Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1766:

“Trương Lực, cậu mau vào giúp tôi cái! Anh Dương té ngã xong đè lên người tôi rồi!”

Trương Lực theo bản năng gật đầu đáp: “À ừ! Tôi tới liền!”

Nhưng vừa nói xong, Trương Lực lập tức dùng sức đẩy mạnh vào khung cửa khiến thân thể của mình bật ngược ra phía sau, kế đến lập tức vắt giò lên cổ bỏ chạy.

Lúc lên lầu thì một hơi bước ba bậc thang, nhưng lúc xuống lầu thì Trương Lực lại cẩn thận đi từng bước suốt tám bậc thang.

Từ lầu bốn chạy tới lầu ba chỉ cần dùng nửa giây, cậu ấy chạy như điên xuống tiếp lầu hai rồi lại tới lầu một, vừa chạy vừa hô to: “Cứu tôi với!”

...

Chạy như thế một hồi, Trương Lực ngẩng đầu lên xem, phát hiện trước mặt hoàn toàn không phải cổng ra vào ký túc xá ở lầu một.

Không biết vì sao... cậu ấy lại vòng về lầu bốn một lần nữa.

Trước mắt chính là cửa phòng 408 của bọn họ.

Trương Lực: “...”

Giọng nói yếu ớt của Vương Tinh chậm rãi truyền ra từ bên trong.

Nó vẫn yếu ớt như cũ, nhưng lại thêm vài phần âm u và trách cứ.

“Trương Lực, anh Dương té đè lên người tôi rồi, tôi nhờ cậu vào giúp tôi đỡ anh Dương dậy nãy giờ mà sao cậu còn không tiến vào nữa?”

Trương Lực cố gắng nuốt một ngụm nước miếng, trong đầu nhanh chóng nghĩ cách.

Cảnh này hình như có hơi quen quen.

Cậu ấy theo bản năng sờ sờ lá bùa bình an trong một cái túi quần khác của mình.

Trong túi của Dương Thận cũng có bùa bình an mà Minh Tư tặng, theo lý thì cậu ấy không nên trúng chiêu một cách dễ dàng như vậy được.

Nhất định là cái tên “Vương Tinh” này đang lừa mình.

Trương Lực dùng sức ho khan một tiếng, cố gắng giả vờ như thể mình không biết gì cả.

“Vương... Vương Tinh à, ban nãy tôi bị trật chân rồi, bây giờ không đi nổi nữa. Hơn nữa chuông vào lớp sắp reo rồi đó, cậu ráng dùng sức đỡ anh Dương ra đây đi rồi ba chúng ta cùng đi học, nếu không lão Cao mà biết thì sẽ phạt ba chúng ta đứng ngoài hành lang nữa đó!”

Giọng nói của Vương Tinh lại âm u thêm vài phần.

“Đến muộn cũng không sao, dù gì anh Dương cũng bị té thật mà, chúng ta chỉ cần giải thích rõ ràng là được. Trương Lực, mau vào đây, nếu cứ dây dưa dây cà xong đến trễ thì lão Cao sẽ nghi ngờ chúng ta đi làm chuyện khác đấy.”

Không chờ Trương Lực kịp nói chuyện, “Vương Tinh” đã cười lạnh vài tiếng: “Chẳng hạn như... lén hút thuốc.”

Trương Lực: “...”

Người đang nói chuyện bên trong chắc chắn không phải Vương Tinh.

Bởi vì dạo gần đây Vương Tinh cũng bắt chước theo anh Dương gọi cậu ấy là Đại Lực Tử.

Nhưng hình như đối phương... không dám ra ngoài thì phải.

Hoặc cũng có thể là, không ra được?

Trương Lực nghiêng đầu nhìn thử, hiện giờ đã là mười giờ sáng, học thêm một tiết nữa là đến giữa trưa, mặt trời dần ló ra khỏi tầng mây đen dày đặc, khắp hành lang lẫn ban công lầu bốn đều được trải đầy ánh nắng mặt trời.

