Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1732:

Tể Tể lại hiểu rồi.

“Nhưng anh Nguyệt Thần ơi, con quỷ hút máu đó xấu xa lắm, gã làm cho toàn bộ bệnh viện Số Một cúp điện, rất nhiều người trong phòng phẫu thuật còn đang chờ được cấp cứu nữa.”

Tương Tư Hoành bổ sung.

“Khi em và Tể Tể đến, gã đang chuẩn bị hút máu của bệnh nhân trong phòng phẫu thuật, cho nên gã chết không có gì đáng tiếc cả!”

Yến Nguyệt Thần: “...”

Quả thật là chết không đáng tiếc, nhưng mà... Tể Tể cũng sẽ bị liên lụy theo.

Tương Tư Hoành bỗng hỏi Yến Nguyệt Thần.

“Anh Nguyệt Thần, sao giờ anh mới tới vậy?”

Yến Nguyệt Thần vội giải thích.

“Anh đi bắt những quỷ hút máu khác, Tể Tể nói đúng, bệnh viện đột nhiên cúp điện, đúng thật là do bọn nó làm ra.”

Yến Nguyệt Thần vừa dứt lời, căn phòng phẫu thuật tối tăm trong phút chốc trở nên sáng sủa và chói mắt.

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần: “...”

Các bác sĩ và y tá: “…”

Các bác sĩ và y tá cho rằng bản thân bị hoa mắt.

“Trẻ con?”

“Còn là ba đứa?”

Tể Tể phất tay, sau đó mỗi tay nắm lấy một người, nhanh chóng biến mất trong phòng phẫu thuật.

Ánh mắt của các bác sĩ và y tá đờ đẫn trong giây lát, đến khi họ lấy lại tinh thần thì bác sĩ gây mê đột ngột đứng dậy.

Bác sĩ Tô phụ trách chính giật nảy mình.

Máy đo điện tim bên cạnh phát ra âm thanh báo động.

Các bác sĩ và y tá lập tức bận rộn trở lại.

“Nhanh lên!”

Lúc Tể Tể kéo hai anh trai ra khỏi phòng phẫu thuật rồi dừng lại thì ba đứa nhỏ đã ở trên sân thượng.

Tể Tể vừa dừng lại, đôi chân mập mạp bỗng chốc mềm nhũn, cô bé ngồi phịch xuống đất, trong đầu vang lên giọng nói của cha Minh Vương.

“Tể Tể, có phải con đánh nhau rồi không?”

Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành vội vàng nhìn Tể Tể, cô bé chớp chớp mắt, nở nụ cười rạng rỡ, lắc đầu nhìn họ.

Sau đó dùng thần thức đáp lại cha Minh Vương.

“Dạ! Cha ơi, Tể Tể vừa đánh xong ạ.”

Giọng nói của Minh Vương có chút mơ hồ.

“Quỷ hút máu sao?”

Tể Tể cười khúc khích.

“Phải ạ, cha ơi, sao cha biết vậy?”

Trong địa phủ, nhìn thấy Thân vương Jesse đang dốc hết sức bám chặt vào mép Giếng Luân Hồi, Minh Vương nhướng mi.

“Tể Tể à, Giếng Luân Hồi cuối cùng cũng sẽ trở lại địa phủ mà.“

Tể Tể chợt hiểu ra, tiếp đó hỏi ra thắc mắc trong lòng mình.

“Cha ơi, tại sao con không thể bắt được linh hồn của con quỷ hút máu đó vậy?”

Khuôn mặt của Thân vương Jesse méo mó, nỗ lực vùng vẫy.

Diêm Quân của mười điện đều ở gần đó, tất cả đều khá thổn thức.

Chờ lệnh của sếp.

Nếu mà vớt... chắc cũng vớt lên được.

Suy cho cùng không phải là dị nhân của nước Hoa Quốc bọn họ, đã vậy vẫn còn sống nữa.

Nhưng có sức mạnh Hoàng quyền lực tuyệt đối củng cố, họ có muốn giúp đỡ một tay cũng làm không được.

