bộ ơi, mới nãy ông Hai còn tính đánh Tể Tể đó ạ. Bà hai Hoắc làm đúng lắm, ông hai Hoắc nên bị đánh!”
Ông hai Hoắc: “…”
Ông hai Hoắc há miệng thở dốc, vừa toan nói cái gì đó thì Hoắc Triệu Hàn vội vàng cất tiếng: “Ông ơi cháu đau bụng quá ạ!”
Hoắc Triệu Hiên cũng mở miệng, ôm bụng, vẻ mặt như sắp bị nghẹn chết: “Ông nội ơi, cháu đau đầu quá!”
Ông cụ cả Hoắc bị hai thằng cháu ngắt lời thì tức đến nỗi không sao chịu được.
Đặc biệt là nhìn thằng cháu Hoắc Triệu Hiên miệng thì kêu đau não mà tay thì ôm bụng, mặt thì như kiểu sắp đi ẻ tới nơi thì càng giận sôi máu.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