Thần kinh của Trương Lực căng như dây đàn, hai chân cũng không nhịn được bắt đầu phát run.

Dường như “Vương Tinh” ở bên trong đã hết kiên nhẫn, nó đột nhiên trầm giọng uy hiếp.

“Trương Lực, nếu mày còn không chịu vào thì đừng trách tao không khách sáo nhé!”

Tầm mắt của Trương Lực chuyển vào bên trong ký túc xá, chờ đến khi nhìn thấy “Vương Tinh”, cả người cậu ấy lập tức run bần bật.

“Vương Tinh” cũng nhìn thẳng vào mắt của cậu ấy, trên khuôn mặt trắng bệch không giống người sống kia chợt lộ ra một nụ cười quỷ dị và khủng bố.

“Trương Lực, mau vào đây, anh Dương và tôi đều ở trong này thì sao có thể để cậu ở một mình bên ngoài được.”

Trương Lực: “...”

Trương Lực đột nhiên hỏi: “Anh Dương đâu rồi?”

“Vương Tinh” cười khà khà, nghe mà sởn hết gai ốc: “Anh Dương đang tìm vở bài tập giúp tôi trong phòng vệ sinh rồi.”

Trương Lực: “...”

Dương Thận bị khùng hay gì mà lại đi giúp cậu tìm vở bài tập trong nhà vệ sinh?

Trương Lực bắt đầu đi về phía trước vài bước, “Vương Tinh” thấy thế thì hai mắt lại sáng hơn vài phần.

Trương Lực lại tiếp tục bước tới hai bước, nụ cười trên mặt “Vương Tinh” càng thêm âm u rùng rợn.

Ban ngày ban mặt mà lại gặp quỷ ở trong ký túc xá của trường học, hơn nữa nó còn nhập vào người của bạn học mình, Trương Lực thấy cảnh này thì vừa sợ lại vừa lo.

Cậu ấy dùng một bàn tay âm thầm siết chặt lá bùa bình an trong túi quần, sau đó đột nhiên hô to về phía bên trong phòng ký túc xá.

“Anh Dương! Tìm được vở bài tập chưa?”

Lần này có giọng nói của Dương Thận truyền tới thật, nhưng giọng nói ấy vô cùng yếu ớt: “Đi... đi mau, đi tìm Minh... Minh Tư đi...”

Sắc mặt của “Vương Tinh” đột nhiên thay đổi, ánh mắt trở nên khát máu và tàn nhẫn vô cùng, nó lao tới kéo Dương Thận đang ở trong nhà vệ sinh ra, tốc độ nhanh tới mức để lại những bóng chồng ở phía sau.

Trương Lực nhìn thấy Dương Thận còn sống thì có cảm giác nhẹ nhõm phần nào.

Nhưng chờ khi nghe được lời “Vương Tinh” nói, Trương Lực lại bắt đầu cảm thấy sởn gai ốc: “Trương Lực, nếu mày còn không chịu tiến vào thì tao sẽ... bẻ gãy cổ tên này!”

Trương Lực: “...” ‘’

Tể Tể đang vội vàng chạy tới tìm cây lược thì vừa hay nghe được câu nói này của con quỷ, thế là cô bé vung bàn tay mũm mĩm lên, “Vương Tinh” lập tức ăn trọn một cú tát vào mặt.

Một tiếng “bốp” vang lên thật giòn tan.

Trương Lực nhìn thấy Tể Tể thì kích động vô cùng, nước mắt của cậu ấy rơi như mưa, kích động kêu to: “Bà cô tổ Tể Tể ơi, mau cứu cái mạng già này của anh với...”

****

Trương Lực kêu xong thì hai chân mềm nhũn, trực tiếp nằm bẹp trên mặt đất.

Tể Tể rụt bàn tay béo ú của mình lại, sau đó vội vàng xoay người đỡ anh Trương Lực dậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free