Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1967:

Nhà bọn họ thật sự không có nửa xu quan hệ nào với nhà họ Mã.

Không thể nào để nhà họ Kỷ bọn họ gánh nợ thay nhà họ Mã được.

****

Sau khi biết lúc này Tể Tể đã đến nhà họ Cố chúc Tết, ông cụ Kỷ dẫn theo hai em trai và con trai đến thẳng nhà họ Cố.

Lúc này, ông cụ Cố đang dẫn hai đứa trẻ Tể Tể và Tương Tư Hoành đi câu cá ở hồ sen sau biệt thự nhà mình.

Thời tiết lạnh như vậy nhưng ông cụ Cố một chút cũng không sợ lạnh.

Tể Tể thì khỏi phải nói.

Cô bé còn muốn nhảy xuống hồ sen nghịch ngợm một phen.

Lúc thì nhích vào lòng ông cụ Cố làm nũng, lúc thì rót trà, thỉnh thoảng lại đút cho ông một miếng bánh ngọt.

Liên tục gọi "ông nội Cố", khiến ông cụ Cố cười đến mức không khép miệng lại được.

Tương Tư Hoành cũng học theo.

Bên hồ sen, một già hai trẻ, bầu không khí vô cùng hài hòa, ấm áp.

Còn Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Vân, người đã đưa Tể Tể và Tương Tư Hoành đến nhà họ Cố, hai người đang bận rộn rửa bát, rửa nồi trong bếp.

Cố Thích Phong nhìn đống bát đũa chất cao như núi, thở dài.

“Cái bụng của Tể Tể…”

Hoắc Trầm Vân: “Nhà anh có máy rửa bát, tại sao chúng ta không dùng máy rửa bát?”

Nhắc đến chuyện này, Cố Thích Phong lại thấy đau đầu.

"Chẳng phải là do bị giục hôn đấy sao!"

Hoắc Trầm Vân cười hì hì.

“Kể nghe thử xem nào!”

Cố Thích Phong: “…”

Cố Thích Phong cũng muốn trút bầu tâm sự, vì vậy bèn kể lại.

“Ông cụ nhà tôi kêu tôi đi xem mắt kết hôn, sinh con, ổn định cuộc sống. Tôi nói tôi không có người mình thích, cũng không muốn kết hôn, tôi nói tôi có thể tự làm mọi việc, không cần phụ nữ, sau đó…”

Hoắc Trầm Vân tiếp lời anh ta.

“Sau đó, bác Cố nói, nếu anh giỏi như vậy thì sau này tự mình giặt quần áo, nấu nướng, lau nhà, rửa bát!”

Cố Thích Phong giơ ngón tay cái với Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân vỗ vai anh ta.

“Tôi đoán, trước khi tôi ba mươi tuổi mà không kết hôn, chắc chắn mẹ tôi cũng sẽ bắt tôi tự mình giặt quần áo, nấu nướng, lau nhà, rửa bát!”

Cố Thích Phong lập tức nghĩ đến cái bụng không đáy của Tể Tể.

Lại nhìn đống bát đũa chất cao như núi trước mặt.

"Vậy thì cậu hãy tự mình gả ra ngoài trước khi ba mươi tuổi đi! Nếu không... eo của cậu sẽ bị hỏng! Đến lúc đó muốn tìm bạn gái, có khi lại lực bất tòng tâm!"

Khóe miệng Hoắc Trầm Vân giật giật, giơ chân đá anh ta một cái.

"Anh mới là người lực bất tòng tâm ấy!"

Cố Thích Phong cười trêu chọc.

"Anh đây là bác sĩ đấy! Lực bất tòng tâm? Một đêm năm, tám người.

.."

Dì Giang từ bên ngoài đi vào, cười tủm tỉm nói.

"Cậu chủ, cậu ba Hoắc, nhà họ Kỷ đến chúc Tết."

Cố Thích Phong ngạc nhiên.

"Nhà họ Kỷ nào?"

Dì Giang cười tủm tỉm giải thích.

"Nhà họ Kỷ ở vịnh Phong Thụ, ông cụ nhà chúng ta thường cùng ông cụ Kỷ đi câu cá."

Cố Thích Phong và Hoắc Trầm Vân nhìn nhau, điều đầu tiên mà cả hai nghĩ đến chính là.

Số mệnh của cha (ông cụ Cố) có vấn đề gì không?

Dù sao thì ông cụ Kỷ rất giỏi che giấu.

Cố Thích Phong mím môi, thản nhiên nói.

"Dì Giang, cứ nói..."

Chưa kịp nói xong, từ phòng khách phía trước đã vang lên tiếng cười sang sảng của cha anh ta.

“Ôi chao, lão Kỷ, anh đến rồi à.”

Cố Thích Phong: “…”

Người cha cứng đầu của anh! Có biết ông cụ Kỷ là một nhân vật tàn nhẫn, độc ác, bề ngoài hiền lành nhưng trong lòng lại nuôi quỷ không?

Cố Thích Phong vội vàng đi ra ngoài.

Hoắc Trầm Vân suy nghĩ một chút, anh ta không vội ra ngoài, cứ tiếp tục rửa bát trong bếp.

Dì Giang thấy vậy, vội vàng bước lên.

"Cậu ba Hoắc, để tôi làm cho."

Hoắc Trầm Vân mỉm cười nói chuyện với bà ấy.

“Chúng ta cùng làm đi, dù sao bát đũa cũng nhiều, người đông thì rửa nhanh hơn.”

Dì Giang cũng ngạc nhiên.

Nhưng dì Giang là người kín miệng, biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi.

Dì Giang và Hoắc Trầm Vân đang rửa bát trong bếp, còn Cố Thích Phong đã đến phòng khách.

Nhìn thấy ông cụ Kỷ, ánh mắt Cố Thích Phong lạnh lùng.

Bởi vì sau khi biết được những chuyện bất nhân bất nghĩa mà nhà họ Kỷ đã làm, Cố Thích Phong lại càng khinh thường ông cụ Kỷ.

Ông cụ Cố thấy con trai mình kỳ lạ.

Mấy năm nay đều là ông dẫn con trai đến nhà họ Kỷ chúc Tết, ngồi xuống nói chuyện phiếm, sau đó lại cùng ông cụ Kỷ câu cá ở hồ sen sau nhà họ Kỷ.

Không ngờ năm nay lão Kỷ lại đến nhà bọn họ.

Sau khi nhận được điện thoại của ông cụ Kỷ, ông cụ Cố lập tức từ sân sau đi ra phòng khách.

Còn về phần Tể Tể và Tương Tư Hoành, ông cụ Cố bảo quản gia lão Ôn trông chừng bọn trẻ.

Hai đứa nhỏ cũng thích câu cá, lúc này lại đang hăng say, không muốn qua đây.

Ông cụ Cố đành phải chiều theo ý hai đứa trẻ.

Ông và ông cụ Kỷ chào hỏi nhau vài câu, sau đó lại chào hỏi Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng.

Sau khi con trai đi ra, ông phát hiện ánh mắt của con trai nhìn ba anh em nhà họ Kỷ có gì đó không đúng.

Ông cụ Cố nhíu mày.

"Thích Phong, chào hỏi mọi người đi con!"

Cố Thích Phong cười gượng gạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free