Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1769:
Cao Đình gật đầu, sau đó bất ngờ nhìn về phía Bách Minh Tư: “Minh Tư, ban nãy em vừa lấy thứ gì khỏi lưng của Dương Thận vậy?”
Bách Minh Tư vừa định phủ nhận thì ánh mắt sắc bén của Cao Đình đã nhìn chằm chằm cậu ấy: “Minh Tư, cô Cao luôn rất tin tưởng em đấy nhé.”
Hoắc Tư Tước nhân cơ hội ngắt lời, vờ ra vẻ tủi thân: “Cô Cao, chẳng lẽ em không đáng để cô tin tưởng hay sao ạ?”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực đồng thời tiếp lời: “Đúng vậy! Cô Cao, chẳng lẽ bọn em không đáng để cô tin tưởng hay sao ạ? Cô chỉ nói mình chỉ tin tưởng một mình Minh Tư như vậy thì bọn em sẽ đau lòng lắm đấy.”
Nhìn biểu cảm giả trân và bốn cặp mắt đang không ngừng đảo lia lịa không biết đang suy nghĩ cái gì của bốn người họ, Cao Đình tức giận trừng mắt nhìn bọn họ một cái: “Đúng vậy! Các em “đáng” để cô tin tưởng lắm, tin tưởng tới nỗi sau khi tiết toán nâng cao bắt đầu, giáo viên chủ nhiệm như cô đây đã bị giáo viên toán nâng cao gọi tới mắng vốn, sau đó phải tự mình chạy đi tìm các em đây này!”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực trăm miệng một lời: “Cô Cao, ai cũng có nhu cầu sinh lý cần phải giải quyết mà ạ!”
Dương Thận: “Trong ký túc xá chỉ có một phòng vệ sinh thôi, mà ba đứa em đều cần phải “giải quyết bầu tâm sự” chứ bộ!”
Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Tước, Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”
Lý do này... hay thật sự!
Khóe miệng của Cao Đình run rẩy, thật sự là hết nói nổi với cái đám này luôn: “Bộ bên khu dạy học không có nhà vệ sinh à?”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực: “Thì do bọn em cần phải đi lấy vở bài tập toán nâng cao mà ạ, nên sẵn tiện đi cùng nhau luôn.”
Cao Đình: “Nhưng dù là thế thì các em cũng phải để ý đến thời gian chứ!”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực: “Đúng đúng đúng! Cô Cao nói gì cũng đúng hết, bọn em sai rồi, sau này bọn em không dám nữa.”
Cao Đình: “...”
Nhân lúc giáo viên chủ nhiệm đang cạn lời, Hoắc Tư Tước vội lên tiếng: “Cô Cao, tiết toán nâng cao đã bắt đầu rồi, bọn em qua đó ngay đây ạ.”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực: “Đúng đúng đúng! Tạm biệt cô Cao ạ.”
Cao Đình cười lạnh một tiếng: “Dương Thận, Vương Tinh, Trương Lực và Tư Tước có thể đi học, nhưng Minh Tư thì ở lại đây để cô hỏi một chút.”
Dương Thận, Vương Tinh, Trương Lực và Hoắc Tư Tước: “Vì sao vậy cô Cao, có chuyện gì à?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng khó hiểu không thôi, hai đứa nhỏ chớp chớp đôi mắt to, sau đó nhìn chằm chằm Cao Đình.
Phát hiện hai đứa nhỏ đều đang nhìn mình, Cao Đình thử nhếch miệng lên, cố gắng làm dịu biểu cảm nghiêm túc trên khuôn mặt xuống: “Cô có việc cần nói riêng với Minh Tư thôi.”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực thổn thức: “Cô Cao, Minh Tư cũng cần phải đi học môn toán nâng cao mà cô.
”
Cao Đình tức giận trừng mắt nhìn bọn họ một cái: “Minh Tư đã tự học xong tất cả chương trình học của lớp 8 rồi.”
Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực: “...”
Má ơi!
Thì ra đây là học sinh xuất sắc trong truyền thuyết đó sao!
Bọn họ không thể nói thêm gì nữa, chỉ đành cười trừ kéo nhau qua một bên đứng.
Bách Minh Tư nhìn, sau đó chủ động lấy lá bùa định thân ra: “Cô Cao, cô muốn hỏi cái này đúng không ạ?”
Cao Đình thấy Bách Minh Tư chủ động lấy ra thì ánh mắt lập tức dịu dàng hẳn: “Đúng vậy, Minh Tư, đây là cái gì vậy em?”
Bách Minh Tư cũng không có ý định giấu giếm: “Thưa cô Cao, đây là bùa định thân.”
Cao Đình im lặng thật lâu.
Hoắc Trầm Vân vội đứng ra hoà giải, anh ấy cười nói: “Cô Cao, Minh Tư nói đùa thôi, đây là một miếng giấy vàng được vẽ lung tung, Tể Tể và Tiểu Tương mang từ trong nhà ra chơi ấy mà.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe được, thế là vội giúp chú ba lấp liếm cho qua chuyện.
Hai đứa nhỏ gật đầu liên tục như gà mổ thóc, giọng nói non nớt mềm như bông: “Đúng đúng đúng! Cô Cao, cái này là do bọn em lấy ra chơi thôi ạ ~”
Cao Đình: “...”
Cao Đình thầm nghĩ đồ chơi của trẻ con nhà họ Hoắc thật đúng là... khiến người ta câm nín.
Cô ấy gật đầu, sau khi trò chuyện với Hoắc Trầm Vân thêm vài câu xong thì mới dẫn theo năm học sinh trở về khu dạy học để đi học.
Hoắc Trầm Vân dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành trở về trang viên của nhà họ Hoắc.
Xe bắt đầu chạy vào đường lớn, chờ khi đi ngang qua đồn công an, khuôn mặt nhỏ của Tương Tư Hoành đột nhiên cứng đờ, cậu ấy lên tiếng.
“Chú ba, chúng ta đến bệnh viện trước đi ạ.”
Hoắc Trầm Vân chưa đồng ý ngay, anh ấy nhìn Tể Tể đang ngồi ở hàng ghế phía sau thông qua kính chiếu hậu, thử hỏi: “Tể Tể, bệnh viện mà anh Tiểu Tương của cháu nói là...”
Tể Tể: “Là bệnh viện trung tâm thành phố ạ.”
Hoắc Trầm Vân lập tức nhớ tới Chu Kiều Ân, người được đưa vào bệnh viện trung tâm thành phố.
“Học sinh Chu đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Tể Tể gật đầu: “Tể Tể mới nghe được tiếng ngón tay của anh Tiểu Tương vang lên răng rắc á.”
Hoắc Trầm Vân cảm thấy đau thay cho Tiểu Tương.
“Vậy giờ chúng ta sẽ đến bệnh viện trung tâm thành phố ngay.”
Tể Tể nhìn sau gáy của chú ba, sau đó mềm giọng nói tiếng cảm ơn: “Cháu cảm ơn chú ba.”
Hoắc Trầm Vân có chút buồn rầu: “Có gì đâu, chú ba sẽ lái xe nhanh hơn một chút, mong là chúng ta có thể đến kịp.”
Không chờ Tể Tể nói chuyện, Hoắc Trầm Vân lại hỏi tiếp: “Tể Tể, học sinh Chu kia...”
Tể Tể biết chú ba muốn hỏi cái gì, giọng nói non nớt của cô bé cũng trở nên buồn bã hẳn: “Trừ phi có cơ duyên hoặc biến cố lớn xảy ra, nếu không trong một giờ nữa chị ấy sẽ phải tới địa phủ báo danh.”