Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1686:

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Tể Tể thấy anh cả đang nhìn họ thì cô bé cười khúc khích với anh cả.

Lông mày cong cong, đôi mắt to đen láy sáng ngời như thể có ngôi sao trong đó vậy.

Hoắc Tư Cẩn bất lực nở ra nụ cười cưng chiều.

Lâm Tư Dao luôn nhìn cậu ấy với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Lâm Tư Dao theo bản năng đứng dậy và bước nhanh về phía Hoắc Tư Cẩn.

Hai người chạm mặt nhau trên hành lang, Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng tụt xuống ghế, sải đôi chân nhỏ ngắn chạy hì hục về phía Hoắc Tư Cẩn.

Chạy được hai bước, Tể Tể lại đột nhiên quay đầu lại nhìn Kế Nguyên Tu vẫn đang ngồi trên ghế.

“Chú nhỏ?”

Kế Nguyên Tu dè đặt nói.

“Hai đứa qua đó đi, chú đợi ở đây.”

Tể Tể ồ một tiếng, chu miệng chạy nhanh hơn.

Tương Tư Hoành luôn ở bên cạnh cô bé, thế là hai đứa nhỏ chỉ trong chớp mắt đã đến sau lưng Lâm Tư Dao.

Hai đứa đang chuẩn bị vòng qua Lâm Tư Dao để tìm Hoắc Tư Cẩn thì nghe thấy Lâm Tư Dao mỉm cười dịu dàng nói với Hoắc Tư Cẩn.

“Anh đẹp trai, có cần tôi giúp không?”

Hoắc Tư Cẩn phớt lờ cô ta, đi vòng qua cô ta và tiếp tục đi vào trong.

Lâm Tư Dao cười càng dịu dàng hơn.

“Anh đẹp trai ơi, tên cặn bã đó tính tình vô cùng nóng nảy và đã đuổi tới rồi.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành vội vàng thò cái đầu nhỏ ra, quả nhiên nhìn thấy tên cặn bã Đỗ Minh Gia đang hung hăng đuổi tới.

“Nhóc con, mày đứng lại cho tao!”

Hoắc Tư Cẩn nhíu mày không lên tiếng nhưng cũng không dừng lại.

Lâm Tư Dao vội vàng mỉm cười nghênh đón.

“Anh ơi, anh tìm bạn trai tôi có chuyện gì không?”

Đỗ Minh Gia cau mày, nhìn Hoắc Tư Cẩn đang đưa lưng về phía mình rồi lại nhìn Lâm Tư Dao.

“Bạn trai của cô?”

Hoắc Tư Cẩn vốn không muốn quan tâm chợt dừng lại, nhìn Lâm Tư Dao với vẻ mặt lạnh như băng.

“Cô già này, bịa đặt là phạm pháp đấy!”

Sắc mặt của Lâm Tư Dao lúc đỏ lúc trắng, trông thật xuất sắc ngoạn mục.

Lâm Tư Dao còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Tư Cẩn quay sang nhìn Đỗ Minh Gia.

“Tôi không có quan hệ gì với cô già này cả, càng không có quan hệ gì với bạn gái của anh.”

Lâm Tư Dao không dám tin nhìn Hoắc Tư Cẩn.

“Cậu kêu tôi là gì hả, cô già à? Tôi chỗ nào già hả? Tôi chỉ mới hai mươi tám tuổi thôi!”

Hoắc Tư Cẩn lại liếc cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng và bắt bẻ.

“Thế thì ngoại hình của cô trông quả thực khá nóng vội đấy, nếu cô không nói thì tôi tưởng cô đã bốn mươi.”

Lâm Tư Dao: “…”

Tể Tể ngây ngô nói.

“Anh cả, có phải do lớp phấn trên mặt cô này dày quá không?”

Tương Tư Hoành đâm thêm một nhát.

