Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1905:
“Rõ ràng là nhà cô ác độc mới đúng, anh Triệu Lâm và bà ba đều đã mất, chú Chí Khôn bị ngốc, chẳng phải đây chính là minh chứng rõ ràng nhất sao?”
Trương Giai Oánh: “… Được lắm! Các người muốn ỷ đông hiếp yếu có phải không?”
Trương Giai Oánh đột nhiên nhìn về phía Hoắc Chí Dũng.
“Chí Dũng, anh xem bọn họ kìa!”
Hoắc Chí Dũng: “…”
Ông ta đang nhìn đây!
Hơn nữa còn tức đến ngứa răng!
Nhưng mà ông ta không thể nào cãi lại được.
Nhìn Trương Yến Hồng đang khoanh tay, vẻ mặt hừng hực khí thế, nghĩ đến cảnh chị dâu bị Trương Yến Hồng mắng đến mức á khẩu không trả lời được, Hoắc Chí Dũng quyết định không đôi co nữa.
Ông ta chỉ nhìn chằm chằm vào ông cả Hoắc, ra vẻ đáng thương.
“Bác cả, chẳng lẽ bác muốn cháu phải quỳ xuống cầu xin bác sao?”
Chưa để ông cả Hoắc lên tiếng, Hoắc Chí Dũng đã trực tiếp quỳ xuống.
Ông cả Hoắc nhanh chóng tránh đi, sau đó bước thẳng đến trước linh cữu.
“Em ba, em đã mất rồi thì hãy an tâm đi đầu thai chuyển thế, đoàn tụ với em ba. Còn về người nhà của em… Bọn họ đều khỏe mạnh, thời buổi này kiếm tiền dễ dàng, chỉ cần con cháu của em không lười biếng thì nhất định có thể sống tốt hơn người thường! Dù sao thì bao năm qua, nhà lão tứ đã cho nhà em không ít tiền!”
“Đương nhiên, tiền càng dễ tiêu hơn! Nếu bọn họ vẫn muốn làm con đỉa như trước…”
Ông cả Hoắc trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Chắc chắn là em sẽ không yên tâm, chi bằng… em hãy tự mình trông nom bọn họ đi!”
Mọi người nhà họ Hoắc: “…”
Những người đến giúp đỡ: “…”
Tể Tể vỗ tay.
“Bác bí thư nói đúng lắm ạ!”
Tương Tư Hoành phụ họa: “Đúng vậy, nếu không yên tâm thì hãy đưa bọn họ đi cùng luôn đi!”
Dù sao thì bà ta cũng đã biến thành Tu La Sát rồi.
Trước ngày thứ bảy, Tu La Sát cần phải được bồi bổ, hơn nữa còn là loại lục thân không nhận…
Khả năng nhà Hoắc Chí Dũng bị bà ba giết chết là rất lớn.
Nhà Mã Như Hoa, Hoắc Chí Dũng: “…”
Mã Như Hoa tức giận mắng chửi: “Sao hả? Muốn nguyền rủa nhà chúng tôi sao? Muốn đưa chúng tôi đi cùng? Bí thư thôn, ông yên tâm, nếu mẹ chồng tôi có bản lĩnh đó thì người đầu tiên bà ấy đưa đi chính là ông, là nhà ông và nhà Hoắc Trầm Lệnh!”
Nghe vậy, Tể Tể cảm thấy chói tai.
Nhân lúc mọi người không chú ý, cô bé duỗi bàn tay mũm mĩm ra, khẽ búng tay một cái.
Mã Như Hoa còn muốn mắng chửi tiếp thì bỗng nhiên phát hiện ra miệng mình tuy vẫn có thể mấp máy nhưng lại không phát ra âm thanh nào.
Mã Như Hoa: “…”
Trương Giai Oánh vội vàng nhìn cô ta: “Chị dâu, chị sao vậy?”
Mã Như Hoa lộ vẻ mặt hoảng sợ.
Cô ta cũng muốn biết mình bị sao, rõ ràng miệng cô ta vẫn có thể cử động được, nhưng mà… Dù có cố gắng đến đâu cũng không phát ra tiếng nào.
Tể Tể cảm thấy nhà Hoắc Chí Dũng quá ồn ào, lại còn lắm chuyện.
Cô bé không khách sáo nữa!
Lại khẽ búng tay một cái.
Câm miệng hết cho bổn Tể Tể!
Câm miệng hết cho bổn Tể Tể!
Bốn người nhà họ Hoắc đột nhiên phát hiện ra mình không thể nói chuyện được nữa.
Bà con trong thôn: “…”
Chuyện gì vậy?
Bốn người nhà họ Hoắc càng thêm hoảng sợ.
Lúc Tể Tể hành động, Tương Tư Hoành lại ngẩng đầu nhìn trời.
****
Bầu trời âm u.
Nhưng vẫn không có dấu hiệu gì là sắp có sấm sét.
Tương Tư Hoành thất vọng vô cùng.
Nghĩ ngợi một hồi, cậu bé cũng len lén dùng một chút sức lực, đánh vào chân Hoắc Chí Dũng.
Hoắc Đông Hải đang đứng thẳng bỗng nhiên loạng choạng, ngã quỳ sụp xuống trước quan tài bà ba.
Mũi của cậu ta chỉ cách quan tài khoảng hai ba centimet.
Hoắc Đông Hải sợ hãi há miệng định hét lên.
“A a a!”
Nhưng không ai có thể nghe thấy tiếng của cậu ta.
Mọi người nhìn thấy cậu ta mặt mũi méo mó, tức giận đến mức muốn cắn nát cả răng, nhưng hoàn toàn không biết cậu ta đang nói gì.
Trương Yến Hồng khó hiểu.
"Đông Hải làm sao vậy? Sao tự dưng lại quỳ xuống trước mặt bà nội nó?"
Hoắc Khánh Dương từ phía sau đi tới, nghe thấy vợ mình nói vậy liền lắc đầu.
"Sao có thể chứ? Nếu nó thật lòng thương bà nội nó thì tiền quan tài của bà cụ đã sớm bị nó nướng sạch vào game rồi!"
Bà hai liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự thật.
"Tự dưng lại quỳ xuống, suýt chút nữa thì đập đầu vào quan tài, chắc là sợ rồi!"
Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng: "..."
Nói cũng phải, những gì bà hai nói rất có lý.
Mặc dù không thể nói chuyện nhưng Trương Giai Oánh vẫn nhanh chóng kéo con trai lớn dậy.
Sau đó quay đầu nhìn ông cả Hoắc, lại bắt đầu thao thao bất tuyệt một tràng.
Vẻ mặt, cử chỉ, động tác của cô ta... Gần như muốn bay lên luôn rồi.
Nhưng tình hình bây giờ giống như vở kịch câm của gia đình năm người bọn họ vậy, không ai biết bọn họ đang nói gì.
Nhưng mọi người đều có thể đoán được, chắc chắn là những lời vô lý như trước.
Thôi vậy!
Cứ coi như không nhìn thấy gì đi, lo liệu tang lễ cho bà ba trước đã.
Lúc trước, đám tang của Hoắc Triệu Lâm cũng là do bọn họ giúp đỡ lo liệu, hai nhà Hoắc Chí Khôn và Hoắc Chí Dũng không có ai ra hồn cả.