Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1658:
Hoắc Triệu Hiên yên lặng nhẹ nhàng xích lại gần Tể Tể, hai tay chà xát cánh tay.
“Anh, hình như gió lại thổi lên rồi.”
Nhắc tới gió thổi, mặt của Hoắc Triệu Hàn cũng rất khó coi.
Lúc trước ở chỗ ngôi miếu hoang thì gió cũng thổi to như thế.
Trận gió đó thổi qua khiến cho bọn họ lạnh cả sống lưng, khiến cho bọn họ giật thót cả tim.
Sau đó thì bọn họ thấy một người đàn ông mặc đồ cổ trang, đội một cái đấu bồng màu đen, không thể nhìn rõ được mặt của người đó.
Ngược lại, ống tay áo bào rộng lớn của người đàn ông đó bị gió lớn thổi tung lên, lộ ra đôi tay trắng bệch, nhìn qua là biết không phải là người sống rồi.
Sau đó bọn họ đã phải chứng kiến cảnh tượng kinh khủng.
Cái đầu của Tể Tể bay ra ngoài, không thấy thân mình đâu cả.
Hoắc Triệu Hàn vừa nhớ tới cảnh đó thì lập tức lắc lắc đầu để xua mấy hình ảnh đó ra khỏi đầu mình.
“Tể Tể, Tiểu Tương, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?”
Tương Tư Hoành sốt ruột muốn thử sức.
“Đi ăn cơm với Tể Tể.”
Hai anh em Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”
Trước giờ hai anh em họ chưa từng thấy cảnh Tể Tể ăn quỷ cho nên không hiểu ý của Tương Tư Hoành là gì.
“Ăn cơm?”
Tể Tể sờ sờ cái bụng tròn như quả dưa hấu của mình, nhẹ nhàng giải thích.
“Tạm thời để giành chứ không ăn liền, chờ khi nào đói thì lôi ra ăn dần.”
Tương Tư Hoành gật đầu bổ sung.
“Đúng vậy. Mình để giành nhiều một chút, bảo đảm khi nào Tể Tể đói là sẽ có đồ ăn liền.”
Tương Tư Hoành vừa mới nói xong thì thò tay vào trong túi quần, lôi ra một cái gương bằng đồng nhỏ cỡ bàn tay ra.
“Tể Tể, em xem nè.”
Tể Tể thò đầu qua xem, trên mặt gương đồng bây giờ quả nhiên đã bắt đầu thay đổi, tử khí trên mặt gương dần dần tụ tập lại, mà trong gương cũng có rất nhiều âm khí đang hội tụ lại, dần dần biến thành hình của một người.
Tể Tể nhìn tới đây thì bĩu môi một cái.
“Ông chủ Mã vội vàng quá rồi.”
Lúc này mà lợi dụng một vài trận pháp bừa bộn cùng với quỷ làm cho bầu trời tối xuống trước, tác hại là đã làm cho sức mạnh của con quỷ sẽ bị yếu đi một chút.
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cũng đau đầu.
“Tể Tể, Tiểu Tương, trên gương đồng có gì biến hóa hả? Sao bọn anh không thấy được? Sao em lại nói ông chủ Mã vội vàng quá?”
Tể Tể chớp chớp mắt mấy cái, bàn tay nhỏ điểm lên mi tâm của hai ông anh nhà mình một cái.
Hai anh em Hoắc Triệu Hiên và Hoắc Triệu Hàn chỉ cảm thấy trán mình đột nhiên lạnh một cái, chờ tới khi tỉnh hồn lại thì đôi mắt đã trừng to ra.
Hoắc Triệu Hiên hoảng sợ tới mức nói cà lăm luôn.
“Bên… bên trong cái… cái gương này…”
Giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên.
“Đây là một con quỷ, một con quỷ giết ít nhất là năm mươi người.”
Hai chân của Hoắc Triệu Hiên mềm nhũn, đứng không vững, cậu ấy vội vàng vịn lấy anh trai Hoắc Triệu Hàn đứng ở bên cạnh.
“Tể Tể… A ~”
Tể Tể ngẩng đầu nhìn cậu ấy một cái, tự nhiên thoải mái ưỡn ngực lên nói với hai anh em họ.
“Anh Triệu Hàn, anh Triệu Hiên. Hai anh cứ yên anh, bây giờ nó đánh không lại Tể Tể đâu, chúng ta không phải sợ chúng nó.”
Hoắc Triệu Hiên: “…”
Đây là vấn đề có sợ hay không sao?
Đây là vấn đề tam quan của cậu ấy đã bắt đầu đổ vỡ rồi đó biết không?
Hoắc Triệu Hàn đỡ lấy đứa em chân mềm đứng không vững của mình, một tay còn lại nhanh chóng giấu ở sau lưng, không để cho hai đứa nhóc thấy tay cậu đã nắm chặt thành nắm đấm.
Cậu đột nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng, vội vàng nói với Tể Tể, giọng nói lúc này có hơi khàn khàn.
“Tể Tể, thứ này có chạy ra khỏi gương được không?”
Tể Tể gật đầu.
“Có thể. Chỉ cần nơi nào có gương thì nó đều có thể đi ra ngoài được.”
Hoắc Triệu Hàn sợ run cả người.
Nhà ai mà không có ít nhất là một cái gương cơ chứ.
Tể Tể nghĩ một lúc lại bổ sung thêm một câu.
“Còn có nước nữa, một vũng nước có thể thay thế một tấm gương, cho nên nó cũng có thể đi ra ngoài dựa vào vũng nước.”
Hoắc Triệu Hàn thở không ra hơi.
Hoắc Triệu Hiên thì lắp ba lắp bắp hỏi.
“Thế… thế… chẳng phải nó muốn hại bao nhiêu người cũng đều được hay sao?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng thế, loại quỷ trong gương như thế này sẽ không tồn tại ở điều kiện bình thường được, mặc dù lâu lâu cũng có một hai con nhưng mà nếu như bị nhân viên công tác của Địa phủ phát hiện thì nó sẽ bị xử lý ngay lập tức.”
Hoắc Triệu Hiên càng bối rối hơn.
“Địa… địa… địa… địa phủ á hả?”
Tể Tể vừa định gật đầu thì Hoắc Triệu Hàn đã nắm lấy ống tay áo của thằng em ngốc nhà mình rồi kéo cậu ấy qua một bên, cướp lời của Tể Tể.
“Tể Tể, vậy bây giờ thứ này đang tồn tại, như vậy có phải là mọi người ở trong thôn trang đều đang gặp nguy hiểm có đúng không.”
Tể Tể dạ một tiếng.
“Đây là con quỷ mà ông chủ Mã luyện ra chuyên dùng để hại người, có điều mỗi lần hại người thì chỉ giết được hai ba người mà thôi, hơn nữa không thể sử dụng liên tiếp được mà phải cách nhau một khoảng thời gian dài. Nếu không thì người ở Địa phủ sẽ phát hiện ra sự tồn tại của nó.”
Đầu óc của Tương Tư Hoành rất nhạy, cậu bé đột nhiên hỏi Hoắc Triệu Hàn.
“Anh Triệu Hàn, anh có biết dạo gần đây có nhà nào ở trên thị trấn mời ông chủ Mã tới làm đám tang không?”