Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1821:

“Nếu như đã xin lỗi rồi thì hai người có thể về được rồi đấy.”

Kế Nguyên Tu nói thêm.

“Nhớ mang đồ mà hai người mang tới về luôn.”

Hai cha con Trương Tập: “…”

Mặc dù Trương Tập cảm thấy khá xấu hổ, nhưng có thể bước vào cổng trang viên nhà họ Hoắc là đã quá tốt rồi.

Ông ta cố gắng nhịn, cười tươi.

“Đều là những thứ không đáng tiền, Tể Tể và Tiểu Tương hãy nhận lấy đi.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành quay đầu nhìn Tương Uyên và Kế Nguyên Tu.

Lần này Kế Nguyên Tu nói trước.

“Cô giáo đã nói dao củ cải cũng nguy hiểm, hơn nữa còn dễ khiến cho tụi nhỏ có khuynh hướng bạo lực, lúc đi học ở trường mẫu giáo cô giáo đã nói, đề nghị phụ huynh không mua dao củ cải cho các cháu.”

Trương Tập: “…”

Trương Toại Phong nhanh chóng lấy búp bê Barbie đưa cho Tể Tể xem.

“Tể Tể, búp bê Barbie này, còn có thêm nhiều quần áo để thay nữa, chơi rất vui đấy.”

Tể Tể hầm hừ.

“Bản Tể Tể không thiếu đồ chơi.”

Trương Toại Phong còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể đã thấy đôi mắt của đám yêu quái Thỏ Đen sáng rực lên.

“Hơn nữa bản Tể Tể chỉ thích các loại đồ chơi có sự sống, là thú cưng.”

Trương Toại Phong: “Hả?”

Mắt Trương Tập sáng lên, nếp nhăn trên khóe mắt càng nhiều hơn.

“Thế thì tốt rồi, tôi đã cố ý chuẩn bị một cặp thỏ trắng, Toại Phong, mau lấy ra cho Tể Tể.”

Trương Toại Phong kinh ngạc.

Trương Tập thấy con trai mình ngơ ngác đứng nhìn ông ta, ông ta nhịn không được mà trừng anh ta một cái, tự mình lấy một lồng sắt màu hồng nhạt từ trong đống quà mà họ mang tới.

Phía trên lồng sắt còn cột một cái nơ bướm màu hồng, trông vô cùng xinh đẹp.

Bên trong có hai con thỏ nhỏ bằng một nửa bàn tay người lớn.

Hai cái tai dài dài, đôi mắt đỏ to tròn, trông rất lanh lợi và không sợ người.

Người nhà họ Hoắc đều cùng nhíu mày.

Tể Tể nghiêng đầu qua một bên, đột nhiên bật cười khanh khách.

“Tể Tể có thỏ rồi mà.”

Thỏ Đen kích động, nhảy lên vọt vào trong phòng.

Tể Tể đưa tay ra chỉ một cái.

“Xem kìa, Thỏ Đen đó.”

Thỏ Đen chuyển động hai con mắt, ngồi bệt xuống đất, vươn hai vai lên, hai tay chập lại, lạy Tể Tể.

Hai cha con Trương Tập và Trương Toại Phong đều trợn mắt há hốc mồm.

“Con thỏ này…”

Tể Tể càng cười tươi hơn.

“Thỏ Đen rất thông minh, không chỉ có thể nghe hiểu được lời của Tể Tể nói còn có thể bưng trà rót nước, giúp đỡ chăm sóc vườn cây, tỉa cành.”

Hai cha con Trương Tập và Trương Toại Phong: “…”

Ai tin chứ?

Thế thì chẳng phải là thành tinh rồi sao?

Nhưng mà vì là Minh Tể Tể nói nên bọn họ chỉ giật mình ngạc nhiên một cái, sau đó đều vô cung nịnh hót hùa theo.

