Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1703:

Đáy mắt của Tể Tể lóe lên tia lạnh lùng, cô bé hack hết toàn bộ CCTV trong và ngoài trang viên rồi di chuyển tức thời qua đó.

Vào khoảnh khắc kết giới được gỡ bỏ, Kỷ An Viễn lập tức vỗ lên người một tấm bùa ẩn thân và một tấm bùa thần hành, thế là ngay lập tức biến mất không thấy đâu.

Khi Tể Tể đến nơi thì đâu còn nhìn thấy bóng dáng của Kỷ An Viễn nữa.

Cô bé cau mày lại.

“Thế mà lại chạy mất rồi!”

Để có thể chạy nhanh như vậy dưới tầm mắt của cô bé…

Tể Tể lập tức nghĩ đến đồ của Huyền Môn.

“Bùa thần hành!”

Vì đối phương chạy rất nhanh nên Tể Tể cũng không thèm đuổi theo nữa.

Chung quy vì đã sử dụng bùa thần hành, cô bé cũng không thể nào tìm ra được đối phương đã chạy đi đâu.

Trong trang viên, mọi người vẫn đang tìm Tể Tể, cô bé từng bước một ra khỏi khu rừng.

Nếu không phải trang viên nhà họ Hoắc đủ lớn và có đèn đuốc sáng rực vào nửa đêm thì cô bé suýt chút lại đi sai hướng.

Cách cổng còn khoảng mười mét, Tể Tể xách theo Cự Sâm Nhiêm bị xoay đến ngất đi thì nhìn thấy chú gác cổng chạy nhanh về phía mình.

“Cô Tể Tể, tại… tại sao cô ở ngoài trang viên vậy?”

Tể Tể: “…”

Tể Tể ngẩng đầu lên nhìn trời, ánh mắt bất định, mơ hồ giải thích.

“Tể Tể… Tể Tể…”

Vừa cúi đầu nhìn thấy Cự Sâm Nhiêm trong tay thì Tể Tể lập tức nảy ra ý tưởng.

“Tể Tể đuổi theo con rắn nhỏ này, sau đó… không biết tại sao vô tình lại ra đến bên ngoài trang viên rồi.”

Người gác cổng: “…”

Sau khi chào chú gác cổng thì Tể Tể sải đôi chân nhỏ ngắn đi vào trong.

Cô bé vừa đi vào trong vừa hét toáng lên.

“Bác La ơi, Tể Tể ở đây này! Đừng tìm nữa! Tể Tể ở đây~”

Quản gia La đi theo đội trưởng đội an ninh đang tìm kiếm Tể Tể ở mọi ngóc ngách hiện đang ở khu vườn sau của trang viên.

Tình cờ thay, họ đang ở trước vườn hồng bị Cự Sâm Nhiêm phá hoại.

Khi nhìn thấy cái hố sâu khổng lồ dài hơn mười mét thì mọi người càng chắc chắn rằng trong trang viên có rắn khổng lồ.

Quản gia La mặc kệ mọi thứ, sau khi dặn dò mọi người cẩn thận thì ông ấy vội vàng chạy vào biệt thự để tìm Hoắc Trầm Lệnh.

Khi đến sảnh tầng một của biệt thự chính, quản gia La nhìn thấy sếp đang bế cô Tể Tể không biết đã chạy đi đâu từ khi nào lên lầu.

Quản gia La: “…”

“Cô Tể Tể?”

Tể Tể nép mình trong vòng tay của cha nuôi và vẫn cầm theo Cự Sâm Nhiêm đang bất tỉnh.

Cô bé tựa đầu vào đôi vai rộng lớn của cha nuôi, nghiêng đầu chớp mắt nhìn quản gia La đang bối rối, cô bé mỉm cười gọi ông ấy.

“Bác La ơi, Tể Tể và cha đi ngủ đây, bác La cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Quản gia La theo bản năng gật đầu đáp lại.

“Ôi.”

Sau đó ông ấy lập tức nhớ đến cái hố sâu khoảng bốn năm mét và rộng hơn mười mét ở vườn hồng.

“Sếp ơi, vườn sau…”

Hoắc Trầm Lệnh đang dùng một tay bế Tể Tể lên lầu và đưa lưng về phía ông ấy chợt giơ tay còn lại lên.

Đó có nghĩa là đừng nói nữa.

Quản gia La: “…”

Nhưng sếp ơi… trong trang viên chúng ta có một con rắn siêu khổng lồ đấy!

****

Sáng hôm sau, quản gia La nhân lúc các cô cậu chủ trong nhà vẫn chưa dậy, nhanh chóng chạy đến trước mặt Hoắc Trầm Lệnh đã thức dậy đi xuống lầu.

“Sếp ơi! Sếp, có rắn! Một con rắn siêu khổng lồ!”

Hoắc Trầm Lệnh còn có chút mệt nên trạng thái tinh thần không tốt lắm.

“Trong trang viên không có rắn siêu khổng lồ.”

Quản gia La vội vàng giải thích.

“Có! Sếp ơi, tối qua có một con siêu lớn… những người ở bộ phận an ninh đã nhìn thấy nó qua camera giám sát khi đang trực trong phòng trực.”

Hoắc Trầm Lệnh đương nhiên biết vụ Cự Sâm Nhiêm bị bại lộ.

Hơn nữa, anh cũng từ Tể Tể biết được Cự Sâm Nhiêm bị người trong Huyền Môn dùng thủ đoạn gì đó khiến cho nó bộc phát bản tính thật nên mới náo loạn trong trang viên.

Nhưng quản gia La không cần biết đến những điều này.

Hoắc Trầm Lệnh quay đầu lại nhìn ông ấy.

“Ông chắc chứ?”

Quản gia La gật đầu.

“Sếp, tôi rất chắc chắn, hai thanh niên ở bộ phận an ninh cũng có thể làm chứng. À, đúng rồi, còn có video giám sát nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng.

“Vậy mở camera giám sát ra cho tôi xem đi.”

Quản gia La chính là đang đợi câu nói này, ông ấy đã copy đoạn video giám sát đó vào máy tính bảng của mình từ lâu rồi.

“Sếp, ở đây này.”

Hoắc Trầm Lệnh nhận lấy và mở video ra.

Toàn là bông tuyết.

Quản gia La không thấy điều đó mà ở bên cạnh nhanh chóng bổ sung.

“Sếp, không chỉ có video này, thậm chí vườn hồng ở vườn sau cũng đột nhiên xuất hiện một cái hố lớn sâu bốn năm mét rộng hơn mười mét, chắc hẳn là do con rắn siêu khổng lồ trong video này đập.”

Hoắc Trầm Lệnh đưa máy tính bảng đến trước mặt quản gia La.

“Ông chắc rằng trong đây có con rắn siêu khổng lồ?”

Quản gia La ngây người rồi nhanh chóng cúi đầu xuống nhìn.

Làm gì có video nào mà chỉ toàn là bông tuyết.

Quản gia La sững sờ ngay tại chỗ.

Hoắc Trầm Lệnh cau mày nhìn ông ấy.

“Quản gia La, có phải gần đây ông không có nghỉ ngơi tốt không?”

Quản gia La vội vàng lắc đầu.

“Không không không, sếp, video này tối qua còn bình thường mà, thật đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Quản gia La, tôi cần chứng cứ.”

Quản gia La: “…”

Hoắc Trầm Lệnh giơ tay lên vỗ vào vai ông ấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free