Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1958:
Tể Tể: "Đá vào chỗ đó, đau lắm sao?"
Tương Tư Hoành: "..."
Tể Tể: "Anh Tiểu Tương, lần sau khi Tể Tể với chú Cửu Phượng, bác Tương đấu võ, có thể đá vào chỗ đó của bọn họ không?"
Tương Tư Hoành ngẩn người.
"Hả?"
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Vân: "..."
Cái này...
Chỗ đó của dị nhân, có đá hỏng được không?
Mà thôi, chuyện đó tính sau, quan trọng là phải kéo suy nghĩ của Tể Tể về quỹ đạo đã.
Các đồng chí cảnh sát thấy tình hình Triệu Quốc Khánh không ổn, vội vàng kéo cô Tôn đang phẫn nộ ra, rồi vội vàng đưa Triệu Quốc Khánh vào phòng cấp cứu.
Bà cụ cũng vội vàng đuổi theo.
Vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết.
"Con trai tôi... Quốc Khánh ơi... Hu hu hu... Con nhất định phải bình an vô sự đấy!"
Hai mẹ con Triệu Quốc Khánh vừa đi được một lúc, Tiểu Kim đã dẫn Tôn Quyên quay lại.
"Đội trưởng, chúng tôi đã đưa người về."
Tôn Quyên thấy Tôn Hân Hân đang đứng đó bình an vô sự, theo bản năng liếc nhìn vào phòng bệnh.
"Quốc Khánh đâu?"
Hơn nữa, sao Hoắc Trầm Vân cũng ở đây?
Giờ này cậu ta không phải đang... bất tỉnh sao?
Mới có một lúc, Triệu Quốc Khánh đã không chịu nổi ba phút rồi à?
Vậy thì có đậu thai được không?
Có thể chắc chắn là con của lão Triệu nhà bà ta không?
Tôn Quyên còn chưa kịp hỏi, Tôn Hân Hân đã giáng cho bà ta một cái tát trời giáng.
"Chát" một tiếng giòn tan.
Các đồng chí cảnh sát cũng không ngăn cản.
Dù sao Tôn Quyên cũng là cô ruột của Tôn Hân Hân.
Hơn nữa, mọi chuyện đều do Tôn Quyên giật dây.
Tôn Hân Hân tức giận muốn đánh người cũng là điều dễ hiểu.
Không những không nhận được câu trả lời mà còn bị đứa cháu gái tát một cái, Tôn Quyên tức giận quên cả trời đất, lao về phía Tôn Hân Hân.
"Con khốn nạn, mày dám đánh cô ruột của mày sao!"
Các đồng chí cảnh sát vội vàng ngăn cản.
Nhân lúc hỗn loạn, Tể Tể và Tương Tư Hoành lẻn ra, mỗi đứa giơ một chân ra, Tôn Quyên "bịch" một tiếng, ngã nhào xuống đất.
Vừa hay quỳ rạp trước mặt Tôn Hân Hân.
Tôn Hân Hân không quay đầu lại, đột nhiên lên tiếng.
"Cậu ba Hoắc, che mắt Tể Tể và Tiểu Tương lại đi."
Hoắc Trầm Vân: "..."
Che được sao?
Hai đứa nhóc này đều là dị nhân.
Che cũng bằng thừa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Hoắc Trầm Vân vẫn phải làm cho có lệ, nhanh chóng bước tới che mắt hai đứa trẻ lại.
Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn xuyên qua kẽ tay anh, chăm chú theo dõi cô Tôn dịu dàng hiền thục ngày thường đánh nhau.
Nhưng cô Tôn không khỏe bằng Tôn Quyên, nhanh chóng bị Tôn Quyên đè xuống đánh.
Hai đứa trẻ lo lắng vô cùng.
Tương Tư Hoành: "Cô Tôn, cố lên! Đá vào chân bà ta!"
Tể Tể trực tiếp chỉ đạo kỹ thuật.
"Cô Tôn, túm tóc bà ta, đập đầu bà ta xuống đất! Phải đập thật mạnh vào!"
Tôn Hân Hân nghe theo.
Lúc Tôn Quyên sắp đè được cô xuống, cô nhanh tay túm lấy tóc bà ta, mặc kệ bàn tay đang băng bó đau nhức, cô túm tóc Tôn Quyên đập mạnh xuống đất.
Các đồng chí cảnh sát: "..."
Các đồng chí cảnh sát nghe Tể Tể nói mà sững sờ.
Không phải chứ!
Cô bé bụ bẫm này đánh nhau ghê thật!
Trông cô bé đáng yêu mềm mại như vậy cơ mà!
****
Phòng bệnh hỗn loạn.
Các đồng chí cảnh sát phải rất vất vả để can ngăn.
Đợi đến lúc tách được Tôn Quyên và cô Tôn ra thì cô Tôn đã thở hổn hển, băng gạc trên tay phải cũng bắt đầu rỉ máu.
Tể Tể vội vàng chạy ra ngoài kêu lên.
“Bác sĩ, bác sĩ ơi, cô Tôn bị thương rồi!”
Nghe thấy tiếng kêu, y tá ở bàn hướng dẫn vội vàng đi tìm bác sĩ.
Tôn Quyên trông còn thê thảm hơn.
Trán sưng vù, khóe miệng cũng bị rách lúc nào không hay.
Môi lật ra ngoài, dính đầy máu, cả một mảng da đầu bị giật phăng đi.
Bà ta đau đớn kêu lên không ngừng.
“Ái ui! Ái ui!”
Bác sĩ chạy đến thấy hai người như vậy liền bảo y tá đi gọi thêm một bác sĩ khác đến hỗ trợ.
Bệnh nhân không chỉ có một, cùng lúc khám luôn cho rồi.
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Vân đưa hai đứa trẻ ra hành lang bên ngoài chờ đợi.
Cô Tôn và Tôn Quyên được đưa vào hai phòng bệnh khác nhau, cũng có cảnh sát canh giữ Tôn Quyên nên không lo xảy ra chuyện gì.
Đợi bác sĩ từ phòng bệnh của cô Tôn đi ra, Tể Tể vội vàng chạy tới.
“Chú bác sĩ ơi, tay cô Tôn không sao chứ ạ?”
Bác sĩ mỉm cười gật đầu.
“Tuy vết bỏng nặng nhưng không ảnh hưởng đến xương cốt, chỉ cần chăm sóc cẩn thận thì sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.”
Tương Tư Hoành cũng chạy đến.
“Chú bác sĩ ơi, vậy có để lại sẹo không ạ?”
Bác sĩ gật đầu.
“Chắc là có.”
Dù sao thì toàn bộ mu bàn tay đều bị bỏng, vừa rồi vết thương bị rách chảy máu.
“Nhưng không sao, kỹ thuật trị sẹo của bệnh viện chúng tôi cũng rất tốt, đợi vết bỏng trên tay cô ấy lành lại, làm phẫu thuật trị sẹo là được.”
Tương Tư Hoành mỉm cười.
“Cảm ơn chú bác sĩ ạ.”
Tể Tể móc từ trong túi ra hai cái thẻ ngân hàng.
“Chú bác sĩ, thanh toán tiền ạ.”
Bác sĩ: “...”
Bác sĩ dở khóc dở cười.
Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Vân cũng có chút bất lực.
“Tể Tể, thanh toán viện phí ở bệnh viện không đưa trực tiếp cho bác sĩ đâu, mà phải đến quầy thu phí của bệnh viện.”