Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1753:
Đám đông vây xem nhanh chóng bắt đầu bàn tán xôn xao.
Có người nghi ngờ.
“Đây là thật sao?”
Có người quả quyết từ chối.
“Sao có thể chứ? Ở Hoa Quốc của chúng ta hiện nay, mọi người có thể không tin vào lời nói của người giàu, cũng có thể không tin vào các bác sĩ ở bệnh viện nhưng chắc chắn không được không tin các chú lính cứu hỏa!”
Có người ở bên cạnh cũng lên tiếng đồng ý.
“Đúng vậy, đúng vậy! Chú lính cứu hỏa tuyệt đối là người đáng tin cậy!”
“Ai nghi ngờ lòng quyết tâm bảo vệ người dân chúng ta của các chú lính cứu hỏa thì đó mới là người đáng bị nghi ngờ có ý đồ xấu xa nhất!”
Có nhiều người cũng đồng ý.
“Đúng vậy! Dù cho có nghi ngờ ai thì cũng không được nghi ngờ các đồng chí lính cứu hỏa!”
Vài người đầu tiên bị Đào Huệ dẫn dắt nghĩ sai lệch đang nhỏ giọng thầm thì.
“Nhưng các đồng chí lính cứu hỏa đã xác minh đôi nam nữ đó quả thực là cha mẹ ruột của cô gái đang đứng trên mép sân thượng chuẩn bị nhảy lầu!”
“Đúng vậy!”
Có một ông lớn không chịu nổi nữa.
“Ồ! Thực sự là cha mẹ ruột à! Mọi người không nói, tôi còn tưởng đó là cha kế mẹ ghẻ đấy!”
Đám đông chất vấn kinh ngạc.
“Ông lớn ơi sao lại nói vậy?”
Ông lớn cười ha hả.
“Mọi người nhìn đi! Cô gái kia vẫn còn đứng bên mép sân thượng và hình như trong tay còn đang cầm thứ gì đó kề vào cổ mình. Nhưng mọi người nhìn lại hai người được gọi là cha mẹ ruột xem, họ thực sự quan tâm đến sự sống chết của con gái ruột sao?”
“Họ gấp gáp muốn đi lên thì bị người đàn ông giàu có đang bế đứa trẻ chặn lại!”
Ông lớn cười càng châm biếm hơn.
“Các đồng chí lính cứu hỏa đang ở đây, nếu không phải khẳng định có biến cố, họ đã báo cho cha mẹ cô gái đến đây khuyên bảo thì sao còn có thể nghe lời người khác mà bỗng dưng chặn cha mẹ ruột của đứa trẻ lại chứ?”
“Hơn nữa, mọi người nhìn hai người gọi là cha mẹ ruột này xem, đứa con cũng sắp nhảy lầu rồi, người cha bình tĩnh không khóc cũng thôi đi, nhưng còn người mẹ này ngoài nóng nảy ra thì có thấy được giọt nước mắt nào không?”
Đám đông vây xem quan sát cẩn thận hơn thì thấy trong mắt của Đào Huệ quả nhiên không có giọt nước mắt nào cả.
Sau đó lại nhìn người gọi là cha ruột, dường như anh ta cũng chỉ có nóng nảy và mất kiên nhẫn.
Người mẹ ruột còn thỉnh thoảng vuốt tóc rối bên tai, trông không hề đang thực sự lo lắng cho con gái mình.
Đám đông vây xem lập tức lên tiếng.
“Lần này tôi đứng về phía ông lớn!”
“Lần này tôi cũng đứng về phía ông lớn!”
“Đứng về phía ông lớn!”
“Tôi cũng đứng về phía ông lớn!”
“Vỗ tay vỗ tay, ông lớn phân tích thật chính xác thỏa đáng, đúng là ông lớn của chúng ta!”
…
Đào Huệ nhìn đến ngây người.
