Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1787:
Tể Tể lại ghé đầu sang nhìn kỹ: “A, Tể Tể viết ngược thật nè, anh Tiểu Tương chờ một lát, Tể Tể sẽ sửa lại ngay.”
Khi chuẩn bị dùng pháp thuật xóa sạch chữ sai, Tể Tể phát hiện chỉ cần mình hơi dùng sức mạnh thôi là nội tạng sẽ đau nhức ngay, hết cách, cô bé chỉ đành lấy cục tẩy hì hục xóa đi và viết lại.
Cô bé viết rất nhanh, lực điều khiển bút cũng khá ổn định.
Nào biết chờ khi Tương Tư Hoành lại kiểm tra, chân mày của cậu ấy lập tức nhăn tít lại.
“Tể Tể, chữ P phải viết đứng chứ không... viết nằm ngang như thế này đâu em.”
Tể Tể nghiêm túc giải thích: “Tể Tể biết là viết đứng á, nhưng không hiểu sao viết một hồi nó nằm ngang luôn.”
Tương Tư Hoành: “...”
Hoắc Trầm Lệnh đi ra từ bên trong thư phòng, tìm một vòng mới phát hiện hai đứa nhỏ đang ở trong phòng khách.
Thấy hai đứa đều đang nghiêm túc rèn chữ, cha nuôi Hoắc vô cùng vui mừng.
Có điều khi nghe được Tiểu Tương nói về tình hình luyện chữ của Tể Tể, cha nuôi Hoắc thiếu chút nữa đã cười phì ra tiếng.
Tể Tể lập tức nhận ra được hơi thở của cha nuôi.
“Cha!”
Tể Tể không muốn viết!
Một chữ cũng không muốn viết!
Kiểu chữ này còn đáng sợ hơn cả chữ phồn thể nữa chứ!
Viết một hồi nó tự nằm sải lai luôn kìa!
Hoắc Trầm Lệnh cười gật đầu, sau đó khom lưng xuống, Tể Tể lập tức sà vào trong ngực anh.
Tể Tể còn chưa kịp nói thêm gì thì điện thoại của Hoắc Trầm Lệnh đã reo lên.
Người gọi tới là Lăng Phong: “Ông chủ, cô Tôn đã xảy ra chuyện thật rồi ạ.”
*****
Lúc Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành đuổi tới cổng chính của Lý Viên thì giáo viên Tôn đang gặp nguy hiểm.
Nửa khuôn mặt của Trương Toại Phong đã sưng húp, gã ta vừa nới lỏng cà vạt vừa cười dữ tợn nhìn về phía giáo viên Tôn đang nằm trên mặt đất.
Cánh tay của giáo viên Tôn đã bị trật khớp, cẳng chân thì gãy xương, quần áo xộc xệch, ánh mắt mơ hồ, thậm chí hơi thở cũng cực kỳ dồn dập.
Trong phòng còn có hai người đàn ông khác, bọn họ đều là bạn bè của Trương Toại Phong, một người tên Dương Cương, một người tên Cao Triệu Ba.
Trên mặt của hai người đều lộ ra nụ cười gian trá.
Ba người này đều là con nhà giàu, trong đó tài lực của nhà họ Trương là hùng hậu nhất, hơn nữa lớp cha chú của ba người họ đều quen biết nhau, lại ở cùng một khu biệt thự, cho nên có thể nói cả ba là bạn nối khố chơi với nhau từ bé tới giờ.
Bởi vì đều là con trai út, trong nhà đã có anh trai kế thừa công ty gia đình cho nên từ nhỏ cả ba đã không chịu học hành đàng hoàng, mỗi lần đi học nếu không phải trốn học thì cũng là đang chuẩn bị trốn học.
Người lớn cưng chiều, trong nhà có tiền, sự nghiệp gia đình cũng đã có anh trai gánh vác, cho nên cả ba đã trở thành tay ăn chơi có tiếng trong giới thượng lưu, chẳng những không có học vấn nghề nghiệp đàng hoàng mà suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng với nhau, có thể nói là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Đối với bọn họ mà nói thì phụ nữ cũng chỉ là một món đồ mà thôi, khi nào thích chơi thì chơi, chơi lâu quá chán thì sẽ trao đổi “đồ chơi” với nhau để đổi khẩu vị, mà nếu trao đổi cũng chán thì sẽ tụ tập lại chơi tập thể luôn.
Tóm lại ở phương diện chơi gái, chỉ có người khác không nghĩ ra chứ không có chuyện mà bọn họ không làm được.
Trương Toại Phong giật phăng cà vạt ra, kế tiếp vừa cười lạnh vừa cởi áo vest bên ngoài, tiếp theo là tới áo sơ mi, để lộ ra nửa người trên được xăm kín mít.
Không dừng lại ở đó, gã ta lại bắt đầu tháo dây nịt.
“Con điếm kia, nếu mày đã không biết điều như vậy thì tao sẽ dạy dỗ mày một trận cho mày sợ mới được!”
Cao Triệu Ba ở bên cạnh trêu chọc: “Anh Trương, anh chịu chơi thế, mới bắt đầu mà đã chơi tập thể rồi à?”
Trương Toại Phong cười lạnh: “Thứ ông mày không thiếu nhất chính là bọn đàn bà đấy! Tuy tao đã thèm thuồng con đàn bà này từ lâu, nhưng nó chẳng những không biết điều mà còn dám đánh tao nữa chứ, giờ nó còn đủ tay đủ chân như thế này chỉ là vì ông mày muốn được ăn một bữa ngon miệng mà thôi! Đừng nói là chỉ có ba anh em chúng ta chơi con điếm này, cho dù có gọi thêm mấy người anh em lại đây thì tao cũng không ngại chút nào cả!”
Chỉ là một món đồ chơi mà thôi, tiếc rẻ cái mẹ gì?
Ngay cả Lưu Lệ Nhã - người từng làm bạn gái của gã ta suốt ba tháng - gã ta cũng cho các anh em chơi cùng đó thôi.
Chỉ là một đám đàn bà thôi mà!
Gã ta có rất nhiều tiền, chỉ cần bấy nhiêu là đủ để bọn đàn bà đó tươm tướp bâu vào rồi!
Dương Cương và Cao Triệu Ba vô cùng vui vẻ, thế là cũng không nhịn được bắt đầu cởi quần áo.
Con ả Tôn Hân Hân này tuy hơi cay nghiệt một chút nhưng dáng người lại rất nóng bỏng, mặt mũi cũng xinh đẹp, da còn trắng nõn nà nữa chứ.
Nghe Lưu Lệ Nhã nói con đàn bà này còn chưa từng yêu đương, cho nên thân thể vô cùng sạch sẽ!
Được xơ múi món “thịt” chất lượng như thế thì sao bọn họ lại không kích động cho được?
“Đến liền đây! Anh Trương, chờ hôm nào em sẽ dẫn Nhạc Nhạc tới cho anh “ăn” trước!”
Trương Toại Phong nhướng mày, đôi mắt sáng hẳn lên: “Bạch Nhạc Nhạc ấy hả?”