Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2524:

Đám nhân viên y tế nhanh chóng chạy vào phòng phía sau: “Việc nên làm thôi.”

Thân vương quỷ hút máu này còn nhỏ, nhưng tâm tư cậu ta rất phức tạp.

Rất nguy hiểm, phải nhanh chóng rời đi.

Thấy đám nhân viên y tế đều đã vào phòng phía sau để cứu người, Tương Tư Hoành đi đến bên cạnh Tể Tể, chỉ vào người đàn ông đang nằm dưới chân.

“Tể Tể, người này…”

Tể Tể giơ tay lên: “Xong rồi.”

Tương Tư Hoành giơ ngón cái lên: “Quả nhiên là Tể Tể.”

Tể Tể cười, để lộ răng: “Vì bổ sung đủ năng lượng.”

Hai người nói xong, rồi bọn họ nhìn Yến Nguyệt Thần, bọn họ phát hiện Bạc Niên đang dựa vào người Yến Nguyệt Thần không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

“Anh Nguyệt Thần, anh Tiểu Niên…”

Yến Nguyệt Thần cười giải thích: “Anh sợ em ấy bị dọa, nên khi Tể Tể biến lớn, thì anh đã để em ấy ngủ.”

Tể Tể giơ ngón cái lên với Yến Nguyệt Thần: “Anh Nguyệt Thần giỏi quá!”

Tương Tư Hoành không được Tể Tể khen ngợi, cậu bé quyết định đứng về phía Tể Tể, nên cũng giơ ngón cái lên khen Yến Nguyệt Thần.

Yến Nguyệt Thần điểm nhẹ vào cổ Bạc Niên, Bạc Niên đang ngủ cau mày, rồi cậu bé mơ màng mở mắt ra.

“Tể Tể, Tiểu Tương.”

Cậu bé ngáp một cái, dụi mắt: “Ơ? Sao tớ ngủ thiếp đi rồi?”

Yến Nguyệt Thần nói dối không chớp mắt: “Có lẽ là vì tối hôm qua em không được nghỉ ngơi cho tốt?”

Bạc Niên suy nghĩ một chút, đúng là như vậy: “Đúng vậy! Tối hôm qua em không ngủ ngon, vì cha em vậy mà lại thừa nhận mình vô dụng, không thể để em và Tể Tể, Tiểu Tương ở cùng một hộ khẩu.”

Yến Nguyệt Thần sững sờ, rồi cậu ta quay đầu đi cười.

Tể Tể không quan tâm lắm, cô bé đi đến trước mặt Bạc Niên, vỗ vai cậu bé.

“Anh Tiểu Niên, không nhất thiết phải sống cùng bọn em, dù sao thì bọn mình cũng học cùng trường mẫu giáo mà.”

Bạc Niên rất nghe lời, nhất là người nói là Tể Tể, nên cậu bé không nói gì nữa.

Tể Tể cúi đầu xuống nhìn người đàn ông đang nằm dưới chân, cô bé nhướng mày.

“Anh Nguyệt Thần, đây là Ninh Bác.”

Yến Nguyệt Thần chỉ biết đây là chủ nhà họ Ninh, còn về người nào, thì cậu ta không biết.

“Có ích không?”

Tể Tể cười: “Đương nhiên là có ích rồi.”

Ông cụ Ninh có ba người con trai, Ninh Hãn đã dùng máu tim của mình để khống chế chú nhỏ, sau đó, Ninh Sở đến, muốn khống chế cô bé, còn bảo cô bé ký tên vào cuốn sổ đó.

Hai anh em bọn họ vẫn còn bị chôn vùi trong đống đổ nát của mật thất nhà họ Ninh.

Tể Tể lắc đầu: “Ninh Hãn và Ninh Sở vẫn còn bị chôn vùi trong đống đổ nát, không thể nào để bọn họ chết dễ dàng như vậy, Tể Tể phải đi đào bọn họ lên.”

Ông cụ Ninh vì muốn bảo vệ nhà họ Ninh mà ngay cả cô bé cũng bị ông ta tính kế, Ninh Hãn và Ninh Sở đều là con trai ruột của ông ta, bên cạnh bọn họ chắc chắn có rất nhiều thứ để giữ mạng.

Tuy rằng mật thất đã bị phá hủy, nhưng chưa chắc hai người đó đã chết.

Yến Nguyệt Thần đá Ninh Bác đang hôn mê, rồi cậu ta nhìn tài xế Tiểu Trương: “Trông chừng ông ta cho tốt!”

“Vâng, thưa thân vương điện hạ.”

Yến Nguyệt Thần nói: “Khi có người, thì phải gọi tôi là cậu Yến!”

Tài xế Tiểu Trương lập tức sửa lời: “Vâng, thưa cậu Yến.”

Tể Tể gọi: “Đi thôi, đi thôi, đi đào người thôi!”

****: Tổ tiên nhà họ Ninh công đức vô lượng

Tể Tể, Tương Tư Hoành, Yến Nguyệt Thần và Bạc Niên đi thẳng đến đống đổ nát của mật thất.

Đến nơi, Yến Nguyệt Thần nói: “Tể Tể, mọi người đợi ở đây, để anh lo.”

Cậu ta là người tiêu hao ít sức lực nhất, nên đương nhiên phải để Tể Tể và mọi người nghỉ ngơi.

Tể Tể vui vẻ đáp lại: “Vâng ạ, vậy anh Nguyệt Thần cẩn thận nhé, bọn họ chưa chết, nếu bọn họ còn muốn giở trò, thì anh đừng để bị thương.”

Yến Nguyệt Thần giơ tay ra hiệu “OK”, rồi cậu ta bắt đầu tìm người.

Dị nhân làm việc rất nhanh, chưa đến hai phút, Ninh Hãn và Ninh Sở đang hôn mê, toàn thân đầy bụi bẩn đã bị cậu ta đào ra từ trong đống đổ nát.

“Tể Tể, đưa bọn họ đến đâu?”

Tể Tể chỉ vào cổng lớn nhà cũ nhà họ Ninh ở phía xa: “Đại sảnh phía trước.”

“Được.”

Mười phút sau, Yến Nguyệt Thần kéo Ninh Hãn và Ninh Sở đang hôn mê, đưa Tể Tể và mọi người đến đại sảnh trước nhà cũ nhà họ Ninh.

Gần như tất cả quỷ trong nhà cũ nhà họ Ninh đều tập trung ở sân sau, nên sân trước không có gì thay đổi.

Những người giúp việc, vệ sĩ của nhà họ Ninh gần như đều đã chết ở sân sau.

Nên sân trước rất yên tĩnh, hoa hai bên đại sảnh nở rộ rất đẹp.

Tương Tư Hoành thấy sắc mặt Tể Tể lại tái nhợt, cậu bé thấy lo lắng: “Tể Tể, chúng ta đợi gì ở đây?”

Đám quỷ đã biến mất rồi, giao Ninh Hãn và Ninh Sở cho cảnh sát là được rồi, đúng không?

Tể Tể ngáp một cái, chậm rãi nói: “Đợi cha Minh Vương đến.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Chú Minh sao?”

Tể Tể gật đầu: “Cha Minh Vương chắc là quay về địa phủ tìm người rồi, nhà họ Ninh đã làm nhiều chuyện xấu như vậy, nhất định phải tìm tổ tiên nhà họ Ninh.”

Tể Tể vừa dứt lời, thì Ninh Hãn, Ninh Bác và Ninh Sở bị bọn họ ném xuống đất đồng thời tỉnh lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free