Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1757:

Tể Tể còn muốn nói gì đó, nhưng có lẽ vì Chu Kiều Ân đã cảm nhận được điều gì đó nên ánh mắt của chị ấy đột nhiên rơi vào mặt Tể Tể.

Linh hồn của Tể Tể không kìm được, phun ra một ngụm âm khí nhuốm máu.

“Phụt!”

*****

Chu Kiều Ân ngẩng đầu lên nhìn Tể Tể.

Linh hồn của Tể Tể bắt đầu trở nên không ổn định, cơ thể kích hoạt cơ chế tự bảo vệ, nhanh chóng hút linh hồn của cô bé trở về cơ thể đang được Hoắc Trầm Vân bế lấy.

Chu Kiều Ân với đôi mắt ảm đạm không sức sống chợt nhìn cô em gái đang được Hoắc Trầm Vân bế lấy, chị ấy đột nhiên chạy về phía cô bé.

“Em gái!”

Hoắc Trầm Vân đương nhiên nhìn thấy linh hồn của Tể Tể đã rời khỏi thể xác và đến bên Chu Kiều Ân.

Anh ấy không thể ngăn được, thậm chí không hề biết cách nào để ngăn cản lại.

Lúc này, anh ấy thật hận khi mình chỉ là một người bình thường.

Tương Tư Hoành vô cùng sợ hãi khi thấy âm khí linh hồn của Tể Tể phân tán.

“Tể Tể!”

Tể Tể mím môi và lắc đầu, nhìn chú ba rồi lại nhìn anh Tiểu Tương, đáy mắt mang theo nụ cười ấm áp.

Mặc dù Hoắc Trầm Vân không thấy rõ việc linh hồn của Tể Tể nôn ra máu như Tương Tư Hoành nhưng anh ấy cũng biết tại sao bây giờ Tể Tể lại không lên tiếng.

“Tể Tể, cháu lại bị phản phệ ư?”

Tể Tể cúi đầu xuống, tức giận ậm ừ siết chặt nắm đấm mũm mĩm.

Đợi đến khi đám người chú Chuyển Luân Vương từ công pháp dị nhân quốc tế trở về, phản phệ của cô bé biến mất thì mọi người có thể nhìn thấy cô bé dùng nắm đấm nhỏ của mình đập nát đầu của đám nhân viên công pháp dị nhân quốc tế.

Chu Kiều Ân lao tới trước mặt Tể Tể.

“Em ơi, em sao vậy?”

Thấy chị gái đang nhìn mình đầy lo lắng, Tể Tể cố gắng nuốt dòng máu đang sôi trào trong cổ họng xuống.

Cô bé nở ra một nụ cười vô cùng dịu dàng dễ thương.

Đôi mắt to long lanh sáng rực đang vui vẻ nhìn Chu Kiều Ân.

“Chị ơi, Tể Tể không sao.”

Chu Kiều Ân cảm thấy đầu óc hỗn loạn, lúc thì nhìn thấy cô em gái bay lơ lửng trước mặt mình, lúc thì nhìn thấy cô em gái ở ngay trước mặt.

Tuy chị ấy không biết tại sao lại như vậy, có lẽ vì chị ấy lại bị ảo giác.

Nhưng kể từ khi chị ấy bị bệnh, đây là lần đầu tiên chị ấy thích ảo giác này đến vậy.

“Em ơi, có phải vừa nãy em đã nôn ra máu không? Em cũng bị bệnh sao?”

Tể Tể lắc đầu.

Chu Kiều Ân lo lắng nhìn cô bé, chị ấy rõ ràng là không tin lắm.

Tể Tể nghiêng đầu suy nghĩ một hồi thì ngây ngô giải thích.

“Chị ơi, Tể Tể không phải bị bệnh, do Tể Tể đánh nhau quá nhiều, sau đó trong lúc bất cẩn… em đánh đến gốc rễ của mình bị thương.”

Chu Kiều Ân lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Em ơi, em… đánh nhau sao?”

Tể Tể nở nụ cười ngây ngô.

