Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1711:
Tương Tư Hoành thấy Cố Thích Phong không nói lời nào thì tưởng là anh ấy không chào đón mình nên là có hơi buồn bã xíu xíu: “Chú Cố, chú không thích cháu sao ạ?”
Cố Thích Phong vội vã lắc đầu, vội đẩy cửa xe đi xuống rồi đi vòng ra ghế sau ôm hai đứa nhỏ đi xuống.
“Sao lại thế được! Chú Cố chỉ là ngạc nhiên quá thôi! Chú rất vui khi có Tể Tể cùng với Tiều Hoành tới nhà chú chơi. Hai đứa muốn ở nhà chú chơi bao lâu cũng được.”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành trăm miệng một lời.
“Có thật không ạ?”
Cố Thích Phong một tay ôm một tay dắt hai đứa bé đi vào trong thang máy.
“Tất nhiên rồi!”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành vô cùng vui vẻ.
Hai đứa nhỏ vẫn còn bé nên rất tò mò khi tới nơi mới, cũng vô cùng thích thú.
Tại vì hai đứa vẫn chưa ăn cơm nên Cố Thích Phong bảo hai đứa trẻ vào nhà thì cứ đi chơi đi, còn anh ấy sẽ đi vào trong bếp nấu cơm.
Mở tụ lạnh ra nhìn thấy ngoại trừ sủi cảo cấp đông thì chính là sủi cảo cấp đông, không làm gì được khác.
Lúc anh ấy tính bảo hai đứa nhỏ xuống tầng đi siêu thị chung với mình thì chỉ trong chớp mắt, hai đứa nhỏ đã chạy thẳng ra ngoài vườn rồi.
“Tể Tể, Tiểu Hoành, chú Cố tính ra ngoài mua đồ. Hai đứa chơi nhớ để ý an toàn, chú quay về ngay nhé!”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành nghe thấy thế thì vội đáp: “Dạ. Chú Cố để ý an toàn nhé!”
Cố Thích Phong nghe mà ấm cả lòng, không nhịn được mà bổ sung: “Tể Tể, Tiểu Hoành, lúc chú không ở nhà mà nếu có người gõ cửa hoặc có điện thoại gọi tới thì mấy đứa đừng nhận nhé. Nhớ chưa nào?”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành nô đùa vui vẻ trong hoa viên trên không: “Dạ.”
Cố Thích Phong rất yên tâm, quyết đoán đi ra ngoài mua sắm.
Mai Cố Thích Phong không phải đi làm, hai đứa trẻ cũng không phải đi học, bản thân anh ấy lại thấy cơm hộp không vệ sinh bằng mình tự làm nên anh ấy quyết định sẽ đãi hai đứa bé một bữa tiệc lớn nên khi tới siêu thị cái là đi thẳng tới quầy bán hải sản.
Tể Tể với Tương Tư Hoành chẳng thèm để ý xem Cố Thích Phong sắp xếp như thế nào.
Hai đứa nhóc chạy rất nhanh chẳng mấy mà biến sân vườn trên không trung thành bãi chiến trường.
Bọn họ đang nghĩ nên làm cái gì thì màn hình camera hiện lên cùng với tiếng chuông cửa vang lên.
Hai bé con mới chơi ngoài sân vườn rồi quay về phòng khách siêu bự quay qua nhìn nhau. Hai đứa nhỏ ỷ vào trong nhà chỉ có hai đứa nên di chuyển tức thời tới cửa luôn.
Nhưng màn hình camera có hơi cao, Tể Tể và Tương Tư Hoành đều không với tới.
“Tể Tể, để anh ôm em lên cao cao xem ai ở đó.”
Tể Tể gật đầu: “Dạ, cảm ơn anh Tiểu Hoành ạ.”
Tương Tư Hoành bế cô bé lên bằng một tay.
Cuối cùng thì tay của Tể Tể đã chạm được đến cái màn hình coi camera ngoài cổng.
