Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1779:
Nhưng bây giờ đã tìm được rồi, đường đường là dòng dõi hoàng tộc cao quý lại luân lạc tới nước đường phải đi quay phim… Anh ấy tự cảm thấy xấu hổ.
Cho nên khi đối mặt với Lưu Lệ Nhã, nhìn thấy ánh mắt quá phận của người hâm mộ này, anh ấy chẳng thèm quan tâm.
Tương Uyên chỉ gật đầu một cái rồi không nhìn cô ta nữa, tiếp tục nói chuyện với giáo viên Tôn.
Lưu Lệ Nhã: “…”
Lưu Lệ Nhã còn muốn nói gì đó nữa nhưng Tương Uyên lại chẳng cho cô ta chút cơ hội nào.
Lưu Lệ Nhã nhìn qua người bạn tốt Tôn Hân Hân, cô ấy đang nói chuyện với Tương Uyên, ánh mắt anh ấy lúc nhìn cô ấy rất hòa nhã, thái độ khi nói chuyện cũng khiêm tốn. Lưu Lệ Nhã nhìn thấy tình cảnh này thì cảm thấy không thoải mái.
Bỗng nhiên Lưu Lệ Nhã cảm thấy hối hận, tại sao sau khi tốt nghiệp cô ta không cùng làm giáo viên mầm non với Tôn Hân Hân mà lại lựa chọn công việc không hợp với chuyên ngành của mình.
Đột nhiên cô ta nghĩ tới Hoắc Trầm Lệnh. Có điều khí thế của người đàn ông này quá mạnh mẽ, khi không có Tể Tể và Tương Tư Hoành ở đó, đối phương chỉ nhìn thoáng qua cô ta một cái rồi thôi.
Chỉ cái liếc mắt đó đủ khiến sống lưng cô ta lạnh toát, suy nghĩ tỏ vẻ lanh lợi giới thiệu bản thân cũng không dám nói ra, chỉ có thể thành thật ngồi chờ một bên.
Cô ta nghiêng đầu nhìn Hoắc Trầm Lệnh. Đối phương vẫn ngồi ở vị trí chủ nhà, ưu nhã và tự cao như trước kia, vẻ mặt hờ hững và lạnh lùng.
Lúc anh cúi đầu uống trà, hàng lông mi dài rủ xuống, vai rộng chân dài, cho dù đã là cha của ba đứa nhỏ thì sức hút vẫn tỏa ra bốn phía. Nhất là gương mặt này.. So ra càng thu hút hơn cả Hoắc Tư Cẩn mà cô ta đã gặp trước đó. Một người đàn ông mạnh mẽ và thâm trầm.
Lưu Lệ Nhã quay lại chỗ ngồi của mình, cầm tách trà lên, cúi đầu uống trà để che giấu dáng vẻ ghen ghét và không cam lòng trong đáy mắt.
Đều là người ngoài cả, gia cảnh của Tôn Hân Hân thậm chí còn không bằng nhà cô ta, dựa vào cái gì mà Tôn Hân Hân có thể tiếp xúc được với những gia tộc danh giá thế này, còn cô ta lại bị tên Trương Toại Phong rác rưởi kia đeo bám?
Càng nghĩ Lưu Lệ Nhã càng không cam lòng, cô ta cúi đầu uống mấy hớp trà.
Thỉnh thoảng Lưu Lệ Nhã nhìn thoáng về phía Tôn Hân Hân, phát hiện hai nhóc tỳ Tể Tể và Tương Tư Hoành kia rất thích Tôn Hân Hân, giọng nói trẻ con dỗ dành cô ấy, càng như vậy càng khiến cô ta cảm thấy không thoải mái.
Nhưng cô ta là người kiên quyết lái xe đưa Tôn Hân Hân tới đây, bây giờ không thể về một mình được, người nắm quyền của nhà họ Hoắc vẫn còn đang ngồi cạnh đó.