“Đúng vậy! Chị ơi, Tể Tể đánh nhau giỏi lắm đấy!”

Sợ đối phương không tin, Tể Tể thậm chí còn cố gắng ưỡn ngực và hất cằm lên.

Mặc dù cô bé lộ vẻ mặt đầy ốm yếu nhưng biểu cảm hãnh diện và tự tin đó lại khiến Chu Kiều Ân đã tuyệt vọng bật cười.

Chu Kiều Ân nhìn cô bé, trong đáy mắt u tối hiện lên một tia sáng bạc mờ nhạt.

“Em gái, em thật dễ thương.”

Tể Tể cũng khen ngợi chị ấy một cách chân thành.

“Chị vừa xinh đẹp, thông minh lại gan dạ, Tể Tể thích chị nhiều lắm~”

Ánh sáng trong đáy mắt Chu Kiều Ân lại sáng lên.

Tương Tư Hoành ở bên cạnh cũng lo lắng rên rỉ.

“Tể Tể, còn anh thì sao?”

Tể Tể cúi đầu xuống nhìn anh Tiểu Tương đang ngước đầu lên nhìn mình, cô bé cười rất dịu dàng và dễ thương.

“Tể Tể cũng thích anh Tiểu Tương, rất rất rất thích!”

Tương Tư Hoành hài lòng.

Cậu ấy hất cằm lên, khiến người ta cảm thấy niềm kiêu hãnh và khí chất cao hai mét tám của một đứa bé cao một mét.

Chu Kiều Ân bị chọc đến cười ra tiếng.

“Ha ha ha! Em gái, em trai ơi, hai em thực sự rất dễ thương.”

Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì cô bé nhìn thấy vòng tử khí sắp nối lại với nhau trên đỉnh đầu của chị gái bắt đầu lùi về hai bên, tử khí nồng nặc cũng nhạt đi rất nhiều.

Vương Anh Kỳ nhanh chóng chạy tới.

“Tể Tể, còn chú nữa.”

Tể Tể còn chưa kịp lên tiếng thì Vương Anh Kỳ cũng không quên đi người anh trai tốt của mình.

“Tể Tể, còn anh của chú nữa.”

Tể Tể cười đến thấy răng không thấy mắt, sau đó khen ngợi từng người một.

“Tể Tể cũng thích chú Anh Kỳ và chú Anh Đông, Tể Tể thích cả hai!”

Cô bé thậm chí không quên đi Hoắc Trầm Vân đang bế lấy mình.

“Và cả chú ba nữa!”

Nhưng Hoắc Trầm Vân không thể cười nổi.

Anh ấy quá lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Tể Tể.

Cô bé hiểu chuyện hơn những đứa bé bình thường quá nhiều, dù cho vết thương có nặng cỡ nào, nếu không phải không thể nhịn được thì thông thường cô bé cũng sẽ cố gắng hết sức đè nén.

Cô bé càng như vậy thì Hoắc Trầm Vân càng lo lắng.

Hoắc Trầm Vân luôn căng thẳng, nhưng khi Tể Tể ngẩng đầu lên nhìn mình thì trên khuôn mặt điển trai vẫn cố nở ra một nụ cười rạng rỡ.

“Chú ba cũng thích Tể Tể và Tiểu Tương.”

Dứt lời, Hoắc Trầm Vân hôn lên gò má mũm mĩm và tái nhợt của Tể Tể, sau đó dùng cái tay còn lại sờ vào đầu của Tương Tư Hoành.

Vương Anh Kỳ đưa đầu mình lại gần.

“Anh… anh ba, còn tôi nữa.”

Tuy Vương Anh Kỳ có vấn đề về tâm thần nhưng anh ta cũng là một người lớn cao hơn một mét tám và nặng hơn một trăm sáu mươi cân.

Một người đàn ông to lớn như thế lại trưng ra vẻ mặt “Anh ba ơi, xin hãy sờ tôi”, điều này lại khiến Chu Kiều Ân bật cười.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free