Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1800:
Khi nhắc đến chuyện này thì ông cụ Kỷ cũng thấy hối hận.
“Vào dịp Trung Thu, chúng ta đều không để ý đến Minh Tể Tể, sau khi chúng ta thấy Minh Tể Tể khác với mọi người thì hoàn toàn không thể liên lạc được với tổ tiên của chúng ta rồi.”
Sắc mặt của Kỷ An Viễn tối sầm lại.
“Cho nên Minh Tể Tể chắc chắn là thứ đến từ bên dưới!”
Ông cụ Kỷ còn chưa kịp lên tiếng thì Kỷ An Viễn lại nói.
“Anh cả, em có cách.”
Ông cụ Kỷ: “Đi tìm người nhà họ Bách và nhờ người nhà họ Bách hỏi linh sao?”
Kỷ An Viễn gật đầu.
“Đúng! Đây là cách nhanh nhất và hiệu quả nhất.”
Sắc mặt của ông cụ Kỷ dịu xuống nhưng trông có chút lạnh lùng.
“Nhà họ Hoắc và nhà họ Bách có quan hệ thân thích mấy đời.”
Kỷ An Viễn xua tay.
“Bách Ninh Thừa và Bách Tắc Trạch là không được, nhưng Bách Minh Tư còn nhỏ, dễ kiểm soát và là người thừa kế duy nhất của nhà họ Bách, có thể nhờ cậu nhóc đó.”
Không cần ông cụ Kỷ nhắc nhở, Kỷ An Viễn lập tức bổ sung.
“Em biết Bách Minh Tư và đám nhóc nhà họ Hoắc đó chơi thân với nhau, như vậy càng tốt, đám nhóc nhà họ Hoắc đó, đứa có đầu óc đơn giản nhất chính là Hoắc Tư Thần, đứa lớn hơn… là Hoắc Trầm Vân.”
Ông cụ Kỷ không đồng tình lắm.
“Đừng dùng những cách này, kẻo lại bị phản phệ.”
Kỷ An Viễn bật cười.
“Anh cả đừng lo, lần này em không dùng những cách này cũng có thể lừa được họ.”
Ông cụ Kỷ nhướng mày.
Kỷ An Viễn mỉm cười giải thích.
“Đứa cháu út của An Thanh, Kỷ Tùng có quen biết vài người bạn, trong đó có bạn thân của cô chủ nhiệm lớp Minh Tể Tể, hôm nay vừa hay đã xảy ra chuyện, cha mẹ nhà họ Trương chắc chắn sẽ đến trang viên nhà họ Hoắc để xin lỗi.”
Ông cụ Kỷ cau mày.
“Hoắc Trầm Lệnh sẽ không cho họ vào đâu.”
Kỷ An Viễn cười càng rạng rỡ hơn nhưng đáy mắt toàn vẻ hung ác.
“Chắc chắn không thể vào được, trang viên nhà họ Hoắc là địa bàn của nhà họ Hoắc. Nhưng có thể canh chừng ở cổng trường tiểu học, trường cấp hai và cả công ty nơi Hoắc Trầm Vân làm việc.”
Ông cụ Kỷ: “Sau đó thì sao?”
Kỷ An Viễn không hề che giấu đi vẻ cay độc dưới đáy mắt.
“Sau đó, không cần thuật pháp, Hoắc Trầm Vân làm việc trong làng giải trí, trong đó toàn là chuyện nát bét, tìm một nữ diễn viên điện ảnh xuất sắc hoặc nữ diễn viên đang nổi gây ra chút vấn đề, chỉ cần làm ầm lên trên mạng, với sự lợi hại của cư dân mạng hiện nay, chắc chắn có thể lôi nhà họ Hoắc vào rắc rối!”
Ông cụ Kỷ trầm ngâm một hồi.
“Được, hãy nhớ thật kỹ, tuyệt đối đừng sử dụng bất kỳ thuật pháp Huyền Môn gì, nếu không… tôi cũng không thể cứu được cậu”
Kỷ An Viễn nheo mắt lại đồng ý mà trong lòng lại không để ý đến điều đó.
Lần trước ông ta ở ngay bên ngoài trang viên nhà họ Hoắc, chẳng phải Minh Tể Tể cũng không thể bắt được ông ta sao?
Có bùa thần hành trong tay và sự giúp đỡ của thuật bù nhìn, ông ta thực sự không kiêng dè Minh Tể Tể lắm.
****
Thời gian thấm thoát trôi qua, bất giác tháng chạp cũng đã trôi qua hơn một nửa rồi.
Bầu trời đã có tuyết rơi dày đặc từ lâu rồi.
Ở sân sau của trang viên nhà họ Hoắc đã trồng rất nhiều mai vàng và giờ đều nở rộ đẹp vô cùng.
Bọn nhỏ đang được nghỉ đông.
Lúc này bọn nhỏ đang chơi đắp người tuyết và ném bóng tuyết dưới gốc cây mai vàng.
Vết thương của Tương Tư Hoành đã lành hẳn rồi.
Tinh thần của Tể Tể không tệ nhưng vẫn không ăn được gì cả.
Do bị phản phệ nghiêm trọng nên sắc mặt của cô bé trắng bệch đến mức như lớp tuyết treo trên cành mai vàng vậy.
Vì vậy trong khoảng thời gian này, cô bé không đi đâu cả vì sợ sẽ hù dọa người bình thường.
Ông bà cụ nhà họ Hoắc cũng giật mình khi lần đầu tiên nhìn thấy Tể Tể có sắc mặt trắng bệch.
Họ không phải cảm thấy sắc mặt trắng bệch của đứa cháu cưng quá đáng sợ, mà là lo lắng cho sức khỏe của cô bé.
Bà cụ thậm chí bật khóc.
Tể Tể nhẹ nhàng dỗ dành hồi lâu mới có thể dỗ được bà ấy.
Sau đó, mỗi khi ông bà cụ Hoắc đến đây thì họ đều mắng mỏ gia tộc quỷ hút máu.
Sắp đến cuối năm nên công ty có rất nhiều việc phải làm.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh bận đến không kịp thở, thỉnh thoảng ba năm hôm không về nhà cũng là chuyện bình thường.
May thay bọn nhỏ đang được nghỉ, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng ở nhà nên Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh rất yên tâm giao bọn nhỏ cho họ trông coi.
Dĩ nhiên, người cũng đang sống ở trang viên và lo lắng cho con trai mình còn có Tương Uyên.
Nhưng Tương Uyên thường sẽ sống trong âm trạch ở sau núi và hiếm khi xuất hiện.
Hoắc Trầm Vân kéo Cửu Phượng trở về đoàn làm phim, liệu cuối năm có về được nhà hay không cũng rất khó nói.
Bà cụ Hoắc lo lắng bọn nhỏ ăn không ngon, ngủ không yên giấc nên gần đây bà ấy thường xuyên đến trang viên và lúc này bà ấy đang nói chuyện với Hoắc Tư Lâm.
“Tư Lâm ơi, hay là hôm nay cháu dẫn Tể Tể, Tiểu Tương và những đứa khác theo bà về nhà cũ đi, ở đây không có người lớn nào cả, ông bà nội thực sự thấy không yên tâm.”
Hoắc Tư Lâm mỉm cười an ủi bà cụ.
“Bà ơi, cháu và Tư Cẩn đều là người lớn cả rồi, các em cũng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, bà đừng lo lắng quá.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