“Chắc chắn là vậy rồi, vừa nãy cô ta nói chuyện, anh đã nhìn thấy phấn trên mặt cô ta rơi xuống, giống như bột mì mà bà nội rải lên khi làm bánh…”

Lâm Tư Dao tức đến lồng ngực phập phồng dữ dội.

Đỗ Minh Gia không quan tâm đến những điều đó.

Mọi sự tức giận trong lòng gã ta hiện giờ đều đổ dồn trên người Hoắc Tư Cẩn.

“Tao không cần biết hai người có mối quan hệ như thế nào nhưng tao nói với mày lần cuối cùng, đổi ba cái ly đó đi, nếu không…”

Đỗ Minh Gia giơ nắm đấm siết chặt đến kêu lên răng rắc.

Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy vậy thì nhanh chóng đi qua đó, mỗi đứa ôm chầm lấy một cánh tay của gã ta.

Tể Tể: “Chú ơi, chú như vậy là không đúng!”

Tương Tư Hoành: “Thật sự là do bọn cháu muốn uống trà chanh thái xanh giã nát trai đểu.”

Đỗ Minh Gia không nghe lọt tai điều gì cả, gã ta đột nhiên giơ tay lên.

Ôn Giai Ninh từ phía sau chạy tới sợ gã ta hất bay hai đứa nhỏ nên vội vàng lên tiếng ngăn gã ta lại.

“Đỗ Minh Gia, anh dừng tay lại! Tôi không quen biết cậu ấy, anh…”

Cô ấy còn chưa nói hết câu thì Đỗ Minh Gia đã ngã phịch xuống đất.

Gã ta vừa ngẩng lên há miệng ra thì lập tức rớt một chiếc răng cửa xuống, miệng đầy bọt máu.

Ôn Giai Ninh sửng sốt.

Lâm Tư Dao cũng ngập tràn vẻ khó tin.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng ở bên cạnh, hai đứa nhỏ vỗ tay bôp bốp.

“Anh cả (anh Tư Cẩn) thật tuyệt vời (đẹp trai quá)!”

Đỗ Minh Gia muốn bò dậy khỏi mặt đất để tính sổ nhưng bắp chân của gã ta đau đến mức không thể bò dậy được.

Ôn Giai Ninh vừa giận vừa tức, vội vàng đi tới đỡ gã ta dậy.

“Ai bảo anh kiếm chuyện! Đáng đời!”

Đỗ Minh Gia giận đến giơ tay lên định tát vào mặt cô ấy, thế là Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc hành động, mỗi đứa đá vào một bên chân của gã ta.

Đỗ Minh Gia đau đến ngửa mặt lên trời kêu la thảm thiết.

“Ối!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc rút cái chân nhỏ lại, giả vờ như không biết gì cả và bước nhanh đến bên cạnh Hoắc Tư Cẩn.

Hoắc Tư Cẩn thấy vậy thì cưng chiều sờ vào đầu hai đứa nhỏ.

Lâm Tư Dao đã nhanh mắt nhìn thấy, cô ta vô cùng tức giận Hoắc Tư Cẩn và hai đứa nhỏ nên cô ta không quan tâm đến việc cua trai đẹp nữa, lập tức lên tiếng mà không cần nghĩ ngợi gì.

“Hai đứa trẻ này đã đạp anh đấy!”

Đỗ Minh Gia đang đau đớn tột cùng trừng mắt nhìn Tể Tể và Tương Tư Hoành.

“Hai đứa…”

Ôn Giai Ninh đang đỡ lấy gã ta lập tức đẩy gã ta ra, khi gã ta ngã xuống đất thì cô ấy đạp mạnh hai phát vào mông gã ta.

“Đỗ Minh Gia, vừa nãy anh định đánh tôi à? Anh bắt cá hai tay, thậm chí ngoại tình với Vu Tiểu Nhã bạn thân của tôi, tôi sẽ đạp chết tên đểu cáng không biết xấu hổ như anh!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free