Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1809:

Bà cụ Hoắc nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chứ: “Nghịch tử!”

Tể Tể thấy cô Tôn đã yên vị ở hàng ghế sau thì quay qua nhìn: “Ơ cha đâu rồi ạ?”

Đối mặt với đứa cháu gái duy nhất của mình, bà cụ Hoắc lại vô cùng từ ái: “Cha cháu là cái tên cuồng công tác đó, đi làm rồi.”

Tể Tể chọc chọc cái đầu nhỏ: “Vậy thì bà nội nên về nhà nghỉ ngơi. Tể Tể cùng với anh Tư Lâm và anh Tiểu Hoành sẽ đưa cô Tôn đi bệnh viện ạ.”

Hoắc Tư Cẩn đã đi tới bên ghế lái phụ: “Cả cháu nữa.”

Tất nhiên bà cụ Hoắc không có ý kiến gì cả: “Đi thôi, đi thôi, đi đường chú ý an toàn nhé.”

Tương Uyên đang tính nói chuyện với con trai thì cửa sổ xe đã nâng lên rồi.

Tương Uyên: “…”

Thôi!

Dù sao thì sau này cũng còn rất nhiều thời gian mà!

Bà Hoắc nhìn thấy anh ấy thì hai mắt sáng quắc lên.

Tương Uyên lại có cảm giác không được tốt cho lắm.

Bà cụ Hoắc cười tủm tỉm hỏi anh ấy: “Tương Uyên này, trước đây cháu luôn tập trung cho sự nghiệp của mình trong làng giải trí, chắc là cũng quen biết nhiều cô gái xinh xắn đúng không?”

Tương Uyên: “Dạ bà ơi, tuy trước cháu hay hoạt động trong giới giải trí nhưng mà chủ yếu là vì muốn tìm được Tiểu Hoành, người bên cạnh luôn là trợ lý nam, không có cô gái nào khác đâu ạ.”

Bà cụ Hoắc không thèm để ý: “Trước đây không quen ai cũng không sao, giờ từ từ làm quen cũng không muộn, cháu nói xem có đúng không nào?”

Tương Uyên: “Dạ?”

Bà cụ Hoắc: “Cháu xem lại cháu với cả Trầm Lệnh cùng với Trầm Huy đấy. Trầm Vân nói thế nào thì cũng mới hơn hai mươi, tuy Cửu Phượng cũng đã có tuổi rồi nhưng vẫn còn trẻ lắm. Còn ba đứa cháu thì…”

Tương Uyên theo bản năng mà chạm lên mặt mình hỏi: “Chúng cháu làm sao ạ?”

Dạo này bà cụ Hoắc rất hay chọn đối tượng cho anh ba Hoắc, kéo Tương Uyên qua một bên, vừa đi vừa nói.

“Ba đứa các cháu đứa nào cũng có con lại không có vợ. Tuy là không thiếu tiền nhưng…”

Tương Uyên không ngờ mình bằng này tuổi rồi vẫn có thể khiến cho một bà lão nhọc lòng vì chuyện hôn nhân của mình.

“Bà ơi, cháu thật sự chỉ nghĩ muốn chăm sóc Tiểu Hoành cho tốt. Nếu như bà thấy có đối tượng nào ưng ý thì có thể giới thiệu cho Nguyên Tu đó ạ!”

Kế Nguyên Tu: “…”

Cậu ấy chỉ là bé rồng hai ngàn tuổi thôi mà!

Bé rồng!

Yêu đương cái gì cơ?

Đối diện với ánh mắt đầy quan tâm của bà cụ Hoắc thì vội vã mở miệng: “Mẹ ơi, con… Giờ con bằng này tuổi vẫn thích hợp với chuyện học hành, ngày ngày tiến về đằng trước hơn ạ!”

“Để con đi tìm đám Tư Tước bàn chuyện nghỉ đông ạ!”

Kế Nguyên Tu chạy trốn nhanh như chớp.

Để lại một mình bà cụ Hoắc đứng đó nói thầm một mình trong phòng khách to đùng.

