Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1805:
Bách Minh Tư cũng cười.
“Chắc chắn nhớ mà!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Tuy không phải đạo lắm nhưng nghe có vẻ rất thú vị.
Mọi người cùng nhau nhìn cậu bé.
“Chú nhỏ, quan trọng là phải tham dự!”
Kế Nguyên Tu mím môi và im lặng gật đầu.
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Tụi em cũng có tiền tiêu vặt! Tụi em cũng tham gia!”
Hoắc Tư Lâm cười ha hả.
“Chắc chắn phải có hai em rồi! Đúng rồi, năm nay bác Tương hẳn cũng cùng nhau đón Tết ở đây chứ, đến lúc đó mời bác Tương tham gia cùng! Người lớn một nhóm.”
Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa.
“Chắc chắn!”
Tương Uyên đang ngồi thiền trong âm trạch sau núi, anh ấy muốn đột phá tu vi hiện giờ đột nhiên hắt hơi.
“Hắt xì!”
Anh ấy đã ngồi thiền nửa tháng rồi.
Nhưng không có chút tiến triển nào.
Sức mạnh thậm chí có ý không tiến mà lùi.
Tương Uyên Đem cau chặt mày lại.
Đây không phải là hiện tượng tốt.
Tộc cương thi sẽ càng lúc càng khó khăn vào thời kỳ sau của việc tu luyện, nhất là bây giờ linh khí gần như không còn, sức mạnh của anh ấy đã dừng lại suốt mấy trăm năm rồi.
Nếu tiếp tục như vậy…
Cương thi có thể bất tử nhưng nếu sức mạnh thụt lùi thì thật sẽ biến thành một cái xác chết.
Chẳng lẽ những năm qua anh ấy cúng dường vẫn chưa đủ?
Làm từ thiện vẫn không tích góp được bao nhiêu công đức?
Tương Uyên không ở lại âm trạch nữa, anh ấy quyết định đến tòa biệt thự chính để xem bọn trẻ.
Không biết tình hình phản phệ của con bé Minh Tể Tể như thế nào rồi.
Bây giờ đứa con trai ruột cứ trưng ra vẻ mặt thận trọng dè dặt, anh ấy thật sự không muốn nhìn thấy.
Vừa ra khỏi âm trạch thì Tương Uyên cảm nhận được có dị nhân từng đến trang viên, hơn nữa hơi thở còn có chút quen thuộc.
Tương Uyên: “Thằng chó Phong Đô đến rồi à?”
Vậy thì anh ấy phải tới đó ngay lập tức.
Khi Tương Uyên đến phòng khách của tòa biệt thực chính thì đám trẻ nhà họ Hoắc đứa thì xem tivi, đứa thì chơi game, đứa thì chơi xếp gỗ.
Con trai của anh ấy đang ngồi chơi xếp gỗ với Tể Tể.
Mọi người thấy anh ấy tới thì vô cùng có lễ phép chào.
“Bác Tương.”
Tương Uyên gật đầu, sau đó sửng sốt khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch sắp chết của Tể Tể đã trở về màu trắng hồng như trước.
“Tể Tể, phản phệ của cháu đã hết rồi à?”
Tể Tể cười híp mắt gật đầu.
“Hết rồi ạ, cha còn gửi đến rất nhiều đồ ăn ngon, Tể Tể ăn no quá trời.”
Tương Uyên lập tức nhìn xung quanh nhưng không thấy Minh Vương.
“Tể Tể, cha ruột của cháu đâu?”
Tể Tể cười khúc khích.
“Cha về địa phủ rồi.”
Tương Uyên: “…”
Đệt!
Nhưng Minh Tể Tể đã khỏe rồi…
Sức mạnh hiện giờ của anh ấy lại không thể nào tăng cấp…
Tương Uyên đột nhiên hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, so tài không?”
Tể Tể vừa định hỏi việc hợp tác giữa Tương Uyên với cha nuôi có đủ năm tỷ chưa thì hai mắt lập tức sáng lên sau khi nghe Tương Uyên nói.
“Được thôi~”
Kế Nguyên Tu nhanh chóng lên tiếng.
“Tể Tể, cháu chỉ là phản phệ biến mất, nhưng vết thương hẳn là vẫn còn.”
Kế Nguyên Tu nói xong, Tương Tư Hoành rất bất mãn nhìn Tương Uyên.
Ánh mắt đó như thể nói rằng “Cha là một người lớn mà sao vẫn không hiểu chuyện đến vậy”!
Tương Uyên chỉ nghĩ đến việc so tài: “…”
****
Chẳng mấy chốc đã đến ngày hai mươi tháng chạp, bắt đầu đếm ngược đến đêm giao thừa.
Bông tuyết bay lả tả như thể bao trùm cả thủ đô.
Những người lớn nhà Hoắc càng bận rộn hơn.
Lúc trước còn có thể cách hai ba hôm về nhà một chuyến, cùng bọn nhỏ ngồi xuống ăn cơm trò chuyện.
Nhưng sau ngày hai mươi tháng chạp thì Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh gần như biến mất hút.
Hoắc Trầm Vân trong ekip hoàn toàn chưa từng về nhà.
Thế là Tương Uyên đã trở thành người lớn duy nhất trong trang viên nhà họ Hoắc.
Đương nhiên, còn có bé rồng Kế Nguyên Tu tự nhận mình là trưởng bối.
Sau khi việc phản phệ của Tể Tể được trừ khử thì sức ăn của cô bé tăng lên mạnh mẽ.
Nếu không phải cô bé đã ăn uống thả phanh ngay bữa đầu tiên thì đoán rằng các đầu bếp của trang viên ngày nào cũng sẽ bận đến nhấc tay không nổi.
Cho dù là vậy, sức ăn của Tể Tể vẫn khiến các đầu bếp của trang viên nghi ngờ.
Trong nhà bếp, bảy tám đầu bếp năm sao đang trò chuyện.
“Nói ra thì mọi người có cảm thấy sức ăn của đám trẻ nhà chúng ta tăng lên quá nhiều không?”
Đầu bếp bất cẩn cười khúc khích.
“Một đứa con trai lớn thì ăn sạt nghiệp ông cha! Sếp lớn nhà chúng ta chỉ có một cô con gái, còn lại toàn là con trai nên việc ăn nhiều là điều có thể hiểu được.”
Đầu bếp thứ ba lắc đầu.
“Nhưng cũng không thể nhiều đến mức quá đáng mà!”
Đầu bếp thứ tư đồng ý.
“Đúng vậy, đúng là có hơi quá đáng!”
Đầu bếp thứ năm sờ cằm.
“Quả thật quá đáng.”
Đầu bếp thứ sáu cũng không phải người cẩn thận gì.
“Lo nhiều như vậy làm gì? Công việc của chúng ta là nấu cơm, chỉ cần nấu cơm là được rồi, mặc kệ việc nấu ít hay nhiều đi.”
Đầu bếp bất cẩn cười khúc khích.
“Đúng đúng! Hơn nữa chúng ta làm càng nhiều thì tiền lương càng tăng nhiều!”
Điều này thực sự đã chạm đến trái tim của mọi người.
Tổng giám đốc Hoắc của họ luôn hào phóng, vì biết bọn nhỏ nhà mình ăn nhiều nên tiền lương tháng này lại được tăng lên, nghe nói cuối năm còn có tiền thưởng gấp ba.
Nhìn toàn bộ thủ đô, đầu bếp nhà ai có được sự đãi ngộ như họ?