Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1842:

Ba đứa con trai của anh ấy, đứa nào cũng giỏi đứa nào cũng ngoan.

Nếu con của anh ấy mà có đứa nào giống Kỷ Khải thì anh ấy sẽ là người đầu tiên cầm dây nịt quất nó tàn canh gió lạnh ấy chứ đùa!

Nhưng đương nhiên là…

Nhà họ Hoắc sẽ không bao giờ nuôi dưỡng ra một đứa trẻ hư như Kỷ Khải!

Cho dù là đứa quậy nhất như Tư Thần, thi thoảng cũng sẽ buột miệng nói ra một câu “ông đây”, nhưng thằng bé vô cùng tôn kính bậc cha chú trong nhà, cũng rất quan tâm đến các em trai em gái, tóm lại rất có trách nhiệm và bộ dáng của một người làm anh.

Còn Kỷ Khải...

Nghĩ đến gia đình nhà họ Kỷ kia, sắc mặt của Hoắc Trầm Huy càng lạnh hơn nữa.

Tiền Hiểu Lệ luống cuống, chuyện này hoàn toàn không giống với dự đoán của cô ta.

Dù sao năm đó khi cô ta và Hoắc Trầm Huy yêu đương, cảm tình giữa hai người thật sự rất tốt.

Hoắc Trầm Huy chẳng những dịu dàng mà còn rất quan tâm chăm sóc cô ta, bởi vậy những năm gần đây mỗi khi nghĩ lại, cô ta đều cảm thấy hối hận không thôi.

“Trầm Huy, có phải anh vẫn còn giận em hay không?”

Hoắc Trầm Huy không chút do dự quát lớn: “Câm miệng!”

Bọn trẻ nhà họ Hoắc: “...”

Oa!

Xem ra drama lần này rất lớn à nha!

Hai mắt Tiền Hiểu Lệ đẫm lệ, cô ta còn muốn nói gì đó, đáng tiếc Hoắc Trầm Huy đã đột nhiên xoay người đi ra ngoài.

Hoắc Tư Lâm vừa định đuổi theo thì Hoắc Trầm Huy đã quay lại nhìn anh ấy một cái: “Tư Lâm, con chờ ở bên này cho cha!”

Hoắc Tư Lâm mới vừa nhấc chân lên kiểu: “...”

Thôi vậy!

Thấy gương mặt già của cha ruột đã trở nên xanh mét, anh ấy quyết định sẽ nghe lời.

Tiền Hiểu Lệ thấy Hoắc Trầm Huy muốn nói chuyện riêng với mình thì trong mắt lại dấy lên ngọn lửa hy vọng.

“Trầm Huy, em...”

Hoắc Trầm Huy lại mở miệng quát cô ta một cái: “Tôi nói, câm miệng lại cho tôi!”

Tiền Hiểu Lệ cũng không giận, thậm chí còn ngoan ngoãn gật đầu, trong giọng nói nức nở ẩn chứa sự dịu dàng khó tả: “Vâng, em sẽ nghe anh hết.”

Hoắc Trầm Huy nghe mà sởn hết cả gai ốc, thậm chí còn có hơi buồn nôn, mặt mũi cũng tái mét.

Kỷ An Viễn ẩn trong đám người đứng từ xa nhìn cảnh này, trong mắt lộ ra vẻ mỉa mai.

Nhưng tóm lại ông ta cảm thấy rất vừa lòng.

Hoắc Trầm Huy và Tiền Hiểu Lệ rời đi, lượng người bên phía bọn trẻ nhà họ Hoắc lại quá nhiều, ông ta không thể dễ dàng ra tay được, nhưng không sao, bởi vì tính mạng của Hoắc Trầm Huy lại càng đáng giá!

Đây chính là con trai cả của nhà họ Hoắc đấy!

Kỷ An Viễn nhanh chóng hòa vào dòng người, cũng thuận tay đội cái nón lưỡi trai đã chuẩn bị sẵn từ lâu lên, bắt đầu chậm rãi đi về hướng mà Hoắc Trầm Huy và Tiền Hiểu Lệ rời đi ban nãy.

Mà bên phía bọn trẻ nhà họ Hoắc, Hoắc Tư Lâm đột nhiên nhíu mày.

Kế Nguyên Tu đứng ngay bên cạnh anh ấy, cho nên cậu ấy lập tức nhạy bén phát hiện sự thay đổi về mặt cảm xúc của anh ấy.

“Tư Lâm, sao thế?”

Hoắc Tư Lâm cúi đầu nhìn “chú nhỏ” chỉ mới học mẫu giáo của mình, sau khi chần chừ một chút thì quyết định nói thật: “Chú nhỏ, không hiểu sao cháu cảm thấy lồng ngực nặng nề quá.”

Kế Nguyên Tu lập tức nhíu mày.

Đám người Hoắc Tư Cẩn nghe thế thì đồng loạt nhìn về phía anh ấy.

Tể Tể và Tương Tư Hoành vội chạy đến trước mặt anh ấy, hỏi: “Anh Tư Lâm/anh, sao tự nhiên lồng ngực của anh lại nặng nề? Anh bị bệnh gì hả?”

Hai đứa nhỏ vừa mới hỏi xong, biểu cảm trên mặt của Tể Tể đột nhiên thay đổi.

Sắc mặt của Kế Nguyên Tu cũng sầm xuống.

Cậu ấy lập tức xoay người, tầm mắt sắc bén quét qua quét lại đám người ở xung quanh.

Hoắc Tư Thần nôn nóng hỏi: “Tể Tể, Tiểu Tương, rốt cuộc anh Tư Lâm bị sao vậy? Chẳng lẽ lại có quỷ muốn quấy phá hả?”

Lúc này số quỷ trong trung tâm thương mại cũng không ít, nếu có con quỷ nào muốn nhân cơ hội ra tay thì cũng không phải không thể.

Mới vừa nhắc tới quỷ, con quỷ mà ban nãy họ gặp ở lầu một của trung tâm thương mại đột nhiên bay vội qua.

“Ôi giời ơi! Công chúa nhỏ, cuối cùng tôi cũng tìm được cô rồi!”

Tể Tể nghiêm mặt hỏi” “Ông ơi, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Con quỷ kinh hoàng mở miệng: “Huyền Môn! Có người của Huyền Môn trong trung tâm thương mại nhân cơ hội hút âm khí trên người của chúng tôi, vài người bạn của tôi đã không thể duy trì được hình người nữa rồi. Nếu không phải ông già như tôi chạy nhanh, nhiều khi cũng... cũng xong đời rồi đấy!”

Con quỷ vừa mới nói xong, trong đầu của người nhà họ Hoắc lập tức hiện lên ba chữ.

Nhà họ Kỷ!

Nhưng bọn họ lại không hề cảm giác được bất kỳ một sức mạnh phi nhân loại nào cả.

Cả trận pháp cũng không.

Kế Nguyên Tu là Tổ Linh của Huyền Môn, trong đầu cậu ấy lập tức hiện lên không ít món bảo bối và pháp khí của Huyền Môn có thể đối phó với quỷ, vì thế nhanh chóng mở miệng: “Tể Tể, cháu mau đi tìm anh cả đi. Tiểu Tương, cháu thì đuổi theo trưởng phòng Hùng, còn chú sẽ ở đây bảo vệ mọi người.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhanh chóng gật đầu, sau đó cong cặp chân ngắn ngủn của mình chạy về phía cần đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free