“Quả nhiên vẫn là thỏ của Tể Tể tốt, so với Thỏ Đen thì con thỏ mà bác mang tới chẳng tốt tí nào cả.”

Thỏ Đen ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt vô cùng kiêu ngạo.

Nó nhìn về phía hai con thỏ trắng ở trong lồng, nhe răng.

Hai con thỏ trắng nhỏ dựng đứng hết lông lên, sau đó cùng đồng thời rào thét.

Trương Tập: “…”

Thỏ Đen dùng tiếng thỏ nói chuyện với chúng nó.

“Cắn bọn họ. Cắn mạnh vào. Không thì tao sẽ ăn chúng mày.”

Hai con thỏ trắng nhỏ lập tức nhào tới tay Trương Tập đang xách lồng thỏ.

Thỏ Đen nhân cơ hội này dùng sức mạnh phá cái lồng sắt, hai con thỏ nhỏ nhảy bật lên cắn cổ tay và mu bàn tay của Trương Tập.

“A!”

Trương Toại Phong cũng bị dọa hết hồn.

“Cha!”

Anh ta bước tới giúp đỡ, miệng lại không ngừng chửi rủa.

“Đồ súc sinh. Dám cắn người, chờ về thì tao sẽ biến chúng mày thành…”

Thỏ Đen đột nhiên nhảy lên một cái, dùng sức mạnh của yêu quái giẫm lên chân Trương Toại Phong.

Sau đó là một tiếng hét thảm thiết của Trương Toại Phong.

“A!”

Tương Uyên vội vàng nói.

“Quản gia La, mau đưa hai cha con tổng giám đốc Trương tới bệnh viện chích vắc-xin phòng bệnh.”

Quản gia La vội vàng đi tới.

“Tổng giám đốc Trương, mời ông đi lối này.”

Tay Trương Tập bị cắn rách một miếng da, đau tới mức không nói được gì.

Giờ ông ta làm gì còn nghĩ được gì nữa, vội vàng gật đầu một cái với đám người Tương Uyên, rồi kéo theo con trai đang gào khóc rời đi.

Tể Tể đi qua bế Thỏ Đen lên.

“Thỏ Đen, mày làm tốt lắm.”

Tể Tể vừa mới khen Thỏ Đen xong thì bên ngoài sân vườn lại truyền tới tiếng kêu thảm thiết của hai cha con Trương Tập và Trương Toại Phong.

Hơn nữa còn là kêu liên tiếp không ngừng.

Ngay cả quản gia La cũng đều bị giật mình la lên một tiếng.

“A!”

“Á!”

“Ôi ôi ôi. Mày đừng ủi nữa.”

“Cự Sâm Nhiên, đừng đánh nữa.”

Đám người Tương Uyên vội vàng chạy ra ngoài xem.

Hay lắm!

Đám yêu quái gà trống nhỏ, Hổ con, chó vàng, Cự Sâm Nhiên và heo đen đều đang đánh hội đồng hai cha con Trương Tập và Trương Toại Phong.

Bọn chúng còn đánh khiến cho Trương Tập và Trương Toại Phong ngất luôn.

Tương Uyên cũng cạn lời.

Hoắc Tư Thần cười ha ha.

“Làm tốt lắm. Tối nay mỗi đứa đều được thêm cơm nhé.”

Quản gia La: “Hả?”

Máy con thú cưng mà các cậu chủ cô chủ nhỏ nuôi… sao con nào con nấy đều toàn là lũ hai mặt thế nhỉ.

Rõ ràng con nào cũng nhỏ xíu, nhưng lại rất hung dữ.

Hai mắt Tể Tể cũng sáng lên.

“Chờ tới đêm giao thừa, Tể Tể sẽ dẫn mọi người đi hát Karaoke.”

Đại sư Cát Mẫn kích động, ngẩng cổ lên bắt đầu gáy.

“Ò ó o o o o…”

Quản gia La há hốc mồm.

Vì sao một con gà con lại có thể gáy được?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free