Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1670:

Chờ ông ta đi được nửa tiếng thì Tể Tể mới tới nơi.

Phát hiện chú Chuyển Luân Vương không hề ở đây, Tể Tể cho rằng Cửu Phượng lừa mình nên lập tức quay trở về dựng đầu Cửu Phượng - kẻ đang nằm bẹp trên mặt đất dậy - sau đó tiếp tục đòi mài giũa kỹ năng chiến đấu với anh ta.

“Chú Cửu Phượng ơi, mình đánh tiếp thôi ạ!”

Cửu Phượng - kẻ hoàn toàn không ngồi dậy nổi: “...Tể Tể? Sao… sao cháu lại về đây nữa vậy?”

Tể Tể hung dữ trừng mắt nhìn anh ta.

“Bởi vì chú Cửu Phượng quá tệ, dám gạt Tể Tể, cho nên giờ Tể Tể muốn tiếp tục mài giũa kỹ năng chiến đấu với chú!”

Biểu cảm trên chín cái đầu của Cửu Phượng lập tức trở nên tối tăm hẳn, anh ta không khỏi ngẩng đầu lên nhìn về phía Tể Tể.

“Cái gì? Cửu Phượng chú đây mà lại dám lừa cháu ấy hả?”

Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy! Ban nãy Tể Tể đi tìm chú Chuyển Luân Vương, có điều chú Chuyển Luân Vương không hề ở nơi đó.”

Cửu Phượng: “...”

Vô lý hết sức!

Có một nơi dễ chịu như thế để ngâm mình thì trừ phi thằng chó Phong Đô gọi Chuyển Luân Vương về hoặc địa phủ xảy ra chuyện lớn gì đó, bằng không tên Chuyển Luân Vương có máu dê nhưng lại không có gan hành động kia tuyệt đối sẽ không bỏ đi.

“Tể Tể, cháu nghe chú Cửu Phượng giải... ui da!”

“Tể Tể, đừng đánh nữa mà!”

“Tể Tể... ui da... mặt, mặt của chú! Chú ba của cháu nói là sau này chú Cửu Phượng phải kiếm cơm bằng gương mặt này đó!”

Tể Tể nghe thế thì hơi chần chờ.

Cô bé cúi đầu nhìn chín cái đầu của Cửu Phượng, sau đó nảy ra một ý.

“Vậy Tể Tể chỉ đánh tám cái đầu thôi, chừa một cái đầu nguyên vẹn lại cho chú nha!”

Cửu Phượng: “...”

Không biết qua bao lâu, nơi xa chợt truyền đến tiếng gọi của Hoắc Trầm Vân.

“Cửu Phượng! Cửu Phượng? Tể Tể?”

“Tể Tể, cháu có bên này không?”

“Tể Tể?”

Tể Tể đã đánh đã tay lập tức ngẩng đầu, sau đó xoay người cười hì hì hô: “Chú ba! Tể Tể ở bên này nè!”

Ban đầu lúc kéo Cửu Phượng lại đây Tể Tể quên bày kết giới, chờ lúc sau khi hai bên đánh nhau, Tể Tể sợ ảnh hưởng tới người thường nên mới vội bày kết giới.

Lúc này khi nghe được tiếng gọi của Hoắc Trầm Vân, Tể Tể lập tức phất tay lên xóa bỏ kết giới.

“Chú ba ơi!”

Tể Tể kêu xong lập tức tung ta tung tăng chạy về phía Hoắc Trầm Vân.

Cửu Phượng - con chim đáng thương vừa bị bón hành no căng: “...”

Chín cái đầu của Cửu Phượng, không có một cái nào là hoàn hảo cả.

Cho dù ban nãy Tể Tể có nói là sẽ chừa một cái đầu không đánh, nhưng cô bé đã đánh mát trời ông địa trong trận đánh trước đó rồi còn đâu!

Thấy Hoắc Trầm Vân đã sắp tới bên này, chín cái miệng của Cửu Phượng há to đầy căm phẫn, sau đó dùng tốc độ ánh sáng biến về hình người.

Quần áo rách tung toé, tóc khô xơ cứng ngắc.

Về phần gương mặt… Thôi đừng nhắc tới nó nữa.

Nhìn bộ dáng lôi thôi lếch thếch không khác gì ăn mày của mình, Cửu Phượng khó chịu cực kỳ, anh ta không màng đến việc mình có tiết mục cần quay, cứ thế biến mất ngay tại chỗ.

Chờ Tể Tể và Hoắc Trầm Vân trò chuyện xong, hai chú cháu mới sang đây tìm Cửu Phượng, kết quả lại chẳng thấy tăm hơi anh ta đâu.

Tể Tể nhíu mày: “Chú ba, ban nãy chú Cửu Phượng còn ở đây mà.”

Hoắc Trầm Vân nghĩ đến bệnh sạch sẽ và cái thói thích chải chuốt của Cửu Phượng, sau đó lại nhìn Tể Tể - người đang đầu bù tóc rối, quần áo nhăn nhúm xộc xệch, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Ban nãy phim trường cúp điện, chuyện này là do Tể Tể làm hả? Cháu làm thế là vì muốn dẫn Cửu Phượng đi sao?”

Tể Tể cười hì hì gật đầu: “Đúng rồi ạ! Tể Tể tới tìm chú Cửu Phượng để mài giũa kỹ năng chiến đấu, nhưng lúc ấy có nhiều người ở đó quá, cho nên Tể Tể mới xử lý hết các thiết bị theo dõi á.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Thôi vậy.

Chỉ cần không phải là quỷ khác làm là anh ấy yên tâm rồi.

Về phần lý do mà Cửu Phượng không có mặt ở đây...

Hoắc Trầm Vân cũng đã đoán được đại khái.

“Chú Cửu Phượng của cháu hẳn là đã về khách sạn tắm rửa thay đồ rồi, anh ta mắc chứng OCD, nếu tóc mà không được chải theo hướng anh ta muốn thì anh ta cũng phải chải lại nữa đấy.”

Hiện giờ hai bên mới vừa mài giũa kỹ năng chiến đấu với nhau xong... Nhìn Tể Tể vui tươi hớn hở như thế này thì đoán chừng Cửu Phượng đã phải ăn hành rất thảm.

Tể Tể “ồ” một tiếng: “Vậy chắc chú Cửu Phượng phải sửa soạn lâu lắm á.”

Hoắc Trầm Vân xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, âm thầm cầu nguyện cho Cửu Phượng ở trong lòng.

Ai bảo ban đầu anh ta có ý xấu làm chi!

Bị đánh cũng đáng lắm!

“Vậy đi, Tể Tể, để chú ba đưa cháu về nhà nhé.”

Tể Tể nghe hai chữ “về nhà” thì lập tức nhớ tới cha nuôi và anh Tiểu Tương vẫn còn đang ở thôn trang nhà họ Hoắc.

“Không không không! Chú ba ơi, Tể Tể còn phải về thôn trang nhà họ Hoắc cơ, cha và anh Tiểu Tương vẫn còn ở bên kia chờ Tể Tể á.”

Hoắc Trầm Vân nghe thấy Tể Tể nói mình đến đây từ thôn trang nhà họ Hoắc thì khóe miệng không khỏi run rẩy.

Nhưng không qua bao lâu, anh ấy đã tự thuyết phục bản thân.

Không sao không sao, dù sao cũng là công chúa nhỏ của địa phủ mà!

Tuy từ thôn trang nhà họ Hoắc đến phim trường phải lái xe suốt ba bốn giờ, nhưng quãng đường này đối với Tể Tể cũng chỉ là một cái chớp mắt mà thôi.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free