Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1734:

Sếp ơi!

Rõ là mới nãy trông sếp hài lòng với những gì tụi tôi nói lắm mà!

Minh Vương liếc xéo bọn họ như muốn nói: “Con gái của bổn tọa mà các ông cũng muốn sai sử à? Chuyện tốt như thế bao giờ đấy!”

Ba Diêm Quân Thất Điện, Bát Điện và Cửu Điện: “...”

Đã hiểu ạ!

Được phép khen công chúa nhỏ xinh xắn đáng yêu, năng lực chiến đấu mạnh mẽ nhưng tuyệt đối không được đẩy cô bé đi làm việc!

Người ta mới ba tuổi rưỡi, người ta vẫn còn đi mẫu giáo đó!

Quả nhiên, ngay sau đó, Minh Vương cất lời châm chọc bọn họ: “Tể Tể còn chưa tốt nghiệp mẫu giáo mà các ông đã bắt con bé phải làm phần việc của các ông à?”

“Có ai làm chú như các ông không hả? Mặt mũi đâu hết rồi hả? Biến hết thành hồ trát lên tường rồi à?”

Ba Diêm Quân Thất Điện, Bát Điện và Cửu Điện: “...”

Chuyển Luân Vương yên lặng cúi đầu thầm nhủ may mắn quá.

May là ông ta không tham gia vỗ mông ngựa.

Ngay sau đó, Minh Vương ngay lập tức điểm danh tới ông ta.

“Diêm Quân Thập Điện.”

Chuyển Luân Vương giật mình, lưng ưỡn thẳng tắp: “Thưa sếp, sếp có gì sai bảo ạ?”

Minh Vương: “Đích thân ông đi tới cửa lớn địa phủ đón tiếp nhân viên Công Pháp Quốc Tế phi nhân loại tới Minh Vương Điện đi!”

Chuyển Luân Vương nghe thấy chuyện này không quá khó, cười tủm tỉm mà đáp lại: “Dạ, thưa sếp.”

Minh Vương sâu kín nói: “Lúc dẫn bọn họ tới đây nhớ dẫn bọn họ tham quan hết cái địa phủ này trước, đừng quên bảo bọn họ nếm thử canh Mạnh Bà nhé!”

Chuyển Luân Vương sợ ngây người: “Ơ?”

Các Diêm Quân còn lại cũng vô cùng ngạc nhiên: “Thưa sếp, nhân viên của Công Pháp Quốc Tế hẳn là biết được tác dụng của canh Mạnh Bà là như thế nào đó ạ.”

Minh Vương bễ nghễ nhìn bọn họ: “Thì làm sao? Trữ quân của địa phủ Hoa Quốc mới mấy tháng tuổi đã có thể uống canh Mạnh Bà thay nước. Bọn họ bao nhiêu tuổi rồi mà đến ngụm canh cũng không dám nếm hả?”

Nhóm Diêm Quân Thập Điện liếc nhìn nhau.

Hóa ra sếp muốn gây chuyện à!

Rốt cuộc Minh Vương có làm hay không thì Tể Tể không biết. Cô bé với Tương Tư Hoành vẫn đang chơi trên sân thượng của bệnh viện Số Một. Yến Nguyệt Thần thì đi xuống dưới tìm Hoắc Tư Cẩn.

Đợi tới khi Hoắc Tư Cẩn đi lên, Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể, dẫn hai nhóc con khác xuống dưới.

Lúc chuẩn bị lên xe, Yến Nguyệt Thần bỗng nhiên chạy ra, chẳng mấy mà lại quay lại cầm theo ba cái hộp gỗ nhỏ màu đỏ.

Tương Tư Hoành nhìn thấy thì hai mắt sáng bừng.

“Tể Tể, có đồ ăn ngon kìa.”

Tể Tể có hơi uể oải hé mắt nhìn thì phát hiện cô bé hình như… không muốn ăn.

Tể Tể sợ ngây người!

Quai hàm phồng lên, đôi mắt to tròn mở lớn càng tròn trịa hơn.

*****

“Tể Tể?”

