Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1818:

Trương Tập vỗn dĩ còn tính ngay lập tức ra mặt cho con mình thì bình tĩnh lại ngay lập tức.

Lần trước, ông ta không thể nào tra ra được tin tức của đối phương. Lần này lại tiếp tục đụng độ đối phương. Người trẻ tuổi trước mặt không chỉ có khí chất, tướng mạo đều vô cùng xuất chúng mà đến cả trang phục đang mặc trên người tuy không có bất cứ logo nào nhưng chất lượng lại vô cùng tốt.

Đồng hô đeo tay có trị giá lên tới bảy chữ số, toát ra nét lạnh lùng lại cường đại…

Trương Tập bắt đầu hoài nghi thân phận của đối phương.

Không để cho ông chủ Lạc tiếp tục uy hiếp, bỗng nhiên Trương Tập nở nụ cười ôn hòa: “Cậu thât sự là cậu chủ nhà họ Tư sao?”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành ở bên cạnh suýt chút nữa là lắc đầu thay cho Hoăc Tư Cẩn.

Cũng may là có thể nhịn lại ngay vào lúc mấu chốt.

Hoắc Tư Cẩn cũng không thẳng thắn trả lời vấn đề này mà còn hỏi ngược lại: “Chuyện có phải người nhà họ Tư hay không quan trọng tới thế hay sao?”

Đám người nhà họ Trương: “…”

Tất nhiên là rất quan trọng rồi!

Này còn không phải là hiện trường so cha, so hậu đài hay sao?

Tuy con trai không nên thân nhưng đầu óc cũng không tới nỗi nào.

Phụ nữ có bối cảnh không phải là loại phụ nữ mà nó sẽ động tới.

Bỗng nhiên Trương Tập chuyển tầm nhìn xuống Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành: “Hai bạn nhỏ, hai bạn tên là gì thế?”

Đôi mắt to của Tể Tể xoay tròn: “Tể Tể tên là Tể Tể ạ!”

Khuôn mặt nhỏ của Tương Tư Hoành đổ bừng, cứng cổ bịa chuyện: “Cháu tên là Tương Tương ạ!”

Trương Tập: “…”

Nhãi ranh giảo hoạt!

Nhìn qua thì toàn là trẻ con mà sao lại lanh thế không biết.

Đứa nào cũng chỉ nói mỗi nhũ danh!

Càng như thế thì ông ta lại càng thấy ba anh em nhà này không phải là con nhà bình thường.

Con nhà bình thường sao lại có mắt nhìn như thế được?

Mà danh môn thế gia, đại nghiệp trong nhà lớn, con cháu cũng nhiều nên lại càng phải biết phòng bị không để bị tính kế, tất nhiên đã suy nghĩ nhiều từ khi còn nhỏ rồi.

Trương Tập chắc chắn ba người bọn họ không phải người nhà họ Tư…

Lại còn là người mà người của ông ta không thể nào tra ra được chút thông tin nào về thân phận của họ…

Trương Tập nghĩ một lát, bỗng nhiên giơ tay tát cái bốp lên mặt Trương Toại Phong đang lạnh cóng cả người, run rẩy đứng đó.

“Mẹ cái thằng vô dụng này.”

Đột nhiên bị đánh làm cho Trương Toại Phong mơ màng luôn.

Gã ta bị cha tuột đánh dính lên tường, lảo đảo một lát mới có thể miễn cưỡng đứng vững được: “Cha ơi?”

Tình cha bao la như biển thái bình đâu?

Cao Triệu Ba cùng với Dương Cương mới nãy còn im thin thít như chim cút bỗng nhiên lên tiếng.

Dương Cương nói: “Chú Trương, có khi nào chú bị thứ gì ám vào người không?”

Cao Triệu Ba: “Nếu đúng thì chú chớp mắt đi ạ.”

Dù sao thì hai đứa trẻ kia cũng vô cùng cổ quái!

Chẳng khác gì ma quỷ cả!

Bọn họ sợ lắm đó nha!

Ngay khi bọn họ nhìn Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành bằng ánh nhìn đầy sợ hãi thì Tể Tể lại cất lời trả lời hộ Trương Tập luôn: “Chú Trương… trông thì ổn áp lắm, chắc là không bị thứ gì bám vào người đâu ạ!”

Dương Cương cùng với Cao Triệu Ba: “…”

Hai người họ ngay lập tức im miệng, không dám nhiều lời.

Có thứ gì đó tồn tại hay sao?

Trương Tập đánh thằng con không nên nết xong thì vô cùng lễ phép, đầy khách khí mà xin lỗi Hoắc Tư Cẩn: “Tư Cẩn, chuyện lần trước con trai tôi gây ra tôi cũng đã biết. Quả thực là nó không đúng.

Nó là con trai nhỏ nhà tôi, từ hồi còn bé thân thể đã không được ổn định cho nên tôi không tránh khỏi có chút nuông chiều quá đà với nó. Nó thật sự rất thích cô giáo Tôn kia cho nên mới…”

Nhắc tới cô giáo Tôn, trong đầu Trương Tập ngay lập tức hiện lên tư liệu ông ta đã điều tra được về cô ấy.

Cô giáo Tôn làm việc tại trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh, lần gần nhất về thăm gia đình là khi…

Cụm từ “Trang viên nhà họ Hoắc” bỗng nhiên hiện lên trong đầu ông ta, Trương Tập ngay lập tức nhớ được nhiều thứ hơn.

Quan trọng nhất là mấy tháng trước người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc mới nhận nuôi một cô con gái tầm ba tuổi rưỡi, tên là Minh Tể Tể.

“Tể Tể tên là Tể Tể!”

Hai chân Trương Tập mềm nhũn, theo bản năng chống tay vào tường để ổn định cơ thể.

Đến thở cũng khó khăn.

****

Cùng lúc đó, đám người Hoắc Tư Lâm vừa mới từ vườn Ngô Đồng sang đây.

Trương Tập sợ động tác của mình chậm quá sẽ không kịp nên nhanh chóng vén tay áo lên tát thẳng vào mặt con trai mình liên tục mấy cái.

Vừa đánh vừa chửi.

“Thằng súc sinh này. Từ nhỏ tới lớn tao dạy mày sao hả? Thích cô gái nào thì phải nghiêm túc theo đuổi, bảo vệ người ta chứ, vậy mà mày lại đang làm gì hả?

Uống mấy chai bia chai rượu vào là cả cha mày mà mày cũng không nhận ra nữa à?

Lại còn dám làm bậy, làm bậy này, hư đốn này. Hôm nay tao phải cho mày biết hậu quả của không biết tốt xấu là gì.”

“Sao tao lại có thể đẻ ra cái loại hư đốn như mày thế chứ hả?”

“Mày xem mày mấy tuổi? Tể Tể và Tương Tương nhà người ta mới mấy tuổi? Chữ nghĩa cô thầy dạy mày vứt cho chó ăn hết rồi à? Lớn to xác mà còn hơn thua với hai đứa bé ba bốn tuổi.”

“Đánh mày thế này là còn nhẹ đấy.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free