“Mẫu giáo… thì có tác nghiệp kỳ nghỉ đông cái gì cơ?”

Hai bé con cũng đi nhà trẻ chính là Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành thì đang nói chuyện với cô Tôn nằm ở phòng bệnh trong bệnh viện.

Xe còn chưa đi tới bệnh viện thì cô Tôn ngất xỉu do huyết áp tăng cao đột ngột nay đã tỉnh lại.

Trước sự kiên trì nhẫn nại của đám trẻ con nhà họ Hoắc, cô ấy vẫn được đưa tới khoa ngoại trú của bệnh viện Số Một.

Sau khi được mát xa bằng rượu thuốc thì tác dụng đúng là không tồi.

Tuy cô ấy có hơi đau nhưng không tới mức không đi đường được.

Hoắc Tư Lâm cùng với Hoắc Tư Cẩn sợ cô Tôn nhìn thấy bọn họ thì xấu hổ nên vẫn luôn chờ ngoài hành lang.

Cô Tôn nhìn Tể Tể cùng với Tiểu Hoành mà ấm cả lòng, vô cùng mềm mại.

“Tể Tể, Tiểu Hoành, cảm ơn hai em nhé.”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành đồng thời lắc đầu: “Không có gì đâu ạ, chỉ cần cô Tôn khỏe mạnh bình an là được ạ.”

Nghe thấy hai bé con nhỏ nhẹ quan tâm như thế thì cô Tô vô cùng cảm động.

Nghĩ tới Tể Tể cùng với Tiểu Hoành lại không phải con cháu nhà họ Hoắc thì cô ấy lại không nhịn được mà muốn dẫn hai đứa nhỏ này đi ăn ngon.

Nhưng bên kia vẫn còn hai người lớn, so với cô ấy thì cũng không nhỏ hơn là mấy nên cô Tôn cũng từ bỏ suy nghĩ này luôn.

“Tể Tể, Tiểu Hoành, các em mau về nhà thôi. Cô không sao hết.”

Tương Tư Hoành vội cất lời: “Cô Tôn, để chúng em đưa cô về ạ.”

Tể Tể gật đầu, tiếp lời: “Đúng! Anh Tư Lâm cùng với anh cả vẫn còn ngoài kia ạ. Hai người họ ai cũng có thể lái xe được.”

Cô Tôn tính từ chối.

Hoắc Tư Lâm cùng với Hoắc Tư Cẩn đứng ngoài hành lang nghe thấy giọng của Tể Tể cùng với Tiểu Hoành thì gõ cửa rồi mới đi vào.

Hai người họ tuy mới hơn hai mươi, nhưng đều vô cùng tinh tế nhanh nhạy.

Họ vừa mới bước vào đã quan tâm tới vết thương dưới chân cô Tôn, không hề nhắc tới chuyện xảy ra ngoài trang viên lấy một từ.

Hoắc Tư Lâm dịu dàng, Hoắc Tư Cẩn nghiêm túc. Hai người họ kẻ xướng người họa làm cho cô Tôn đang xấu hổ cũng thả lỏng luôn.

Hoắc Tư Cẩn nhìn đồng hồ.

“Cô Tôn, sắp tới giờ trưa rồi, hay mình đi ăn trưa rồi hẵng về?”

Cô Tôn vội lắc đầu.

“Không cần đâu, cha tôi từ quê lên đang ở nhà tôi luôn rồi. Tôi… tôi về với ông ấy.”

Hoắc Tư Cẩn cười nhạt gật đầu.

“Được, giờ chúng em đưa cô về.”

Cô Tôn không tiện từ chối: “Vậy thì phiền mấy đứa quá.”

Anh em bốn người nhà họ Hoắc trăm miệng một lời: “Dạ.”

Cô Tôn: “...”

Khi tới chỗ mà cô Tôn thuê thì cả Hoắc Tư Cẩn, Tể Tể cùng với Tiểu Hoành đều ngạc nhiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free