Ngay khi Tể Tể tính hỏi ai vậy ạ thì đột nhiên cửa mở.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời quay đầu nhìn qua: “Ai đó?”
Đồng tử mắt của Đới Lâm - người mới mở cửa bằng vân tay bỗng co rụt lại.
“Dì ơi, dì là ai thế ạ?”
Tương Tư Hoành đặt Tể Tể xuống, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn về phái Đới Lâm.
“Dì ơi, dì…”
Đới Lâm ho nhẹ, lộ ra nụ cười vô cùng dịu dàng: “Dì tên là Đới Lâm, là đàn em của anh Cố Thích Phong, các cháu là…”
Tể Tể hơi chép cái miệng nhỏ, hai mắt nhìn chằm chằm vào Đới Lâm sau đó nuốt nước miếng kể: “Dạ cháu tên Minh Tể Tể.”
Tương Tư Hoành: “Còn cháu là Tương Tư Hoành ạ.”
Sau khi giới thiệu xong, hai đứa nhỏ trăm miệng một lời mà nói: “Chú Cố đi mua đồ ăn rồi ạ. Chúng cháu mời dì Đới vào nhà chờ chú ạ.”
Đới Lâm cố gắng duy trì nụ cười trên mặt, nhưng lại từ chối: “Nếu chú Cố không có nhà thì thôi vậy, hôm khác dì đến, tạm biệt hai đứa nhé.”
Tể Tể liếm môi, nuốt nước miếng: “Dì ơi, mình nhất định phải gặp lại nha.”
Đới Lâm: “...”
****
Sau khi Đới Lâm đi, Tương Tư Hoành tò mò hỏi Tể Tể.
"Tể Tể, tại sao nhất định phải gặp lại dì đó vậy?"
Không đợi Tể Tể trả lời, Tương Tư Hoành nhìn thấy bộ dạng hút nước miếng của Tể Tể lập tức hiểu ra.
"Tể Tể, dì ấy là quỷ hay quỷ hút máu?"
Tể Tể lắc đầu.
"Không phải đâu, anh Tiểu Tương, dì ấy không phải những thứ ấy, dì ấy chỉ là người bình thường."
Tương Tư Hoành thở phào.
Vừa nãy cậu ấy đã quan sát Đới Lâm một lúc, dù mùi xung quanh người có chút nhiễu loạn nhưng cũng không phát hiện ra mùi máu tanh hay âm khí.
Cậu ấy còn tưởng tu vi của mình đã bị giảm sút.
Nghe Tể Tể nói như vậy, cái đầu của Tương Tư Hoành nhanh chóng nhảy số.
"Tể Tể, đi theo dì ấy là có thể tìm được quỷ hút máu có đúng không?"
Tể Tể nặng nề gật đầu.
"Đúng vậy! Mặc dù mùi quỷ hút máu trên người dì ấy rất nhạt lại còn mang theo đồ của Huyền Môn để che đậy mùi hương đó nhưng mà Tể Tể rất giỏi, dì ấy không thể lừa bản Tể Tể được!"
Tương Tư Hoành chân thành khen ngợi.
"Tể Tể càng ngày càng giỏi quá!"
Tể Tể không quên khen lại.
"Anh Tiểu Tương cũng càng ngày càng thông minh, Tể Tể chỉ mới nhắc đến, anh Tiểu Tương đã đoán được rồi."
Tương Tư Hoành nhe răng cười.
Nhưng trong lòng cậu lại rất lo lắng.
Sức mạnh của Tể Tể tăng nhanh thật, nếu cậu ấy không cố gắng sẽ bị thụt lùi ở sau mất.
Chờ đến khi Tể Tể lại mạnh mẽ hơn một chút, đến lúc đó cậu ấy có thể không đuổi kịp Tể Tể vì không đủ thực lực.
Không được!
Sau này cậu ấy không thể mải chơi vào buổi tối nữa, ít xem video ngắn và ti vi nhỏ lại.