Cô ta vốn định lợi dụng sự giúp đỡ của đám đông vây xem để chửi người đàn ông đang bế đứa trẻ này tơi bời, nhưng nào ngờ sự việc lại phát triển theo hướng hoàn toàn ngược lại.
Hai đồng chí lính cứu hỏa thở phào nhẹ nhõm.
Họ sợ rằng sẽ khiến anh ba Hoắc và Tể Tể dính vào cuộc thị phi này.
Nếu không phải anh ba Hoắc và Tể Tể chạy tới thì có lẽ cô gái trên sân thượng thật sự đã nhảy xuống rồi.
Đào Huệ thấy tình hình bất ổn nên cô ta tối sầm mặt lại im lặng.
Chu Hạc cũng luôn giữ vẻ mặt u ám, oán hận nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Vân.
“Tôi biết các người giàu có, có năng lực đổi trắng thay đen nhưng nhóc à, cậu hãy đợi đó, sau khi chuyện hôm nay kết thúc thì tôi sẽ cho các người biết mùi!”
Hoắc Trầm Vân lạnh như băng nhìn qua.
“Được! Tôi đợi! Chỉ sợ anh không dám tới!”
Chu Hạc cười khẩy.
“Tôi không dám tới ư? Hừ! Thật sự tưởng rằng có tiền thì có thể coi trời bằng vung à! Cậu nhóc à, để tôi nói cho cậu biết Chu Hạc tôi đây không phải loại vô danh tiểu tốt gì đâu!”
Hoắc Trầm Vân tức giận bật cười trước thái độ của Chu Hạc.
Con gái đang trong tình huống khẩn cấp, nếu người cha này thực sự thương yêu quan tâm đến con gái, cho dù không thể lên đó được thì trong tay của đồng chí cảnh sát bên cạnh có cái loa, anh ta hoàn toàn có thể mượn cái loa để an ủi con gái đang trên sân thượng.
Nhưng anh ta không làm như vậy, thay vào đó là ác độc đe dọa anh ấy.
Hoắc Trầm Vân nhướng mày, sờ vào khuôn mặt vô cùng tái nhợt của Tể Tể.
“Thật tình cờ! Tôi lại là người tầm thường vô danh!”
Tể Tể hiểu được ý của chú ba và cô bé cũng tức giận vì cha mẹ của chị gái không tin vào những gì chị gái nói, cô bé mềm nhũn hậm hừ.
“Tể Tể cũng là một Tể Tể tầm thường vô danh! Hoan nghênh chú dì đến kiếm chuyện!”
Chu Hạc: “…”
Chu Hạc giận đến trán nổi đầy gân xanh.
Anh ta luôn coi trọng sĩ diện, cho dù đang tức giận đùng đùng, anh ta cũng không thể làm ra loại chuyện chửi bới ở nơi công cộng, cuối cùng chỉ đành dữ tợn mắng ra một chữ!
“Khùng!”
Một thanh niên mũm mĩm nhanh chóng bước ra từ đám đông bên cạnh.
Người đến lao tới trước mặt Chu Hạc.
“Sao anh biết tôi khùng?”
Chu Hạc: “…”
Hoắc Trầm Vân và Tể Tể cũng sững sờ khi nhìn thấy đối phương.
Hoắc Trầm Vân: “Anh Kỳ?”
Tể Tể nở ra nụ cười dễ thương và gọi người.
“Chào chú Anh Kỳ.”
Vương Anh Kỳ vui tươi vẫy tay chào hai người.
“Chào… chào anh ba, chào Tể Tể.”
Hai vợ chồng Chu Hạc và Đào Huệ vừa thấy họ quen biết nhau thì càng tức giận hơn.
“Các người quả nhiên đã thông đồng với nhau đến hãm hại con gái của tôi! Thậm chí còn kiếm người đến giả khùng giả điên, các người hay lắm!”
Thứ đáp lại anh ta là một bạt tai của Vương Anh Kỳ đang cau chặt mày lộ rõ vẻ không vui.