Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1910:
Sau này nhà con gái đều do con gái làm chủ.
Hai đứa cháu ngoại còn nhỏ, căn bản không hiểu chuyện tiền bạc.
Hôm nay họ ra mặt giúp đỡ, nhà họ Hoắc bồi thường mấy chục triệu.
Đến lúc đó bảo con gái lấy ra một nửa cho anh trai nó, chắc chắn con gái cũng sẽ đồng ý.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thường Quế Lan dịu lại.
Bà ta chùi nước mắt, bắt đầu khóc lóc thảm thiết.
“Trầm Lệnh à, không phải là bác đây không nói lý, mà là cháu nhìn Chí Khôn xem… Nó thành ra thế này rồi, hai đứa cháu trai của cháu còn đang học tiểu học, tương lai còn dài, cháu để bọn nó sống sao đây.”
“Lui một vạn bước mà nói, mẹ của Chí Khôn vì nhà cháu mà ngã chết ở sau núi, bất kể sự thật thế nào, cháu cũng phải gọi bà ấy một tiếng bác ba đúng không?”
“Lui một bước nữa mà nói, cháu tổ chức sinh nhật cho con trai chín tuổi, giải nhất cũng có thể là năm trăm vạn…”
“Cháu chỉ cần động nhẹ ngón tay, cho nhà anh Chí Khôn của cháu vài chục triệu, cả đời này bọn họ sẽ ghi nhớ ân tình của cháu.”
“Còn hai đứa cháu trai của cháu nữa, sau này lớn lên có tiền đồ, nhất định sẽ hiếu thuận với cháu.”
“Đến lúc đó, Trầm Lệnh, cháu còn có hai đứa cháu trai cùng chăm sóc lúc tuổi già nữa!”
Khóe miệng Hoắc Tư Thần giật giật.
“Bà cụ Thường, cha cháu có ba đứa con trai và một đứa con gái rồi! Hơn nữa, với bản tính của hai đứa Đông Hải và Tây Hải đó, chúng nó mà chăm sóc cha cháu lúc tuổi già á? Bọn nó chỉ mong cha cháu chết sớm để chúng nó nhân danh ân nghĩa nửa cái bánh bao mà thừa kế tài sản của cha cháu thôi!”
Hoắc Tư Tước hiếm khi vỗ tay tán thưởng cậu em trai ngốc nghếch của mình.
“Bốp bốp bốp!”
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười khen ngợi em trai.
“Không tệ!”
Tể Tể từ sau lưng cha bước ra.
“Tể Tể sẽ chăm sóc cha lúc tuổi già, không cần người ngoài đâu ạ!”
Chưa đợi Thường Quế Lan lên tiếng, Tể Tể lại lặp lại câu nói ban nãy.
“Các người không sợ phí nước bọt thì cứ nói tiếp đi, dù sao Tể Tể cũng nói rõ rồi, muốn tiền thì không có, muốn mạng thì chỉ có một!”
Nói xong, cô bé còn móc từ trong túi quần ra một con dao gọt hoa quả sắc bén.
Trương Yến Hồng sợ hãi định xông lên, nhưng bị hai đứa con trai giữ lại.
Hoắc Triệu Hàn: “Mẹ, mẹ đừng xen vào.”
Hoắc Triệu Hiên: “Cho dù chúng ta có chết hết, Tể Tể chắc chắn vẫn sống nhăn răng! Không sao đâu mẹ, yên tâm đi!”
Trương Yến Hồng: “…”
Hai đứa con trai này, có phải là học hành đến ngốc rồi không?!
Đó là dao gọt hoa quả, sắc bén lắm đấy.
Hoắc Triệu Hàn hạ giọng nhắc nhở mẹ mình.
“Mẹ, mẹ nhìn chú Trầm Lệnh và những người khác xem.
”
Trương Yến Hồng theo bản năng nhìn sang.
Phát hiện Hoắc Trầm Lệnh và ba đứa con trai, ai nấy đều bình tĩnh, điềm đạm.
Trương Yến Hồng: “…”
Bốn cha con nhà này đang giở trò gì vậy?
Để một đứa bé bốn tuổi như Tể Tể dọa nạt nhà Thường Quế Lan?
Thường Quế Lan chính là người có thể chiếm tiện nghi từ tay thím ba đấy, một đứa bé bốn tuổi như Tể Tể có thể hù dọa được bà ta sao?
Nếu nói nhà thím ba giống như con đỉa hút máu, thì nhà Thường Quế Lan chính là lũ châu chấu.
Chỉ cần bị bọn họ bám vào, tuyệt đối sẽ không còn ngọn cỏ nào!
Nếu không sao thể trở thành thông gia!
****
Thường Quế Lan biết nhà họ Hoắc cưng chiều Minh Tể Tể.
Bà ta không hiểu Minh Tể Tể có gì tốt.
Con gái mà!
Lại không thể nối dõi tông đường, kế thừa hương hỏa!
Tương lai sẽ là người của nhà khác.
Lại chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với nhà họ Hoắc.
Nhà họ Hoắc bị úng não hết rồi sao?
Sau khi Tể Tể nói xong, đầu óc Thường Quế Lan trống rỗng trong giây lát.
Hồi thần lại, bà ta chờ đợi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng.
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh chỉ lạnh mặt đứng im lặng ở đó, không nói gì.
Ba người con trai của anh, nụ cười trên môi mỗi người một rạng rỡ.
Hàm răng trắng đều tăm tắp…
Sợ người khác không biết răng bọn họ trắng, đều tăm tắp!
Thường Quế Lan nhịn rồi lại nhịn, thấy bốn ông tướng lớn bé nhà này không ai nói câu nào, để mặc một đứa con gái nói lời hung ác, bà ta thật sự nhịn không được nữa.
“Trầm Lệnh, cậu nói gì đi chứ.”
Hoắc Trầm Lệnh rất nể mặt lên tiếng.
“Ý của Tể Tể chính là ý của tôi.”
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “Ý của Tể Tể cũng là ý của chúng tôi.”
Tể Tể ra vẻ người lớn nói.
“Nhưng một mạng chỉ có thể đổi một mạng thôi, hơn nữa cái chết của bà ba Hoắc thật sự không liên quan đến chúng tôi, là do các người từng người một đều không nói lý, nên Tể Tể mới phải đổi mạng!”
Thường Quế Lan: “…”
Bà ta muốn mạng của một đứa con gái như vậy để làm gì?
Con gái không đáng giá!
Là đồ bồi tiền (đứa con gái làm tốn tiền bạc của cha mẹ mà không mang lại lợi ích)!
Thường Quế Lan phớt lờ Tể Tể, tiếp tục nói chuyện với Hoắc Trầm Lệnh.
“Trầm Lệnh, chúng tôi cũng không phải thật sự muốn mạng của các người, hơn nữa nhà các người giàu nứt đố đổ vách. Nếu Chí Khôn không ra nông nỗi này, chúng tôi cũng sẽ không bảo các người bồi thường đâu, có đúng không?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