Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1988:

"Tiểu Vũ đâu? Tiểu Doanh, con gọi Tiểu Vũ đến đây, em vợ đến, nó là anh rể, sao có thể không ra mặt chào hỏi một tiếng?”

Ngô Hạo vừa định giải thích thì Ngô Doanh đã trực tiếp lên tiếng.

“Tống Tăng Vũ và Triệu Nguyệt chắc là đang bận rộn tạo người, sao có thể nhớ đến em vợ gì đó chứ?”

Sắc mặt cha Tống thay đổi, nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười.

Mẹ Tống thì sững sờ, sau đó khó tin lên tiếng.

“Tiểu Doanh, con nói vậy là có ý gì? Triệu Nguyệt là ai?”

Ngô Doanh cảm thấy ghê tởm trước việc mẹ Tống giả vờ ngây thơ trước mặt em trai cô ấy.

"Bà không biết Triệu Nguyệt là ai sao? Bà già khó tính, giả vờ trước mặt em trai tôi làm gì, bà không biết xấu hổ sao?"

Mẹ Tống trừng mắt, rõ ràng là bị lời nói của Ngô Doanh làm cho kinh ngạc.

"Con... con... con... Tiểu Doanh... con rốt cuộc... con rốt cuộc làm sao vậy?"

Cha Tống cũng lên tiếng.

"Đúng vậy, Tiểu Doanh, có phải con không khỏe ở đâu không, sao lại nói lung tung vậy?"

Ngô Hạo nhìn mà ngẩn người.

Nếu không phải trước đó anh ta đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người bọn họ thì anh ta thật sự đã bị kỹ năng diễn xuất thượng thừa của hai người này lừa gạt.

Hai người này không đi làm diễn viên thật sự quá đáng tiếc.

Ngô Hạo im lặng, muốn xem hai người bọn họ muốn bóp méo sự thật như thế nào.

Không trách chị gái anh ta vừa nhắc đến hai người bọn họ đã gọi là lão già dê cụ và bà già khó tính.

Anh ta hiểu rồi.

Ngô Doanh nhớ đến Tể Tể đã vào phòng ở tầng năm, cô ấy lảng tránh cha Tống và mẹ Tống, kéo tay em trai tiếp tục đi xuống, định về phòng mình trước.

Cha Tống nhíu mày, mẹ Tống lạnh mặt.

Ngô Hạo suy nghĩ một chút, quay đầu lại nhìn.

Cha Tống và mẹ Tống lập tức cười tủm tỉm, nhiệt tình hỏi han anh ta.

“Tiểu Hạo, đến muộn như vậy, đã ăn cơm chưa? Dì sẽ làm cho cháu một ít đồ ăn ngon.”

Ngô Hạo còn chưa kịp lên tiếng thì Ngô Doanh đã đột nhiên nói.

"Được ạ, Tiểu Hạo đến đây chưa ăn gì cả!"

Mẹ Tống chỉ định nói cho có lệ: “… Được.”

Sau khi Ngô Doanh kéo Ngô Hạo về phòng thì cha Tống và mẹ Tống cũng nhanh chóng trở về tầng một.

Mẹ Tống mặt mày sa sầm đi vào bếp.

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Cha Tống lắc đầu, vừa đi ra ngoài vừa nói.

“Không biết, tôi tìm điện thoại gọi cho Tiểu Vũ hỏi thử.”

Mẹ Tống ừ một tiếng.

Cha Tống nhìn bà ta: “Bà thật sự định làm đồ ăn cho bọn họ sao?”

Mẹ Tống bĩu môi.

"Không muốn cũng không được! Ai biết con tiện nhân Ngô Doanh này lại thuận nước đẩy thuyền đồng ý như vậy chứ! Có phải là cảm thấy có người nhà đến nên ưỡn ngực thẳng lưng rồi không?"

Bà ta đi vào bếp, cầm một con dao làm bếp, sau đó hung hăng cắm vào thớt, mặt mày sa sầm rửa rau, nấu cơm.

Tể Tể, người vừa bay xuống từ tầng năm, đang ở ngoài cửa sổ, vừa hay nghe thấy rõ ràng những lời nói của cha Tống và mẹ Tống.

Nhìn thấy mẹ Tống, ánh mắt Tể Tể lạnh lùng.

****

Lúc mẹ Tống lấy một con gà từ trong tủ lạnh ra, rút con dao làm bếp cắm trên thớt ra, định chặt thịt gà thì khóe mắt bà ta cứ cảm thấy có gì đó ngoài cửa sổ.

Mẹ Tống vội vàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Bà ta tưởng là con trai đã về.

Kết quả là vừa ngẩng đầu lên, bà ta đã nhìn thấy Tể Tể đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng.

Mẹ Tống sợ hãi run rẩy, con dao trong tay rơi xuống.

May mà bà ta phản ứng nhanh, nếu không con dao đã chặt vào bàn chân của bà ta rồi.

Mẹ Tống trừng mắt nhìn Tể Tể ngoài cửa sổ.

"Cháu là ai?"

Vì chiều cao, Tể Tể nhón chân, ngẩng đầu lên cũng chỉ có thể để lộ đôi mắt trên bệ cửa sổ, cô bé hừ lạnh một tiếng.

Ánh mắt cực kỳ lạnh lùng, giọng nói trẻ con, hung dữ.

“Cháu là Tể Tể! Bà Tống, tại sao bà lại cấu kết với người ngoài giết con gái ruột của mình?”

Đồng tử mẹ Tống co rút lại, tròng mắt run rẩy.

Sau đó, bà ta trừng mắt nhìn Tể Tể, quát lớn.

"Con nhóc từ đâu đến, nói bậy bạ gì vậy?"

“Con gái Nhiễm Nhiễm của tôi đang làm việc ở bên ngoài, sống rất tốt! Năm ngoái còn gửi tiền về nhà cho chúng tôi ăn Tết.”

Tể Tể mím môi, lạnh lùng nói.

“Nếu cô ta còn sống, vậy người trong thùng xốp ở phòng ngủ bên phải tầng năm là ai?”

Mẹ Tống: "..."

Mẹ Tống đột nhiên cúi người nhặt con dao làm bếp rơi trên mặt đất, khóe miệng giật giật, hỏi Tể Tể.

"Nhóc con, cháu rốt cuộc là ai?"

Tể Tể nhìn chằm chằm vào bà ta với vẻ mặt bất mãn.

"Cháu đã nói rồi, cháu là Tể Tể!"

Ánh mắt mẹ Tống lóe lên, nhìn chằm chằm Tể Tể, hỏi lại.

"Tại sao cháu lại ở nhà bác? Cha mẹ cháu là ai, tại sao bác chưa từng gặp cháu?"

Những người bạn nam, bạn nữ mà con trai bà ta đưa về nhà tối nay, chỉ có một người đã kết hôn, có con.

Nhưng là con trai.

Vậy con nhóc này từ đâu đến?

Chưa đợi Tể Tể lên tiếng, mẹ Tống lại hỏi.

“Cháu là con gái của Ngô Hạo sao?”

Tể Tể nhanh chóng lắc đầu.

“Không phải ạ! Cha của Tể Tể ở trần gian họ Hoắc ạ!”

Mẹ Tống nhanh chóng tìm kiếm trong đầu những người họ Hoắc ở gần đây, thậm chí là toàn bộ huyện thành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free