Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1750:
“Vậy được thôi, tạm biệt ông Bách.”
Tương Tư Hoành cũng vẫy bàn tay nhỏ bé.
“Tạm biệt ông Bách.”
Hoắc Trầm Vân luôn im lặng làm nền lúc này mới lên tiếng.
“Tạm biệt bác Bách.”
Ông cụ Bách mỉm cười gật đầu và nhìn một lớn hai nhỏ rời đi.
Sau khi không còn nhìn thấy chiếc xe của nhà họ Hoắc nữa thì nụ cười trên mặt ông cụ Bách dần nhạt đi.
Nhánh bên nhà họ Mã đã sử dụng tà thuật hại chết nhà họ Mã chính thống lại còn dám ra đây tác oai tác quái, ánh mắt của ông cụ Bách cực kỳ lạnh lùng và toát ra sát ý mãnh liệt.
“Mã Thành Lông, ông dám công khai đến nhà họ Bách để khiêu khích, chắc chắn ông đã tìm được kẻ chống lưng rồi.”
Ông cụ Bách suy nghĩ về những người có khả năng trở thành kẻ chống lưng cho Mã Thành Long, cuối cùng ông ấy dừng lại ở nhà họ Mặc đã sụp đổ và nhà họ Kỷ không yên phận.
Nhà họ Kỷ có khả năng cao nhất.
Ông cụ Bách suy nghĩ một hồi rồi quay về thay quần áo, sau đó nhanh chóng ngồi xe đi ra ngoài.
Ba chú cháu Hoắc Trầm Vân không biết rằng sau khi mình rời đi, ông cụ Bách cũng đi ra ngoài.
Do Tể Tể và Tương Tư Hoành lo lắng cho Bách Minh Tư sẽ gặp chuyện, dù gì hai đứa nhỏ cũng không đi học nên dứt khoát nhờ chú ba lái xe đưa họ đến trường cấp hai nơi anh hai và anh Minh Tư đang học.
Xe còn chưa đi tới đó thì từ xa họ đã nhìn thấy trên đường có rất nhiều xe hơi và rất đông người.
Hoắc Trầm Vân cách khá xa nên không thể nghe rõ đám người đó đang nói gì, nhưng Tể Tể và Tương Tư Hoành lại nghe thấy rất rõ ràng.
Tể Tể thấy chú ba hạ cửa kính xe xuống và vươn cổ nhìn ra ngoài thì cô bé nhẹ nhàng nói.
“Chú ba ơi, có một chị gái đứng ở sân thượng đối diện trường học và muốn nhảy lầu.”
Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân lập tức đổi.
“Hả? Chị gái kia khoảng bao nhiêu tuổi?”
Tương Tư Hoành nhanh chóng nói.
“Chú ba, đồng phục trường trên người chị gái đó hơi khác với đồng phục trường của anh Tư Tước và anh Minh Tư.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ đến đồng phục trường của các cháu mình là ba năm cấp hai đều cùng màu cùng kiểu, ba năm cấp ba cũng có màu sắc và kiểu dáng như nhau, thế là anh ấy đoán rằng cô gái này hẳn là học sinh cấp ba.
“Có lính cứu hỏa ở đó không?”
Tể Tể gật đầu, vừa nhìn vừa đếm.
“Có ạ, tổng cộng có một hai ba bốn… chín người.”
Hoắc Trầm Vân cảm thấy yên tâm được phần nào.
“Có các chú lính cứu hỏa ở đây thì chắc hẳn có thể cứu được.”
Tể Tể đang bị phản phệ dữ dội nên có chút không thể thấy rõ kết quả cuối cùng của chị gái đó là gì.
Nhưng xét theo mức độ nồng nặc của tử khí vây quanh đối phương thì tỷ lệ tử vong của chị gái kia rất cao.
“Chú ba, chị gái kia rất có thể sẽ chết đấy.”
