Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1716:
Nắp quan tài của anh ấy đã bị mất hết một nửa, mà còn vào tay của Minh Tể Tể...
Càng nghĩ càng nóng máu!
Vì thế Tương Uyên cũng không thèm quan tâm Chung Lập là người bình thường nữa, trực tiếp kể ra những bức bối trong lòng cho Chung Lập nghe.
“Đến rồi lại đi! Đúng là con ruột của tôi mà!”
“Tuy làm một người cha, tôi quả thật nợ Tư Hoành rất nhiều, nhưng tôi đã tìm kiếm thằng bé suốt mấy ngàn năm nay, thậm chí còn không sợ mất mặt mũi đứng trên sân khấu trở thành một con hát để người người đều biết tới!”
“Thế mà bây giờ trong mắt Tư Hoành... chỉ có con nhóc Minh Tể Tể kia thôi!”
Chung Lập: “...”
Là loại tồn tại như thế nào mà có thể tìm kiếm suốt mấy ngàn năm?
Một người bình thường sống thọ lắm cũng đến một trăm năm mươi tuổi là ngủm.
Dù có dùng đủ mọi biện pháp thì hai trăm tuổi là đã đạt ngưỡng trời rồi.
Tương Uyên đã tìm kiếm Tương Tư Hoành mấy ngàn năm ư?
Đầu của Chung Lập kêu ù ù.
Anh ấy đột nhiên giật mình, lấy lại lý trí.
Không được!
Anh ấy không thể nghe tiếp nữa!
Có một câu Tương Uyên nói không sai, tò mò hại chết mèo!
Anh ấy phải rời đi ngay!
Kết quả là anh ấy vừa từ mặt đất bò dậy, vịn khung cửa chưa kịp bước ra ngoài thì phát hiện Tương Uyên vừa nãy còn đang ở trong phòng bao riêng, không hiểu sao lại xuất hiện trước mặt anh ấy.
Chung Lập: “...”
Chung Lập không biết mình đã dụi mắt bao nhiêu lần, cho rằng thị lực của mình có vấn đề.
“Anh Tương, anh...”
Tương Uyên đã hack tất cả camera giám sát, kéo Chung Lập trở lại phòng bao riêng.
“Tổng giám đốc Chung, tôi còn chưa nói xong mà.”
Chung Lập: “Không, không, không... anh Tương, tôi...”
Lúc nhìn thấy đôi mắt của Tương Uyên dần dần biến thành màu đỏ, Chung Lập trực tiếp hóa đá.
Trong khi Tương Uyên đang "kể" cho Chung Lập nghe về cuộc đời thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã vội vã lên đường.
Tể Tể không biết nhiều chữ tiếng Trung giản thể lắm, hơn nữa còn là một người mù đường.
Hai đứa nhỏ cứ đi rồi dừng, dừng rồi đi, thỉnh thoảng lại từ ngõ cụt đi ra, tìm người qua đường hỏi xem phủ Hòa Quang nằm ở hướng nào.
Tể Tể chịu trách nhiệm tỏ ra dễ thương hỏi đường người qua đường, Tương Tư Hoành phụ trách ghi nhớ phương hướng, nhận biết chữ.
Hai tiếng sau, cuối cùng hai đứa nhỏ cũng đến được phủ Hòa Quang số 88.
Hai đứa nhỏ đứng trước cổng phủ Hòa Quang số 88 mà cứ tưởng như mình du hành thời gian trở về triều đại phong kiến của Hoa Quốc hàng ngàn năm trước.
Tể Tể ngẩng đầu lên nhìn cánh cửa vừa dày vừa nặng và mang phong cách cổ xưa kia.
“Anh Tiểu Tương, anh có chắc là ở đây không?”
Cô bé không hề ngửi thấy hơi thở của quỷ hút máu nào cả.
Tương Tư Hoành nghiêm túc gật đầu.
“Chính là nơi này, phủ Hòa Quang số 88!”