Bỗng nhiên Lưu Lệ Nhã cảm nhận được có ánh mắt lạnh lẽo nhìn mình, cô ta lập tức cảm thấy đứng ngồi không yên.
Cô ta muốn lờ đi nhưng ánh mắt này quá mức sắc bén, cô ta muốn bỏ qua cũng khó.
Thế là Lưu Lệ Nhã không thể không cắn răng nhìn qua.
Hoắc Trầm Lệnh đang nhìn cô ta.
Sống lưng Lưu Lệ Nhã thẳng tắp, trên mặt nhanh chóng nở một nụ cười mà cô ta cho rằng ưu nhã và thích hợp nhất: “Hoắc… Hoắc… Anh Hoắc, có chuyện gì không?”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt, giọng nói lạnh lùng: “Cô Lưu cũng là giáo viên của trường mẫu giáo à?”
Lưu Lệ Nhã xấu hổ lắc đầu. Xưa giờ cô ta vốn là người lanh mồm lanh miệng, lắm mưu nhiều kế, nhưng lại không dám nói dối trước mặt Hoắc Trầm Lệnh: “Không… Không phải!”
Lưu Lệ Nhã dường như biết Hoắc Trầm Lệnh muốn hỏi gì, cô ta nhanh chóng giải thích: “Hôm nay tôi… Là… Tôi đưa Hân Hân tới.”
Cô ta phát hiện khi Hoắc Trầm Lệnh không nói lời nào, khí thế trên người anh vốn đã rất mạnh mẽ rồi, lúc anh chân chính nói chuyện với cô ta, rõ ràng sắc mặt không thay đổi nhưng lại khiến lông tơ cả người cô ta dựng lên.
Thế là cô ta vội vàng kéo kéo ống tay áo của Tôn Hân Hân đang nói chuyện của đứa nhỏ với Tương Uyên: “Hân Hân.”
Giáo viên Tôn đang bận nói những biểu hiện của Tiểu Tương ở trường học với Tương Uyên, nghe thấy bạn tốt gọi tên mình thì vội vàng quay qua nhìn, bởi vì cô ấy mới khóc xong, đáy mắt ửng đỏ, trông dịu dàng và đáng yêu.
Cả người Lưu Lệ Nhã vô thức đi lên phía trước, ngăn cản tầm mắt của Hoắc Trầm Lệnh, nhỏ giọng giải thích với giáo viên Tôn: “Hân Hân, anh Hoắc hỏi vì sao tớ tới đây.”
Giáo viên Tôn đã hiểu, gật đầu. Cô ấy có hơi xấu hổ vì chắc chắn là mắt mình đỏ lắm, trông giống như thể người nhà họ Hoắc phụ bạc cô ấy vậy.
Giáo viên Tôn nhìn Hoắc Trầm Lệnh một chút rồi cúi đầu giải thích: “Anh Hoắc, thật ngại quá, là tôi nói Nhã Nhã đi theo giúp.”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt, nói thẳng vào trọng tâm: “Bởi vì giáo viên Tôn không có xe sao?”
Mặc dù rất xấu hổ nhưng giáo viên Tôn vẫn nhanh chóng gật đầu: “Đúng!”
Nhà cô ấy có rất nhiều việc cần dùng tới tiền, làm gì có tiền mua xe chứ?
Hoắc Trầm Lệnh trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nói: “Sau này nếu giáo viên Tôn cần đi thăm hỏi gia đình học sinh hoặc là tới thăm Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu có thể báo trước cho tôi hoặc là gọi điện riêng tới trang viên, chúng tôi sẽ sắp xếp xe đưa đón giáo viên Tôn.”
Giáo viên Tôn được yêu thích mà sợ hãi, vội vàng từ chối: “Thế này… Không… Không cần đâu… Anh Hoắc. Chuyện đi thăm hỏi gia đình các học sinh bình thường đều tiến hành một kỳ một lần, tôi có thể tự đi được, không cần anh Hoắc phải tốn công tốn sức.”