Sức mạnh Hoàng quyền lực tuyệt đối ngoại trừ trữ quân Địa phủ ra thì chỉ có sếp mới có.

Nhưng sếp của bọn họ...

Khuôn mặt thì mỉm cười nhưng ánh mắt lại rất không mấy thân thiện.

Tại sao ánh mắt của Minh Vương lại như vậy?

Đó là vì Tể Tể đang mách lẻo với cha Minh Vương.

Cô bé kể lại tất cả những lời mà Thân vương Jesse đã nói để khiêu khích cô bé ra.

Minh Vương cười ha hả.

“Được rồi, cha biết rồi.”

Tể Tể nghĩ đến Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại mà anh Nguyệt Thần đã nói thì thấy có chút bất an.

“Cha ơi, vậy đưa gã đi đầu thai rồi, Công Pháp Quốc Tế...”

Minh Vương nhanh chóng ngắt lời con gái cưng của mình.

“Sợ cái đó làm gì? Không có dị nhân nào có thể sống sót rời khỏi lãnh thổ Hoa Quốc chúng ta sau khi đã làm tổn thương sinh linh của nước Hoa Quốc dù chỉ là nửa bước!”

Tể Tể cười hì hì, nhưng vẫn ân cần nhắc nhở Minh Vương.

“Nhưng mà cha ơi, anh Nguyệt Thần nói người đó là vua của gia tộc quỷ hút máu á.”

Minh Vương chưa kịp lên tiếng, Thân vương Jesse sắp gục ngã bên Giếng Luân Hồi đã giận dữ gầm lên.

“Phong Đô Đại Đế, con gái Minh Tể Tể của ngài đã vi phạm Công Pháp Quốc Tế, nó đáng bị đưa đi treo cổ! Nếu ngài thả bổn vương...”

Diêm Quân của mười điện vô thức bụm mặt lại.

Giây tiếp theo, tiếng gầm thét giận dữ của Thân vương Jesse từ Giếng Luân Hồi vang lên.

“Phong Đô! Sao ngài dám! A!!!”

Diêm Quân của mười điện thông qua khe hở giữa các ngón tay nhìn ra ngoài.

Quả nhiên thấy Thân vương Jesse đang kêo gào bị sếp của bọn họ thô bạo đá vào sâu bên trong con đường đầu thai làm súc sinh của Giếng Luân Hồi.

Tiếng hét thảm thiết đó... kéo dài rất lâu.

Sau khi đá Thân vương Jesse xong, Minh Vương đã chỉnh lại góc chiếc áo choàng đen rộng thùng thình và sang trọng thêu vàng ngay vạt áo, sau đó phất tay áo, trong nháy mắt anh ấy đã trở lại ngai vàng.

Cả người bao bọc bởi một luồng sát khí hung hãn, khiến anh ấy trông có vẻ cáu gắt hơn.

“Đe dọa bổn tọa và Tể Tể, cậu được lắm!”

Diêm Quân của mười điện: “...”

Minh Vương vừa dứt lời, trong đầu bỗng truyền đến âm thanh êm dịu của con gái cưng.

“Cha ơi?”

Bấy giờ Minh Vương mới nhớ ra khi nãy tên khốn Jesse la hét lung tung, anh ấy còn chưa trả lời câu hỏi của con gái cưng.

“Tể Tể cứ yên tâm ở trần gian học tập, chỉ là một tên vua nhỏ nhoi của tộc quỷ hút máu ấy mà, chết rồi thì thôi! Về phần Công Pháp Quốc Tế...”

Minh Vương chưa kịp nói xong, chợt cảm nhận được có rất nhiều người đang đi tới cửa.

*****

Ánh mắt của Minh Vương trở nên sắc bén hơn hẳn, nhưng giọng điệu khi nói chuyện với con gái yêu vẫn vô cùng dịu dàng: “Thế giới phi nhân loại từ trước đến giờ luôn là kẻ mạnh đứng đầu! Công Pháp Quốc Tế cũng do cường giả định đoạt thôi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free