Tể Tể gật đầu.
“Vậy đi thôi!”
Ngay lúc này bảo vệ tuần tra cũng đi tới.
“Nè hai bé, sao nửa đêm nửa hôm mà hai cháu lại ở đây vậy?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”
****
Ba phút sau, Yến Trường Ly lái xe chở theo Yến Nguyệt Thần hối hả chạy tới cổng chính của biệt thự.
Hai cha con xuống xe, Yến Nguyệt Thần lập tức đi thẳng về phía Tể Tể và Tương Tư Hoành.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai em tới rồi à.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành gật đầu.
“Vâng ạ, anh Nguyệt Thần, bọn em tới thăm anh đây, anh đã khỏe hơn chưa ạ?”
Yến Nguyệt Thần nhớ tới cảnh mình đánh một trận với Tể Tể, kết quả quần áo nát tươm đến nổi suýt lộ mông thì thiếu điều muốn trầm cảm luôn.
Yến Trường Ly nói chuyện với bảo vệ xong thì đi tới, thấy con trai mình đang cúi gằm mặt chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ thì cười xoa đầu cậu ấy.
“Được rồi, Tể Tể, Tiểu Tương, Nguyệt Thần, chúng ta về nhà trước đi.”
Yến Nguyệt Thần vội vàng gật đầu: “Đúng thế! Về nhà trước đã, trong nhà anh có đồ ăn ngon lắm.”
Đôi mắt của Tể Tể lập tức sáng rực lên, thậm chí còn sáng hơn cả cây đèn đường bên cạnh gấp trăm ngàn lần.
Cô bé mím môi, theo bản năng nuốt nước miếng cái “ực”.
Tương Tư Hoành nhìn thấy thì vội vàng nắm tay kéo Tể Tể leo lên xe.
Yến Trường Ly dở khóc dở cười nhìn cảnh này, sau đó ra hiệu cho con trai Yến Nguyệt Thần cũng lên xe, sau khi chào hỏi lần nữa với bảo vệ thì mới lái xe đi vào bên trong biệt thự.
Phủ Hòa Quang số 88, mặt ngoài xưng là biệt thự nhưng thật ra nó là một khu vực được xây dựng theo phong cách cổ điển chiếm diện tích tận 533.600 mét vuông, chỉ nhỏ hơn trang viên của nhà họ Hoắc một chút thôi.
Đảo mắt xung quanh, chỉ thấy mọi nơi đều là những kiến trúc với tường đỏ ngói xanh, rường cột chạm trổ.
Dọc đường đi, Tể Tể lo ngắm cảnh vật xung quanh đến mức hoa cả mắt.
Cho dù nhìn nơi nào thì cô bé cũng có thể thấy từng chiếc đèn lồng đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, dưới đất thì có đèn âm sàn trải dài suốt dọc đường như thể không có điểm cuối.
Chờ đến khi xe dừng lại, đôi mắt đen láy tròn xoe của Tể Tể đã xoắn tít lại như nhang muỗi.
“Tể Tể, tới rồi nè.”
Tương Tư Hoành kéo kéo tay Tể Tể, lúc này cô bé mới lấy lại tinh thần.
“Em biết rồi anh Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành thì lại khá quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh, dù sao nơi cậu ấy sống trong quá khứ cũng là một phủ đệ như thế này, thậm chí còn to hơn nữa là đằng khác.
Yến Nguyệt Thần vừa xuống xe đã chạy ùa vào trong nhà: “Tể Tể, để anh đi lấy đồ ăn ngon cho em.”
Vừa dứt câu, cậu ấy đã chạy mất hút chẳng còn thấy tăm hơi đâu nữa.
Yến Trường Ly có chút buồn cười nhìn đứa con trai đã chạy mất dạng của mình, sau đó lại nhìn sang Tể Tể - cô bé với ánh mắt đã sáng lấp lánh trở lại.