Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1814:
Cả người của Trương Hoan Hoan run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Run cầm cập chỉ về hướng Tể Tể và Tương Tư Hoành.
“Quỷ... có nhiều quỷ lắm!”
Tương Tư Hoành lập tức phủ nhận.
“Chị gái ơi, không hề có quỷ gì cả.”
Tể Tể cũng giải thích.
Biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
“Chị ơi, thật sự không có quỷ đâu ạ.”
Tất cả đều là người giấy nhỏ thôi!
Người giấy nhỏ không phải là quỷ.
Tể Tể đã thu lại âm khí rồi, nếu cô bé không ra lệnh cho người giấy nhỏ làm việc thì người giấy nhỏ sẽ chỉ là một người giấy bình thường mà thôi.
Sắc mặt của Trương Hoan Hoan trắng bệch, điên cuồng lắc đầu, thấy bạn bè đều đã tới, cô ấy cũng mạnh dạn hơn, giọng nói cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Có quỷ! Còn rất nhiều nữa!”
Đậu Văn cau mày.
“Trương Hoan Hoan, hay là cậu bị hoa mắt?”
Lục Trạch cũng cảm thấy lời của Trương Hoan Hoan không đáng tin, đang là ban ngày mà.
Con quỷ nào lại không tiếc mạng sống chạy lung tung khắp nơi giữa ban ngày ban mặt chứ?
Cho dù ánh sáng trong phòng bao riêng hơi tối, nhưng cũng không thể thay đổi được sự thật bây giờ là ban ngày.
Vả lại đã gần trưa rồi, nếu thật sự có cái thứ không tồn tại đó, làm sao nó dám chạy ra giữa ban ngày để soát độ tồn tại?
Lục Trạch nhìn thấy ba bạn nữ Đoàn Vũ Tình, Sa Sa và Lữ Lâm Hi đều đã đi tới, anh ấy nhanh chóng buông tay đang dìu Trương Hoan Hoan ra, để mấy bạn nữ đỡ người.
“Sa Sa, Vũ Tình, Lâm Hi, các cậu chăm sóc cho Trương Hoan Hoan nhé.”
Sa Sa và hai người còn lại thấy Trương Hoan Hoan không giống như đang giả vờ, ba người trao đổi ánh mắt, đều ngẩn người.
Tuy họ đều biết ý đồ của Trương Hoan Hoan, nhưng tìm lý do nào lại không được, sao lại dùng cái cách nói vô lý như có quỷ để thu hút sự chú ý của anh em nhà họ Hoắc...
Họ đều không muốn đếm xỉa tới luôn vậy đó.
Sa Sa thấp giọng hỏi Trương Hoan Hoan.
“Cậu đang làm gì vậy? Đang là ban ngày mà quỷ ở đâu ra?”
Trương Hoan Hoan vô cùng sợ hãi, dù lúc này đã bình tĩnh lại rất nhiều nhưng vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Tể Tể, Tương Tư Hoành và người giấy nhỏ rơi khắp mặt đất, cô ấy nghĩ lại vẫn rùng mình.
“Sa Sa, cậu tin tớ đi, thật sự có quỷ đó, hơn nữa... hơn nữa...”
Sa Sa cố nhịn không trừng mắt.
“Được rồi, được rồi, tuy lý do của cậu cực kỳ vô lý, nhưng hiệu quả rất tốt, mục đích cũng đạt được rồi, Hoắc Tư Lâm và em trai họ của cậu ấy là Hoắc Tư Cẩn thật sự đã tới đây.”
Trương Hoan Hoan: “...”
Đúng lúc Hoắc Tư Cẩn đang nhìn Trương Hoan Hoan, mặt của Trương Hoan Hoan trắng bệch, đầu óc trở nên trống rỗng.
Đúng là cô ấy có ý với Hoắc Tư Cẩn, nhưng tình huống hiện tại.
.. cô ấy ở trước mặt của Hoắc Tư Cẩn còn hình tượng gì nữa đâu chứ?
Liệu Hoắc Tư Cẩn có nhìn cô ấy như nhìn một con điên hay không?
Trương Hoan Hoan theo bản năng cúi đầu, hận không thể biến mất ngay tại chỗ.
Hoắc Tư Cẩn quay mặt đi, liếc nhìn đống đồ ăn vặt rơi trên mặt đất, lạnh nhạt nói.
“Sao ngoài cửa lại có một túi đồ ăn vặt lớn thế?”
Sa Sa và Đoàn Vũ Tình vô thức nhìn về phía Trương Hoan Hoan.
Trương Hoan Hoan chưa kịp nói thì Tương Tư Hoành đã ngây ngô cất lời.
“Anh Tư Cẩn, túi đồ ăn vặt đó… là do chị gái gào khóc này mang tới ạ.”
Tể Tể bổ sung thêm.
“Chị ấy nhìn về phía chúng em, rồi đột nhiên bắt đầu gào thét lên...”
Đậu Văn, Lục Trạch và các bạn nam khác: “...”
Sa Sa, Đoàn Vũ Tình và Lữ Lâm Hi: “...”
Người trong cuộc là Trương Hoan Hoan: “...”
Khuôn mặt tái nhợt của Trương Hoan Hoan bỗng chốc đỏ lên, lắp bắp giải thích.
“Là... là tớ... đem đến, tớ... tớ thấy hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương ở đây, định mang chút đồ ăn vặt cho hai bé.”
Ánh mặt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía núi đồ ăn vặt, trái cây và bánh ngọt chất đầy trên bàn trà trong phòng bao riêng của Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Trương Hoan Hoan: “...”
Sa Sa giúp Trương Hoan Hoan giải thích.
“Hoan Hoan rất thích trẻ con, chắc cậu ấy lo Tư Lâm và Tư Cẩn đều là con trai, có thể không được chu đáo lắm cho nên mới mang đồ ăn vặt đến cho Tể Tể và Tiểu Tương ấy mà.”
Trương Hoan Hoan vội gật đầu.
“Đúng vậy đó.”
Giọng nói của Hoắc Tư Cẩn rất lạnh lùng.
“Trương Hoan Hoan, Vu Sa Sa, đừng nghi ngờ yêu cầu cơ bản của y khoa lâm sàng đối với học sinh!”
Vẻ mặt của Trương Hoan Hoan và Vu Sa Sa đồng thời cứng đờ.
Đoàn Vũ Tình vội vàng đứng ra.
“Được rồi, được rồi mà, Hoan Hoan cũng có ý tốt, mà Tư Lâm và Tư Cẩn rõ ràng cũng là anh trai tốt, tất cả đều chỉ là hiểu lầm thôi, nói ra hết là được rồi.”
Đậu Văn cũng lập tức phụ họa.
“Phải đó! Giờ cũng sắp trưa rồi, tớ đã đặt nhà hàng ở mặt sau của vườn Ngô Đồng, chúng ta mau đi ăn đi, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.”
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn không nói gì thêm, mọi người di chuyển đến mặt sau của vườn Ngô Đồng.
Đậu Văn vừa bước vào trong vừa cười híp mắt giới thiệu.
“Bên vườn Ngô Đồng còn có mấy hồ suối nước nóng, sau khi ăn xong, mọi người có thể ngâm mình trong suối nước nóng để thư giãn nha.”
Đoàn Vũ Tình mỉm cười tiếp lời.
“Nam nữ ngâm cùng nhau sao? Ngại lắm.”
Đậu Văn cười ha hả.
“Đã nói là có đến mấy hồ suối nước nóng lận mà, ở giữa còn có những mảng rừng trúc nhỏ ngăn cách, sao mà gọi là ngâm chung được?”