Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2666:
Tương Uyên càng thêm tức giận: “Tôi là vua cương thi, chẳng lẽ còn sợ bị ốm sao?”
Cho dù anh ta không ăn, không uống, nằm trong quan tài mấy trăm năm, thì sau khi tỉnh lại, anh ta vẫn rất khỏe mạnh.
Cửu Phượng nhanh chóng rời đi.
Tương Uyên trừng mắt nhìn anh ta, rồi nhìn Bách Minh Tư vẫn luôn im lặng, nhưng cậu ta đã rót trà, đặt lên bàn.
Thiếu niên có vẻ mặt dịu dàng, anh tuấn.
Một chàng trai tốt như vậy, sao đèn mệnh hồn của cậu ta lại rơi vào ngực con nhóc Minh Tể Tể đó chứ?
“Minh Tư à.”
Bách Minh Tư cười: “Chú Tương, chú cứ nói ạ.”
Tương Uyên quen nói thẳng, anh ta hỏi thẳng.
“Minh Tư, sắp tốt nghiệp cấp hai rồi, cháu có cô gái nào mình thích không? Đã từng yêu đương chưa?”
Bách Minh Tư khóe miệng giật giật, khuôn mặt anh tuấn của cậu ta hơi đỏ ửng, nhưng cậu ta đã nhanh chóng kìm nén lại, rõ ràng cậu ta thấy rất kinh ngạc vì lời Tương Uyên nói.
“Chú Tương, cháu vẫn chưa trưởng thành, trường học cấm yêu sớm, cháu cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm.”
Dù sao thì cậu ta tu luyện thuật pháp huyền môn là vì muốn tu thân, tề gia, bình thiên hạ.
Tương Uyên ngạc nhiên: “Hả? Chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm?”
Ở thời đại anh ta, thì trẻ con ở độ tuổi Bách Minh Tư đã bắt đầu đính hôn rồi.
Còn những người “thoáng” hơn, thì lúc này, bọn họ đã làm cha rồi.
Bách Minh Tư gật đầu: “Chưa từng ạ.”
Tương Uyên chớp mắt: “Vậy bây giờ cháu hãy nghĩ đi.”
Bách Minh Tư: "..."
Loại chuyện này có gì mà phải nghĩ chứ?
Tương Uyên nhìn ra suy nghĩ của cậu ta, anh ta nói: “Minh Tư, đời này nhà họ Bách chỉ có một mình cháu, sau này cháu không thể nào không kết hôn.”
Bách Minh Tư không quan tâm lắm đến chuyện này.
“Chú Tương, chuyện tình cảm, hôn nhân không phải là chuyện cháu nên suy nghĩ bây giờ, cháu còn nhỏ, nhiệm vụ quan trọng nhất của cháu là học tập và tu luyện.”
Tương Uyên: "..."
Đột nhiên anh ta không biết nên nói gì, vì cậu nhóc nói rất có lý.
Vậy là tên nhóc này không hề biết ý nghĩa của việc đèn mệnh hồn rơi vào ngực Minh Tể Tể sao?
Cho dù là tên khốn Phong Đô hay là Hoắc Trầm Lệnh, thì hai người cha của Tể Tể cũng không hề nhắc đến chuyện này.
Còn về cô nhóc Tể Tể đó… nếu một đứa trẻ bốn tuổi rưỡi mà biết chuyện này, thì đúng là gặp quỷ rồi.
Vậy con trai anh ta phải làm sao?
Tên nhóc đó như thể muốn dính chặt vào người Tể Tể, sau này…
Bách Minh Tư thấy Tương Uyên cau mày liền hỏi: “Chú Tương, chú còn chuyện gì muốn nói sao?”
Tương Uyên hoàn hồn, anh ta vội vàng lắc đầu.
“Không có.
”
Thôi được rồi!
Còn mấy trăm năm nữa Minh Tể Tể mới trưởng thành, bây giờ anh ta nghĩ đến chuyện này thì quá sớm.
Cứ như vậy đi.
Ai biết trong mấy trăm năm này sẽ có chuyện gì xảy ra với Minh Tể Tể.
Tương Uyên đang cáu kỉnh bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Cần gì phải vội chứ?
Cái anh ta phải trông coi chính là quan tài của mình.
Anh ta sợ con trai mình lại đi cạy quan tài của anh ta để lấy lòng Tể Tể, như vậy thì đúng là phiền phức.
Tương Uyên vỗ vai Bách Minh Tư: “Minh Tư, nghỉ ngơi cho tốt, chú đi trước đây.”
“Chú Tương, chú không uống trà sao?”
Tương Uyên xua tay: “Không uống nữa, cháu cứ uống đi.”
Tương Uyên nói xong liền rời đi, không còn cáu kỉnh như lúc đến.
Bách Minh Tư đứng ở cửa, cậu ta suy nghĩ.
Nhưng nghĩ mãi cũng không ra.
Thôi được rồi.
Nghĩ nhiều như vậy làm gì, bây giờ chuyện quan trọng nhất là như cậu ta nói với chú Tương, học tập cho tốt, tu luyện chăm chỉ.
Mạng này là do Tể Tể cho mượn, cậu ta không thể nào liên lụy Tể Tể, cậu ta chỉ có thể tự mình cố gắng.
Cậu ta không thể nào đuổi kịp Tể Tể, nhưng cũng không thể nào bị Tể Tể bỏ lại quá xa.
Dù sao thì cậu ta cũng là anh trai.
Sau khi nghĩ thông suốt, Bách Minh Tư không còn do dự nữa, cậu ta lại trở nên dịu dàng, ôn hòa như lúc trước.
Khi Tể Tể và Tương Tư Hoành quay về, thì vừa hay bọn họ nhìn thấy cảnh này.
“Anh Minh Tư.”
Bách Minh Tư không ngờ Tể Tể và Tiểu Tương sẽ quay lại, cậu ta thấy hơi kinh ngạc.
“Tể Tể, Tiểu Tương.”
Tể Tể chạy nhanh đến, Bách Minh Tư vội vàng ngồi xổm xuống, ôm cô bé vào lòng.
“Anh Minh Tư, anh thấy thế nào?”
Bách Minh Tư biết Tể Tể đang hỏi sức khỏe của mình, dù sao thì người thường đến địa phủ, thì ít nhiều gì cũng sẽ thấy khó chịu khi quay về.
Cần phải nghỉ ngơi thật tốt, tránh việc thần hồn bị dính âm khí, khiến cơ thể bị ốm.
Nhưng cậu ta không hề cảm thấy như vậy.
“Tể Tể, anh không sao.”
Tương Tư Hoành cũng lo lắng cho cậu ta: “Anh Minh Tư, thật sao?”
Bách Minh Tư cười xoa đầu Tương Tư Hoành: “Đương nhiên rồi.”
Tương Tư Hoành thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, nếu không, anh Minh Tư, anh bị sao, thì mạng của Tể Tể sẽ uổng phí.”
Bách Minh Tư cười: “Tiểu Tương yên tâm, anh sẽ không để mạng của Tể Tể uổng phí, sau này anh sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt.”
Tể Tể vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, anh Minh Tư, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Bách Minh Tư cười đồng ý.
Tể Tể nhìn xung quanh, không thấy cha nuôi: “Anh Minh Tư, cha Hoắc đâu ạ?”