Hoắc Trầm Vân cau mày lại, hơi thở trở nên nhẹ hơn rất nhiều.
“Các chú lính cứu hỏa và các chú cảnh sát đã kịp thời đến đây, họ là những người có kinh nghiệm phong phú, chỉ cần có thể thuyết phục được đúng cách thì với một cô gái mười mấy tuổi có suy nghĩ còn rất đơn giản, hẳn có thể cứu được.”
Tể Tể cũng nghĩ như vậy.
Nhưng luồng tử khí mãnh liệt nói với cô bé rằng sự việc không đơn giản như vậy.
Tương Tư Hoành chợt quay đầu lại hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, em có muốn qua đó xem thử không?”
Tể Tể nhìn khoa cấp hai ở đằng xa và thấy không có gì bất thường, thế là cô bé vội vàng gật đầu.
“Được.”
Nhưng Hoắc Trầm Vân lại rất lo lắng cho Tể Tể.
“Tể Tể, nếu có chuyện gì xảy ra thì cháu nhớ rằng nhất định đừng tùy tiện nhúng tay vào.”
Tể Tể bị phản phệ dữ dội nên hiện giờ họ đều rất lo lắng.
Tương Tư Hoành vội vàng đáp lời.
“Chú ba yên tâm, nếu thực sự cần giúp đỡ thì cháu sẽ là người đầu tiên xông lên, chú ba chỉ việc lo bế lấy Tể Tể và đừng để em ấy nhúc nhích là được.”
Hoắc Trầm Vân không khỏi bật cười.
Tể Tể ngay thẳng lập tức đâm một nhát dao vào nụ cười của anh ấy.
“Nhưng anh Tiểu Tương à, nếu Tể Tể muốn nhúc nhích thì chú ba hoàn toàn không thể giữ được Tể Tể.”
Tương Tư Hoành: “…”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Nhìn khóe miệng của anh Tiểu Tương và chú ba đang co giật, Tể Tể cười đến thấy răng không thấy mắt.
Vào giây tiếp theo, đám người ở đằng xa vang lên tiếng kêu kinh ngạc.
Hoắc Trầm Vân mặc kệ việc đang ngồi ở chỗ ghế lái, anh ấy trở tay giữ lấy bàn tay mũm mĩm của Tể Tể.
Còn Tương Tư Hoành thì giống như những gì cậu ấy đã nói, khi có chuyện thì cậu ấy là người đầu tiên lao ra ngoài, cơ thể biến thành một luồng dư ảnh và biến mất ở hàng ghế sau.
Trên sân thượng xảy ra biến cố.
****
Ngay khi Tương Tư Hoành chui ra ngoài thì Tể Tể dùng bàn tay nhỏ mập gõ nhẹ một cái, hack hết toàn bộ camera giám sát gần đó.
Cô bé chỉ mới sử dụng chút sức mạnh thôi mà phần phổi lập tức đau nhói.
Tể Tể cau chặt mày lại.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Chẳng phải trước đó đánh Thân vương Jesse và đám nhân viên công pháp dị nhân quốc tế, cô bé không bị gì hết sao?
Mặc dù cũng đau nhưng cô bé càng đánh thì thấy càng thoải mái.
Máu mà cô bé nôn ra cũng không còn mang âm khí trong phổi nữa.
Bây giờ…
Tể Tể cúi đầu xuống nhìn bàn tay nhỏ mập của mình.
Để thử nghiệm, cô bé lại thử nhẹ một phát, cô bé hack đi camera giám sát ở nơi xa hơn chút.
Phần phổi lại đau thắt, sắc mặt của cô bé ngay lập tức trắng bệch.
Hoắc Trầm Vân vốn đang nhìn chằm chằm về phía sân thượng đằng xa, ngay khi quay đầu lại thì nhìn thấy sắc mặt tái nhợt như giấy của Tể Tể, anh ấy lập tức cảm thấy bất an.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