Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1697:

Tể Tể ồ một tiếng rồi nhìn xung quanh tìm kiếm nhưng không thấy đám Thỏ Đen và Hổ Nhỏ.

Tể Tể hỏi Hoắc Tư Thần.

“Anh ba, Thỏ Đen đâu rồi?”

Hoắc Tư Thần cười khúc khích.

“Anh hai nói sẽ mang đi vài ngày, thứ sáu về đưa lại cho anh.”

Tể Tể cau mày.

“Anh ba, có phải anh hai đang làm gì đó ở trường không?”

Hoắc Tư Thần không rõ, tiện tay rót một ly nước ép trái cây tươi cho Tể Tể.

“Chẳng phải anh hai ở trường học hành sao? Anh ấy còn có thể làm gì chứ?”

Tể Tể còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Tư Thần lại hớn hở nói thêm.

“Hơn nữa, cho dù anh ấy muốn làm gì đi nữa thì cha của chúng ta sẽ cho phép anh ấy làm gì ngoài việc học khi đang ở độ tuổi ăn học sao?”

Nói đến đây, Hoắc Tư Thần cười khúc khích nói thêm nhân lúc cha và bác cả vẫn chưa về.

“Món thịt heo xào măng của cha chúng ta dữ dội lắm đấy!”

*Cây roi mây được ví von như măng.

Khi Tể Tể chuẩn bị lên tiếng thì Hoắc Tư Cẩn từ bên ngoài đi vào.

Tể Tể chỉ nhìn lướt qua thì phát hiện hơi thở sạch sẽ xung quanh anh cả có lẫn thêm chút vẩn đục.

“Anh cả, chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Tương Tư Hoành vội vàng hỏi.

“Anh Tư Cẩn, có phải cái cô đó lại tìm anh không?”

Kế Nguyên Tu nhìn chằm chằm Hoắc Tư Cẩn một hồi rồi cau chặt mày.

Hoắc Tư Cần chưa kịp nói thì Kế Nguyên Tu đã đưa ra một câu trả lời khẳng định.

“Là cô ta.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Hoắc Tư Thần không dám tin.

“Cô ta đâu, đang ở đâu? Để ông Hoắc tôi đây đi xem coi mặt của cô ta có phải thực sự to đến mức che cả bầu trời không!”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh tan làm trở về, vừa bước vào phòng khách lớn thì nghe thấy lời nói không phải của Hoắc Tư Thần từ phòng ăn truyền đến.

Hoắc Trầm Lệnh tối sầm mặt lại sải bước đi tới.

“Ông Hoắc?”

Hoắc Tư Thần đang giận dữ và hưng phấn thì nghe thấy giọng nói của cha mình, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy cha, cậu lập tức ngồi ngay ngắn trên ghế với tư thế tiêu chuẩn của học sinh tiểu học.

“Cha, cha tan làm rồi à.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn cậu từ trên cao xuống.

“Đúng vậy, ông Hoắc, cha tan làm rồi!”

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Trầm Huy từ phía sau đi vào với vẻ mặt tươi cười.

“Được rồi, Trầm Lệnh, rửa tay ăn cơm đi.”

Hoắc Trầm Lệnh liếc đứa con trai út tinh nghịch một cái rồi quay người vào nhà vệ sinh rửa tay.

Vì chuyện này nên Hoắc Tư Thần trở nên rất yên lặng khi ở trên bàn ăn.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi, chỉ tập trung ăn cơm và đút cho Tể Tể ăn.

Mặc dù Tể Tể đã ăn rồi nhưng cái bụng nhỏ vẫn có thể đựng được.

Chỉ cần là cha nuôi và bác cả đút cho ăn thì cô bé đều chấp nhận.

Sau khi Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh ăn tối xong thì cả nhà ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách lớn nói chuyện.

Lúc này Hoắc Trầm Lệnh mới hỏi con trai cả Hoắc Tư Cẩn.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Hoắc Tư Cẩn kể lại câu chuyện về Lâm Tư Dao một cách ngắn gọn súc tích.

Hoắc Trầm Huy bật cười trêu ghẹo.

“Đây là do Tư Cẩn nhà chúng ta đẹp trai và có khí chất tốt nên người ta mới thích rồi. Nhưng vì Tư Cẩn không có ý đó nên đối phương thẹn quá hóa giận và lừa bịp à?”

Gò má của Hoắc Tư Cẩn hiếm khi ửng đỏ.

Hiện tại cậu ấy chỉ quan tâm đến việc học và làm việc, thường ngày chỉ giao tiếp qua lại với những người cùng giới. Ngay cả khi có nhiều cô gái đến tỏ tình thì cậu ấy cũng sẽ cố gắng tránh được thì tránh.

Nếu không tránh được thì từ chối thẳng thừng.

Trong mắt của Hoắc Trầm Lệnh cũng mang theo ý cười.

Hiếm khi thấy được đứa con trai cả chững chạc đỏ mặt, người cha cảm thấy thật vui mừng.

“Trường học cách bệnh viện Số Một khá gần, con cho người đưa đến bệnh viện số một thành phố là lo lắng rằng cô ta biết được con là người họ Hoắc, sau đó giở trò trong bệnh viện?”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu ừm một tiếng.

Hoắc Trầm Lệnh có chút buồn cười nhìn cậu ấy.

“Nếu sau này còn xảy ra loại chuyện này nữa thì con cứ đưa thẳng đến bệnh viện Số Một là được. Dù gì thì đó là bệnh viện của nhà chúng ta, chú Cố của con có thể lo liệu mọi việc.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc hỏi.

“Cha (chú hai) ơi, vậy còn bệnh viện số một thành phố thì sao, không giải quyết được sao?”

Nụ cười nơi đáy mắt của Hoắc Trầm Lệnh càng sâu hơn.

“Chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Dứt lời, Hoắc Trầm Lệnh vỗ nhẹ vào vai Hoắc Tư Cẩn.

“Cha sẽ bảo chú Cố của các con giải quyết chuyện này, chú ấy hiểu rất rõ về bệnh viện nên con đừng lo.”

Hoắc Tư Cẩn không quan tâm đến những chuyện này.

Suy cho cùng thì lúc đó Lâm Tư Dao quả thực không có vấn đề gì cả, quán trà sữa cũng có CCTV.

“Cha ơi, tại sao Lâm Tư Dao lại có số điện thoại của con vậy?”

Hoắc Tư Thần lập tức nói mà chẳng hề nghĩ ngợi.

“Chắc chắn là hỏi mới có được rồi!”

Lục Hoài nhẹ nhàng đụng vào cậu.

“Lâm Tư Dao làm việc ở khoa tiểu học trường chúng ta, còn anh Tư Cẩn đang học đại học, theo lý mà nói thì không hề có sự qua lại hay có người quen biết chung gì cả.”

Hoắc Tư Thần nghĩ đến câu “Lâm Tư Dao làm việc ở khoa tiểu học” mà Lục Hoài nói thì cậu theo bản năng thốt ra một câu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free