Tể Tể chép chép cái miệng nhỏ, giọng nói non nớt có phần mơ hồ: “Anh Tiểu Tương ơi, hiện giờ Tể Tể... không đói bụng lắm, cũng không thèm ăn ạ...”

Chữ “ạ” cuối cùng khiến Hoắc Tư Cẩn đang lái xe ở phía trước cảm thấy vô cùng khó tin.

Trên đời này còn có loại quỷ mà Tể Tể không muốn ăn ư?

Hơn nữa đây là quỷ hút máu đấy!

Yến Nguyệt Thần đẩy đẩy ba chiếc hộp gỗ đỏ đến trước mặt Tể Tể, một cái trong số đó thậm chí còn sắp kề sát bên miệng của cô bé.

“Tể Tể, em ngửi thử xem, hẳn là thơm lắm á, trong này có tổng cộng sáu con, chúng đều bị anh bắt được ở xung quanh bệnh viện đấy.”

Tể Tể chớp đôi mắt to, cẩn thận ngửi ngửi: “Thơm...”

Hoắc Tư Cẩn đang lái xe không nhịn được phì cười: “Thơm thì Tể Tể mau ăn đi.”

Ban nãy lúc ôm Tể Tể xuống từ trên sân thượng, cậu ấy phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của Tể Tể đã trắng bệch, tinh thần cũng có vẻ uể oải hơn lúc mới xuất phát nhiều.

Hẳn là cô bé đã tiêu hao không ít sức mạnh rồi, giờ ăn vài con quỷ hút máu để bồi bổ cơ thể lại cũng tốt.

Đáng tiếc Tể Tể lại lắc đầu, giọng nói non nớt cũng ỉu xìu như ánh mắt hiện giờ của cô bé vậy, thậm chí còn có chút mơ hồ: “Tể Tể... không muốn ăn.”

Tương Tư Hoành nóng ruột: “Tể Tể, sao tự dưng em lại không muốn ăn? Ban nãy em đã tiêu hao kha khá sức mạnh rồi, còn sử dụng cái... cái sức mạnh siêu đáng gờm kia nữa, cho nên bây giờ em cần phải bồi bổ thật nhiều chứ.”

Tể Tể cũng biết hiện tại mình nên ăn một bữa thật no nê mới phải, sáu con quỷ này hẳn là cũng đủ cho cô bé ăn một bữa.

Nhưng khổ nỗi cô bé lại không hề có cảm giác thèm ăn!

Cái bụng nhỏ của cô bé hoàn toàn không có ý định muốn chứa đựng thức ăn, trong miệng cũng cảm thấy đắng chát, thậm chí còn có hơi buồn nôn.

À không!

Không phải buồn nôn, phải nói là muốn hộc máu mới đúng.

Tể Tể thở sâu, cố gắng đè nén cảm giác muốn hộc máu do nội tạng đau nhức xuống, thế là sắc mặt lại càng trắng bệch thêm vài phần.

Cả người cô bé đột nhiên ũ rũ hẳn, cứ như một cây bắp cải mập ú đột ngột mất đi 70% lượng nước trong cơ thể vậy.

Tương Tư Hoành sợ hết hồn, vội vàng xoa xoa gương mặt mum múp thịt của Tể Tể.

“Tể Tể, em bị sao vậy?”

Yến Nguyệt Thần cũng sợ điếng người: “Tể Tể, có phải em cảm thấy không khỏe chỗ nào không?”

Hoắc Tư Cẩn làm gì còn lòng dạ nào để lái xe nữa, cậu ấy đánh tay lái sang một bên, sau đó vội vàng dừng xe khẩn cấp ở bên đường.

Cậu ấy nhanh chóng đẩy cửa và xuống xe, kế đến lại mở cửa sau ra rồi bế Tể Tể lên và ôm vào trong lòng ngực để quan sát tình hình cụ thể của cô bé.

“Tể Tể, em không khỏe chỗ nào, mau nói cho anh cả nghe đi.”

Tể Tể lắc đầu, ỉu xìu như cây cải héo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free